Còn tận tâm hồn (thơ)

30/08/201418:58(Xem: 15735)
Còn tận tâm hồn (thơ)

lotus_7


CÒN TẬN TÂM HỒN






Ta dạo mãi một cung đàn chưa dứt

Nên ta còn theo miết nhịp thời gian

Phương mây trắng vẫn thênh thang đếm bước

Dù biết mai kia sẽ chuyển cung đàn.

Ta vẫn biết đường chiều hoang dấu cũ

Nên có loài thú dữ thả rong chơi

Ta vẫn biết giữa nghìn trùng mưa lũ

Nên gió mây cuồn nộ thoáng đen trời.

Ta nghe tiếng dế bên bờ lá ủ

Hắt hiu từng cơn gió lạnh canh thâu

Tiếng cú vọng vang bên trời vô chủ

Cánh vạc đêm sương lạc giọng giang đầu.

Ta vẫn biết phương đông trời sẽ mọc

Đường mây về chim hót rạng từng không

Hoa lá cỏ sẽ tắm hồn mưa móc

Cung đàn xưa sẽ chuyển nhịp phương hồng.

Đêm uể oải đã tàn trên bến cũ

Ánh trăng khuya lồng lộng gió lên ngàn

Tình hạt bụi cùng cỏ hoa hội tụ

Thức bình minh từng nhịp ý xuân sang.

Đường nhân thế muôn trùng hoa lá cỏ

Và lắm điều đá sỏi chạm chân son

Nhưng hoa lá vẫn tươi màu lối nhỏ

Và cỏ xanh vẫn thơm tận tâm hồn.

Louisianna, New Orleans, tháng 9. 2014.

MẶC PHƯƠNG TỬ.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/04/2013(Xem: 12751)
Nhà thi sĩ nói: “ Con người sống ở đời như nhà thi sĩ.” Phải chăng, đời là một cõi mộng và con người là kẻ đi trong cõi mộng này?
01/04/2013(Xem: 25048)
Sư trưởng Như Thanh đã sáng tác, biên soạn và dịch thuật khoảng 20 tác phẩm Phật học.
01/04/2013(Xem: 14715)
Thiền lâm vi tiếu ngàn xưa Cười đời sảng khoái vẫn chưa cạn cười Cười ngất ngưỡng với héo tươi Cười đau đớn ngộ, cười ruồi nhiếp tâm.
01/04/2013(Xem: 15822)
Hai lần đánh đuổi Nguyên Mông Minh quân ngời sáng, chiến công vang rền Sử vàng ghi khắc lưu truyền Nhân Tông kiệt xuất, đức hiền tài ba.
01/04/2013(Xem: 16478)
Kiếp con người sống gởi thác về. Ai cũng vậy. Gọi là "sinh ký tử quy", Sống gởi thác về. Đời người là như vậy. Tất cả mọi người đều như vậy. Đức Phật cũng vậy, phải đọa cái xác thân tứ đại giả hợp này.
01/04/2013(Xem: 15066)
“Hãy lên đường! kìa, mặt trời rực rỡ!” Lữ khách đã nghe theo tiếng gọi thầm thì tự thẳm sâu tiềm thức, vững tin và vững tâm mà đi như thế. Túi vải đã rách, áo đã sờn vai, đôi giầy đã lủng, bàn chân từng sưng húp, nhưng lữ khách như không sờn lòng. “Hãy lên đường! Kìa, mặt trời rực rỡ!” Lữ khách đã leo qua nhiều ngọn đồi, lội qua nhiều dòng suối, đi ngang nhiều phố thị, vượt nhiều khu rừng, ngủ dưới gốc cây, tắm bên sông cạn ….
01/04/2013(Xem: 13629)
Ngọn gió đưa anh đi mười năm phiêu lãng Nhìn quê hương qua chứng tích điêu tàn Triều đông hải vẫn thì thầm cát trắng Chuyện tình người và nhịp thở của Trường sơn.
01/04/2013(Xem: 24378)
Một ngày nóng, rồi một ngày lạnh . Người ta cứ mãi triền miên giữa những cơn nóng lạnh bức bách. Bức bách đến kỳ cùng, cho đến khi lòng người vĩnh viễn đắm chìm tận lòng biển.
01/04/2013(Xem: 22176)
Lời trối trăng của Đại Đế A Lịch Sơn
01/04/2013(Xem: 26569)
Truyện Kiều (thơ)