Thơ Tứ Cú Lục Bát

04/09/201417:19(Xem: 15701)
Thơ Tứ Cú Lục Bát

Thơ Tứ Cú Lục Bát của Vĩnh Hữu

  • Vớt

    Xõa dài như suối mùa xuân
    Tóc em thơm ngát vô chừng hoang sơ
    Những bông lan tím dạt bờ
    Tình xưa trở lại thẩn thờ vớt lên.

  • Vọng bái

    Bồi hồi hoài niệm quê xưa
    Thùy dương cát trắng bốn mùa gió hoa
    Hương trinh bạch mê hồ ca
    Dấu chân bộ lạc đường xa lạy về...

  • Nhất Linh

    Giòng sông Thanh Thủy lạnh lùng
    Gánh hàng hoa nhớ thương chồng đi Tây
    Đời mưa gió mắt cay cay
    Mong anh phải sống, người quay tơ buồn...

  • Nhiệm mầu

    Bóng Từ thường chiếu vô minh
    Diệu âm Bát Nhã chúng sinh hồi đầu
    Sinh tồn hiện hữu ở đâu?
    Đây tri kiến Phật nhiệm mầu sát na!

  • Nguyễn Bính & Tác phẩm

    Hoa chanh nở giữa vườn chanh
    Chân quê lạc bước đô thành nhôn nhao
    Mười hai bến nước lao xao
    Một nghìn cửa sổ cửa nào mất song?

  • Xả buông

    Ngọn đèn không tắt giữa đồng
    Soi ra biển cả theo dòng nước trôi
    Thênh thang đất, mênh mang trời
    Chập chờn leo lét tình người xả buông.

  • Phùng Quán

    Thì xin cái chết với tôi
    Không lời vĩnh biệt, tôi hồi sinh sau
    Dù hỏa táng, chôn đất sâu
    Trái tim dập nát thắm màu tình si!

  • Đỏ lòe

    Bình yên chim hót líu lo
    Thi nhân cám cảnh buông thơ vô đề
    Đất lành hồng hạc bay về
    Nắng soi hoa nở đỏ lòe thềm rêu.

  • Sóng soài

    Yêu nhau trái cấm lạc mùa
    Như mơ thấy bướm giỡn đùa thơ ai
    Ngược dòng thơ mộng Sớm Mai
    Nhập vào sắc biển sóng soài văn xuôi!

  • Trắc ẩn

    Vẳng nghe tu hú gọi bầy
    Cà phê phố thị nhớ ngày trà quê
    Mưu sinh lặn hụp mải mê
    Lồng son gió động, trở về phóng sinh.

  • Triệu Nữ Vương

    Hương còn vương mãi trần gian
    Kiếm quang sáng xoẹt văn đàn lương tri
    Sử xanh vọng tiếng rầm rì
    Uy linh Triệu Ẩu tỏa bay muôn trùng.

VĨNH HỮU

VĨNH HỮU 69 NGUYỄN THÁI HỌC

Thành phố NHA TRANG- ĐT: 0902010763

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/02/2014(Xem: 18463)
Ta nhốt ta trong lâu đài trú ẩn Bởi ngôn từ và kiến thức đoanh vây Những kinh nghiệm chập chờn bao phủ Ánh mặt trời không lọt nổi kẽ tay
28/02/2014(Xem: 20164)
Sen thơm ngát giữa bùn lầy nước đọng Sống trong đầm không vẩn đục hôi tanh Sen của em sao chẳng có màu xanh Còn chi nữa mà Lam, Vàng, Đỏ, Trắng
18/02/2014(Xem: 20458)
Chiều cuối năm ta phi con ngựa sắt Chạy ruổi rong xuống biển lên đồi Khắp nẻo giang hồ chánh tà lẫn lộn Vô chiêu rồi nên nhẹ nhõm em ơi !
06/02/2014(Xem: 30983)
Con người tiếp cận, cảm thọ và nhận biết cuộc đời và thế giới chung quanh qua sáu phương cách như mắt thấy sắc, tai nghe tiếng, mũi ngửi mùi, lưỡi nếm vị, thân xúc chạm, và thức nhận biết các pháp. Trong sáu phương cách đó, trừ thức là phương cách không cần trực tiếp với đối tượng ngoại giới, thì tai nghe tiếng là tiện lợi nhất, bởi vì tai có thể nghe được tiếng từ rất xa và không bị ngăn ngại nhiều như bốn cách còn lại kia.
01/02/2014(Xem: 24313)
Thương ta thường lấy khổ làm vui, Tham, dục, sân, si, hết nửa đời! Manh áo cần lao cay đắng mắt, Bát cơm vinh nhục xót xa người! Vì danh có lúc khôn thành dại, Hám lợi đôi khi khóc dỡ cười! Ngã Phật từ bi luôn cứu độ, Sen vàng muôn cánh sắc vàng tươi.
30/01/2014(Xem: 24068)
Ở Việt Nam, liên quan đến đề tài Tết, có lẽ không có bài thơ nào được phổ biến rộng rãi cho bằng bài “Ông Đồ” của Vũ Đình Liên (1913-96): Mỗi năm hoa đào nở Lại thấy ông đồ già Bày mực tàu giấy đỏ Bên phố đông người qua. Bao nhiêu người thuê viết
30/01/2014(Xem: 24678)
Xuân về đất khách đẹp bao la Toàn thể bà con người Việt ta Buồn tiễn Rắn đi, lời tạm biệt Vui chào Ngựa đến, tiếng hoan ca Thân mong tự tại dù sương phủ
28/01/2014(Xem: 20970)
Nắng vàng rơi đầu ngõ, Vang ngân lời chuông gió, Vi vu suốt buổi trưa, Trầm hương thơm giờ ngọ. Trời tĩnh mặc cao xanh, Chim líu lo chuyền cành, Bỏ sau lưng quãng nắng, Tình khúc trưa dỗ dành. Lọn gió rung theo chuông, Niệm kinh thơ - cội nguồn,
27/01/2014(Xem: 23073)
Một tờ Giấy khai sinh Đời bắt đầu từ đó Khổ, vui.. rình lấp ló Theo gót ta vào đời.
27/01/2014(Xem: 20293)
CÓ MỘT MÙA XUÂN Dòng thời gian Biết đâu là ước hẹn Dấu chân xưa còn vết mộng cô phương Gió bạt đỉnh ngàn mây trời tiễn biệt Mùa xuân nào rụng xuống gót phong sương !