Mục Kiền Liên còn đó gương xưa (thơ)

12/08/201416:49(Xem: 25743)
Mục Kiền Liên còn đó gương xưa (thơ)

muc-kien-lien-04



MỤC LIÊN CÒN ĐÓ GƯƠNG XƯA
( Thơ Thanh Trúc, phỏng theo Kinh Hiếu P.T.T )






Mỗi độ Thu sang nhớ bóng Người

Chiều xa vẳng lại tiếng chuông rơi

Mục Liên Tôn Giả bừng tâm thể

Thần túc bay cao tỏa rạng ngời

Tìm xem bóng Mẹ tận U minh

Ngục tối mở toang thoáng bóng hình

Lòng hiếu dâng lên tràn cõi mộng

Bát cơm hóa hiện tưởng ân sinh

Chao ôi ! Thương Mẹ vừa nâng chén

Cơm hóa thành than ửng đỏ hồng

Đau xót tâm cang rưng ngấn lệ

Nghẹn ngào trước cảnh ngậm ngùi trông

Biết nói gì đây biết nói gì

Bao nhiêu oan trái bởi vô minh

Do thân khẩu ý gây nên nghiệp

Tát cạn nguồn cơn bóng với hình

Thần thông giây lát ngự đài mây

Một thoáng Kỳ Hoàn tay chắp tay

Pháp nhủ thỉnh xin ơn Phật độ

Bảy đời cha mẹ thác đâu đây

Tội buộc thân lời vàng Phật dạy

Tự tay tháo gở chủng căn lành

Tâm từ triển nở vờn oan trái

Tam Bảo mười phương pháp độ sanh

Tháng bảy ngày Rằm ngày tự tứ,

Mười phương Tăng tịnh bốn phương chờ

Hương hoa lễ vật dâng tròn đủ,

Hành pháp cúng dường chuyển thế cơ

Một niệm tấc thành đấng Thánh Tăng

Dung thông ba cõi cảm chiêu về

Trùng trùng oan nghiệp mờ sương khói

Phiền não tan theo mấy dặm kề

Thanh đề vong mẫu chuyển sanh thiên

Ngời rạng minh linh toả đạo tràng

Trổ nụ không hoa thần diệu pháp

Hé mầm trí tuệ dội âm vang

Tâm hiếu Mục Liên tròn hạnh quả

Ơn Ngài thấm nhuận ngợp trời mây

Chúng con Phật tử nương theo Pháp

Thắp sáng đèn tâm giây phút này.




Thanh Trúc


Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19/06/2024(Xem: 11446)
Những vật tầm thường như dép , tất , thảm Lúc còn mới, khi hết sử dụng được đều giống nhau Nhưng chúng không có cảm xúc nên chẳng khổ đau Chỉ có con người mãi phiền não vì chấp thủ!
17/06/2024(Xem: 8519)
Y vàng thanh thoát chốn chùa chiền, Tỏa sáng niềm tin tỏa ánh thiêng Pháp lữ huân tu nền định tuệ Tăng thân trưởng dưỡng giới hương thiền An Cư thúc liễm ngời hoa giác Kiết Hạ tu trì rạng sắc liên Khắp cõi trời người đều hoan hỷ Như Lai Sứ Giả đạo châu viên.
14/06/2024(Xem: 10156)
Kìa hoa lá đượm ngát hương Phật đản Mỗi lòng riêng còn bảng lảng sương mờ? Nơi xứ người dỗi mưa nắng bâng quơ Trông đất mẹ nghe thẫn thờ mấy đỗi! Hỡi mây bay, bởi vì dâu nên nỗi? Gió thoảng ơi, ai đưa lối dẫn đường? Hai nghìn năm Đạo pháp và quê hương Thời công nghệ bỗng “tứ phương thọ tiễn”!
12/06/2024(Xem: 8379)
Hôm nay ngay giờ luận văn Đề tài cô viết trên bảng Tả chân dung kể tình thương Người cha em thường yêu kính. Bạn học an vui tươi tỉnh Riêng con cắn bút đắn đo Từ nhỏ chỉ sống với mẹ Ôi quá khó một đề văn.
05/06/2024(Xem: 8682)
Nẻo đường sư đi thanh tịnh Thiêng liêng toả bóng bồ đề Quen rồi nắng chang mưa lạnh Nhẹ tênh sớm tối đi, về... Nẻo đường người đi khúc khuỷu Mang mang phiền não gập ghềnh Chuyện đời không cho chân nghỉ
05/06/2024(Xem: 8089)
Con ơi! Nhớ lời mẹ dạy Sau nầy khôn lớn nên người Lòng dạ thẳng ngay gìn giữ Lý tưởng cao cả vì đời.
05/06/2024(Xem: 9465)
Con người là sinh vật sống bằng cảm xúc! Dù rằng lý trí đến đâu, vẫn trải qua cảm giác đau buồn Tuỳ căn cơ, người thì vượt rất nhanh, nhưng có kẻ lại đắm chìm luôn Nếu không được thỏa mãn trong cảm giác được vỗ về, được thông cảm!
02/06/2024(Xem: 7693)
gối nhẹ mây đầu núi nghe gió thoảng hương trà thiền duyệt tâm bất động rừng cây dâng hương hoa một sáng ta thức dậy sương lam phủ mái nhà hồn nhiên cười tiễn biệt chim chóc vang lời ca đời đi về muôn lối quan san mộng hải hà chút lửa hồng bếp cũ
31/05/2024(Xem: 8945)
Chút băn khoăn về một nơi không thể thay thế! Xin cám ơn, mấy tuần nay truyền thông xã hội đưa người xa xứ trở về Thật sung sướng nhìn lại các tỉnh miền quê Nào Gio linh, cầu Hiền lương, Quảng Bình, Quảng Trị !