Hội ngộ mênh mông (thơ)

16/08/201418:38(Xem: 15080)
Hội ngộ mênh mông (thơ)


Photo: Thế giới vốn không thuộc về bạn, vì thế bạn  không cần vứt bỏ, cái cần vứt bỏ chính là những TÁNH CỐ CHẤP (CHẤP THỦ). Vạn vật đều cung ứng cho ta, nhưng không thuộc về ta. (*__*)   Namo Sakya Muni Buddha   __(())__

Namo Sakya Muni Buddha 



 

 Thế giới vốn không thuộc về bạn, vì thế bạn không cần vứt bỏ, cái cần vứt bỏ chính là những TÁNH CỐ CHẤP (Chấp Thủ). Vạn vật đều cung ứng cho ta, nhưng không thuộc về ta *:) happy



TĨNH LẶNG 

Lặng yên giây phút này
Ngồi xuống cùng cỏ cây.
Nhìn nắng reo trên lá
Ngủ trên đầu ngón tay.

- Lặng yên từng phút giây
Nghe tim mình gõ nhịp
Ba vạn sáu ngàn ngày
Có khi nào mỏi mệt!?

- Lặng yên và Nhận biết
Hoa kia cũng là người.
Chẳng vì ai tươi nở
Mà hoa cứ mĩm cười.

Lặng yên nghe mưa nhỏ
Tí tách ngoài mái hiên
Mưa nghìn năm vẫn thế
Vui, buồn... cảm nhận riêng.

Lặng yên nghe gió thoảng
Mang theo hương trần gian.
Đến, đi không hò hẹn
Cánh gió đời thênh thang..

Lặng yên và thư thái
Nhìn mây bay cuối trời
Buông cái tôi nằng nặng
Thấy mình là.. muôn nơi...


Thích Tánh Tuệ


image 
Khúc Nguyệt Quỳnh 

Đêm nghiêng một đóa Quỳnh hương nở
Ngan ngát ru hồn ai lãng quên.
Thùy miên trong cõi đời sinh tử
Sực tỉnh, trăng tàn, quá nửa đêm..

Khuya nao thiền khách chờ hoa nở
Chén trà chưa nguội đã chiêm bao.
Nắng đêm loang loáng cài song cửa
Thức giấc hoa phai tự lúc nào! 

Nghìn xưa hoa với đời như mộng
Nở đóa vô thường trong cõi mê .
Chỉ thoáng trần tâm vừa giao động
Khuất lấp trăm năm một nẻo về . 

Đêm lắng, hoa vời thiên thu lại
Ai cười vỡ nát mộng hằng sa.
Xưa mê ôm cõi đời si dại
Đâu ngờ ... muôn kiếp vốn không hoa!.. 

Trăng lên soi rạng hồn nhân thế
Bụt ngồi bóng đỗ xuống dòng sông.
Hiên chùa một nụ Quỳnh Hương hé
Ai vừa... hội ngộ khắp mênh mông... 


Thích Tánh Tuệ 
Bodhgaya mùa trăng thượng tuần tháng 2. 2013 


 

 TÂM MÌNH CÓ THỂ LỚN BAO NHIÊU ? 

Hễ lòng mình chứa nổi gia đình thì cái tâm bằng gia đình,
mình mến tất cả người trong thôn thì tâm mình lớn bằng cái thôn,
quý hết mọi người trong xã thì tâm mình lớn bằng cái xã.

Nếu tất cả những người trong huyện này mà mình thương hết thì tâm mình lớn bằng cái huyện,
 tất cả những người trong tỉnh mà mình thương hết thì tâm mình lớn bằng cái tỉnh.

Tất cả người trong đất nước mà mình thương hết thì tâm mình lớn bằng cả nước, 
tất cả người trên thế gian này mà mình thương hết thì tâm mình lớn bằng thế gian.

Nếu tất cả mọi người trong toàn bộ các cõi vô hình dù mình không biết được 
mà vẫn thương hết thì tâm mình lớn bằng cõi vô hình.

Như vậy nếu mình không thương được.. con dâu thì tâm mình chưa bằng con dâu, 
chỉ khi nào mình thương được thì cái tâm mình mới bằng con dâu.

Luyện tập để mở tâm lớn ra.
 Tâm lớn ra đương nhiên sẽ có hạnh phúc lớn.

Mở Rộng Tâm Ra Lòng Thanh Thản
An Vui, Tự Tại Đời Thong Dong.


With Metta
 *:) happy

blankblankblank

blank

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
17/08/2016(Xem: 12507)
Tiếng gà gáy vừa tang tảng sáng, Nhìn mây xanh bãng lãng trời quê, Ruộng vườn êm ả vui ngày tháng, Mùi lúa thơm theo gió đưa về.
16/08/2016(Xem: 11721)
Ra đi sống đời viễn xứ Hướng về đất nước quê hương Núi sông biển hồ mây nước Tình người nhiều nỗi nhớ thương
14/08/2016(Xem: 12036)
Khi chào đời ta phát ra tiếng khóc Khóc một mình dưới ánh sáng đèn pha Đưa ta đi vào thế giới ta bà Bao khổ nạn cùng vui buồn sướng khổ
13/08/2016(Xem: 13389)
Mùa Thu một thoáng trôi qua - Muôn cây lá rụng thấy mà hỷ hoan - Trơ trụi cây đứng bạt ngàn - Suối Thu vẫn chảy hiện màn mây xanh.
12/08/2016(Xem: 15130)
Larung Gar! Larung Gar! Sừng sững nguy nga Điện đài tráng lệ Ai đã từng đến với Larung Gar, Để ngắm mặt trời lên sáng ngời trên những ngọn đồi xanh ngát? Và trầm tư soi mình xuống thung lũng lúc về đêm?
11/08/2016(Xem: 12569)
Sống cho đẹp mặt đẹp đời Đẹp duyên đẹp đạo khắp trời yêu thương Sống sao cho nhẹ vấn vương Cho tan nát cả bức tường vô minh
10/08/2016(Xem: 19612)
Vần nên thơ bởi trăng về cùng gió- Phù sa ở lại nhờ nước xa nguồn- Chuồn chuồn bay thấp vì hơi sương đọng- Chiều tê tái bởi tre ngậm khói buồn!
10/08/2016(Xem: 12885)
Trăm năm nước biển mưa nguồn- Ngàn năm học Phật vui buồn tự soi- Cuộc đời cũng vậy mà thôi- Ba ngàn thế giới đến rồi lại qua
10/08/2016(Xem: 18942)
Ngày xưa con còn bé- Mẹ ẩm con lên chùa- Nuôi dạy con khôn lớn- Nay con đã trưởng thành.
10/08/2016(Xem: 17576)
Nhẹ nhàng trong gió dáng tiên- Bóng mênh mông đổ xuống hiên nắng vàng- Dáng tiên chợt đến khẽ khàng- Mà lòng con bỗng ngập tràn an vui