Vu Lan về nhớ Mẹ

05/08/201407:15(Xem: 20390)
Vu Lan về nhớ Mẹ


Me-Tam_Thai_1a
Vu Lan về nhớ Mẹ

Một lần nữa Vu Lan lại về

Bao nhiêu cảm xúc tràn trề lòng con………

Nhớ Mẹ ………Lời ru.

Giữa đêm khuya vắng vẻ

Mẹ vân vê vuốt nhẹ

Vào mái tóc mai con

Với tiếng ru nhè nhẹ

Ẵm nhẹ con vào lòng

Ru con giấc ngủ nồng .

Những lời ru của mẹ

Thấm sâu vào hồn con

Giúp con khi lớn khôn

Biết hiếu thảo làm người

Như lời ru của mẹ

Đã dạy con từ thửa

Còn bé nhỏ ngây thơ

Giờ đây con làm thơ

Tưởng nhớ người mẹ đã

Ra đi và mãi mãi

Nhưng lời ru của mẹ

Mãi mãi là triết lý

Dạy con bước vào đời

Con luôn biết ơn người

Bằng những dòng cảm xúc

Con viết nên thành lời

Cám ơn người mẹ đã

Cho con một hồn thơ

Và tình thương da diết

Để con luôn hiểu biết

Tình mẹ thật bao la

Không gì so sánh cả.

Mẹ cho con tất cả

Tất cả và tất cả

Những lời ru của mẹ ……

Những vuốt nhẹ tóc mai ……

Tất cả và mãi mãi…

Là nguồn sống của con

Giờ tuy mẹ không còn

Nhưng hình mẹ trong con

Và lời ru nhè nhẹ

Và vuốt nhẹ tóc mai

Là kim chỉ lối ngày mai:

Một cuộc sống tương lai

Yêu thương và bác ái

Những lời ru của mẹ

Là triết lý cuộc đời

Đã được mẹ vun bồi

Từ khi tuổi còn thơ

Mất mẹ con bơ vơ

Nhưng mẹ là hồn thơ

Của con và mãi mãi ….




Melbourne, Mùa Vu Lan 2014

Hiền Hỷ Mai Tuệ Trinh




Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
07/10/2010(Xem: 17995)
Tưởng niệm tình ông thật bao la. Địa-cầu tinh tú cõi hằng sa, Viễn vọng ông nhìn trông tận mặt, Ngu hèn chúng chỉ thấy quanh da ! Chúng gieo thiển-cận đầy u-ám ! Ô?g trải văn-minh khắp hải-hà. Siêu nhân thánh chúa sao mà thế ? Trái đất hình " vuông " ôi xót xa.
05/10/2010(Xem: 26153)
Trải vách quế gió vàng hiu hắt, Mảnh vũ y lạnh ngắt như đồng, Oán chi những khách tiêu phòng, Mà xui phận bạc nằm trong má đào.
04/10/2010(Xem: 13371)
1- Thuở trời đất nổi cơn gió bụi 2- Khách má hồng nhiều nỗi truân chuyên 3- Xanh kia thăm thẳm tầng trên 4- Vì ai gây dựng cho nên nỗi này
04/10/2010(Xem: 16093)
Ta ngồi mãi giữa hư vô lòng núi bỗng thấy chiều hớt hải đuổi theo mây khối thời gian rơi vào triền đá lặng hiện tại nào mất hút ở đầu cây
03/10/2010(Xem: 17396)
Mười năm vườn xưa xanh tốt Hai mươi năm nắng rọi lều tranh Mẹ tôi gọi tôi về Bên bến nước rửa chân...
02/10/2010(Xem: 14359)
Thuở ấy lòng tôi thơ thới quá Hồn thơ nguyên vẹn một trời hương Nhưng nhà nghệ sĩ từ đâu lại Êm ái trao tôi một vết thương
02/10/2010(Xem: 15278)
Miền Nam quê hương tôi Ruộng lúa phì nhiêu, cò bay thẳng cánh Đò dọc đò ngang, sông nước hữu tình Thuyền nối sóng thuyền, lạch nối bờ kinh Hương thắm tình nồng, thơm thơm bông lúa Tiếng hát câu hò, tin yêu chan chứa
02/10/2010(Xem: 11185)
Trên bãi cỏ ấy, Có ngọn cỏ rất xanh. Đâm vào bàn chân người con gái. Đâm vào bàn chân người con trai. Bốn bàn chân trần truồng, Trên bãi cỏ rất xanh.
01/10/2010(Xem: 17745)
Vâng lời Thầy con đi quét lá Lá vàng rơi lả tả khắp nơi Lá khô rơi như một kiếp con người Giờ phút cuối là về cùng cát bụi
01/10/2010(Xem: 22447)
Có, không chỉ một mà thôi, Tử, sinh đợt sóng chuyển nhồi tạo ra. Trăng nay, trăng cũng đêm qua, Hoa cười năm mới cũng hoa năm rồi. Ba sinh, đuốc trước gió mồi, Tuần hoàn chín cõi, kiến ngồi cối xay. Tới nơi cứu cánh sao đây ? Siêu nhiên tuệ giác, vẹn đầy “Sa ha” (Thích Tâm Châu dịch )