Hội ngộ mênh mông (thơ)

16/08/201418:38(Xem: 14794)
Hội ngộ mênh mông (thơ)


Photo: Thế giới vốn không thuộc về bạn, vì thế bạn  không cần vứt bỏ, cái cần vứt bỏ chính là những TÁNH CỐ CHẤP (CHẤP THỦ). Vạn vật đều cung ứng cho ta, nhưng không thuộc về ta. (*__*)   Namo Sakya Muni Buddha   __(())__

Namo Sakya Muni Buddha 



 

 Thế giới vốn không thuộc về bạn, vì thế bạn không cần vứt bỏ, cái cần vứt bỏ chính là những TÁNH CỐ CHẤP (Chấp Thủ). Vạn vật đều cung ứng cho ta, nhưng không thuộc về ta *:) happy



TĨNH LẶNG 

Lặng yên giây phút này
Ngồi xuống cùng cỏ cây.
Nhìn nắng reo trên lá
Ngủ trên đầu ngón tay.

- Lặng yên từng phút giây
Nghe tim mình gõ nhịp
Ba vạn sáu ngàn ngày
Có khi nào mỏi mệt!?

- Lặng yên và Nhận biết
Hoa kia cũng là người.
Chẳng vì ai tươi nở
Mà hoa cứ mĩm cười.

Lặng yên nghe mưa nhỏ
Tí tách ngoài mái hiên
Mưa nghìn năm vẫn thế
Vui, buồn... cảm nhận riêng.

Lặng yên nghe gió thoảng
Mang theo hương trần gian.
Đến, đi không hò hẹn
Cánh gió đời thênh thang..

Lặng yên và thư thái
Nhìn mây bay cuối trời
Buông cái tôi nằng nặng
Thấy mình là.. muôn nơi...


Thích Tánh Tuệ


image 
Khúc Nguyệt Quỳnh 

Đêm nghiêng một đóa Quỳnh hương nở
Ngan ngát ru hồn ai lãng quên.
Thùy miên trong cõi đời sinh tử
Sực tỉnh, trăng tàn, quá nửa đêm..

Khuya nao thiền khách chờ hoa nở
Chén trà chưa nguội đã chiêm bao.
Nắng đêm loang loáng cài song cửa
Thức giấc hoa phai tự lúc nào! 

Nghìn xưa hoa với đời như mộng
Nở đóa vô thường trong cõi mê .
Chỉ thoáng trần tâm vừa giao động
Khuất lấp trăm năm một nẻo về . 

Đêm lắng, hoa vời thiên thu lại
Ai cười vỡ nát mộng hằng sa.
Xưa mê ôm cõi đời si dại
Đâu ngờ ... muôn kiếp vốn không hoa!.. 

Trăng lên soi rạng hồn nhân thế
Bụt ngồi bóng đỗ xuống dòng sông.
Hiên chùa một nụ Quỳnh Hương hé
Ai vừa... hội ngộ khắp mênh mông... 


Thích Tánh Tuệ 
Bodhgaya mùa trăng thượng tuần tháng 2. 2013 


 

 TÂM MÌNH CÓ THỂ LỚN BAO NHIÊU ? 

Hễ lòng mình chứa nổi gia đình thì cái tâm bằng gia đình,
mình mến tất cả người trong thôn thì tâm mình lớn bằng cái thôn,
quý hết mọi người trong xã thì tâm mình lớn bằng cái xã.

Nếu tất cả những người trong huyện này mà mình thương hết thì tâm mình lớn bằng cái huyện,
 tất cả những người trong tỉnh mà mình thương hết thì tâm mình lớn bằng cái tỉnh.

Tất cả người trong đất nước mà mình thương hết thì tâm mình lớn bằng cả nước, 
tất cả người trên thế gian này mà mình thương hết thì tâm mình lớn bằng thế gian.

Nếu tất cả mọi người trong toàn bộ các cõi vô hình dù mình không biết được 
mà vẫn thương hết thì tâm mình lớn bằng cõi vô hình.

