Tưởng nhớ Thầy

12/08/201417:33(Xem: 15915)
Tưởng nhớ Thầy

 

 

 

 

QDTuongNhoThay

 

Tưởng nhớ Thầy

Thoại Hoa



 

Nhớ ngày xưa trước chùa ngơ ngác,

Hồi hộp lòng chẳng dám bước vào.

Hỏi có ngày được phần viên giác,

Hay suốt đời như thuở hôm nao!

 

Rồi được vào, học hành rộn rã,

Tình thầy trò cùng sống an vui,

Thầy đưa con lên thuyền Bát Nhã,

Bể trần gian vượt sóng ra khơi.

 

Ôi lời Thầy biết bao sâu sắc,

Mỗi bài đều đem đạo vào đời.

Gương Đức Phật như trời trong vắt,

Đuốc tuệ soi vạch lối cho người.

 

Bổng dưng Thầy ra đi khuất dạng,

Ai đóng vai vừa Mẹ vừa Cha,

Còn đâu nữa, tiếng Thầy căn dặn,

Ngày theo ngày, nhắn nhủ vị tha.

 

Công giáo dưỡng biết sao đền đáp,

Nay Thầy đi về cõi Niết Bàn,

Lời của Thầy con xin ghi chép,

Giữ cho đời lời dạy ngọc vàng.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/10/2003(Xem: 41861)
Tình cờ tôi được cầm quyển Việt Nam Thi Sử Hùng Ca của Mặc Giang do một người bạn trao tay, tôi cảm thấy hạnh phúc - hạnh phúc của sự đồng cảm tự tình dân tộc, vì ở thời buổi này vẫn còn có những người thiết tha với sự hưng vong của đất nước. Chính vì vậy tôi không ngại ngùng gì khi giới thiệu nhà thơ Mặc Giang với tác phẩm Việt Nam Thi Sử Hùng Ca. Mặc Giang là một nhà thơ tư duy sâu sắc, một nhà thơ của thời đại với những thao thức về thân phận con người, những trăn trở về vận mệnh dân tộc, . . . Tất cả đã được Mặc Giang thể hiện trong Việt Nam Thi Sử Hùng Ca trong sáng và xúc tích, tràn đầy lòng tự hào dân tộc khi được mang cái gène “Con Rồng Cháu Tiên” luân lưu trong huyết quản.