Như vậy nếu mình không thương được.. con dâu thì tâm mình chưa bằng con dâu, 
chỉ khi nào mình thương được thì cái tâm mình mới bằng con dâu.

Luyện tập để mở tâm lớn ra.
 Tâm lớn ra đương nhiên sẽ có hạnh phúc lớn.

Mở Rộng Tâm Ra Lòng Thanh Thản
An Vui, Tự Tại Đời Thong Dong.


With Metta
 *:) happy

blankblankblank

blank

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/04/2016(Xem: 12626)
Chim vừa hót vầng đông đà tỏ rạng Nắng lên rồi thôi nhé những vì sao Trăng vắng bóng vì đêm đà mất dạng Trời mênh mang và đất cũng mênh mang
24/04/2016(Xem: 12788)
Hái nụ hoa cúng Phật Còn tinh nguyên mùi đất Năm phần hương thoảng nhẹ Giọt nắng mai ấm lòng.
23/04/2016(Xem: 21703)
Có một vị Phật tử rất thuần thành, mỗi ngày đều hái hoa trong vườn nhà mình mang đến chùa dâng cúng Phật. Một hôm khi cô đang mang hoa tươi đến cúng Phật, tình cờ gặp thiền sư từ giảng đường đi ra. Thiền sư hoan hỷ nói:
23/04/2016(Xem: 14128)
Giải thoát là cởi buộc ràng - Vẫn nơi Trần Thế hiên ngang xử hành - Lục căn nguyên thuỷ cao thanh - Tiếp xúc vạn pháp nào dành biệt phân
23/04/2016(Xem: 18199)
Các giới văn học Việt Nam xưa nay, thường nói : “Là thi sĩ, ai cũng có tâm hồn rất lãng mạn, đa tình trước trăng, sao, núi non, sông, hồ, suối reo, biển cả, trời xanh, đồng nội cò bay, sắc hương nữ nhân và ưa ru với gió, mơ theo trăng và lơ lững cùng mây . . .”.
21/04/2016(Xem: 34976)
Tôi đã đọc trên internet một bài viết rằng nhiều đọc giả nói tác giả của bài thơ “Mất Mẹ” được trích dẩn trong cuốn truyện rất nổi tiếng “Bông Hồng Cài Áo” là của chính tác giả Nhất Hạnh. Lại có bài viết rằng nhiều người đã nghe trong chương trình phát thanh cũng nói tác giả bài thơ “Mất Mẹ” là của Thích Nhất Hạnh.
16/04/2016(Xem: 11422)
Vạn Pháp giai không Trong không có có, trong Pháp không không Pháp thật có, không thật không Không không có có, có có không không Tánh chơn không thật thể vốn đồng Như Thị, như như thị
13/04/2016(Xem: 13076)
Toả ngát hương thơm khắp cảnh thiền Viện Tu Quảng Đức chốn như nhiên Tiếng chuông Tịnh Độ vang trần thế Nhịp mõ trần gian lắng cõi tiên Sớm sớm kinh thông ngời Phật Pháp Chiều chiều tĩnh ngộ dứt chư duyên Quy Y Tam Bảo bừng tâm thức Viên mãn niềm tin toại ước nguyền.
13/04/2016(Xem: 12256)
Quảng Đức Viện Tu chính cửa Thiền Uy nghi tráng lệ cõi non tiên Cảnh chùa khuya sớm sương mờ phủ Danh thắng ngày trưa nắng diệu hiền Phật Pháp không lầm theo nhân quả Chúng sanh tỏ ngộ trút ưu phiền Chuông ngân sớm tối thêm thanh tịnh Đuốc tỏa từ bi sáng mọi miền.
09/04/2016(Xem: 13477)
Con trăng bỏ chợ lên non Con cá vẫy lội Con đời vẫn trôi Đêm cuộn mình theo cánh gió Hoà trong tiếng thở không gian Ngày viễn chinh Đêm viễn chinh Trần gian xôn xao gió bụi