Mẹ Sẽ Ra Đi (thơ)

03/08/201406:49(Xem: 18898)
Mẹ Sẽ Ra Đi (thơ)


Me-9

Mẹ Sẽ Ra Đi


 

Tường Vân

 

Sẽ có một ngày mẹ cách xa

Kiếm tìm mòn mỏi cũng không ra

Sẽ không còn được gần bên mẹ

Sinh tử nhịp cầu mẹ phải qua

 

Rồi một mai kia mẹ biệt ly

Chắc rằng là mẹ phải ra đi

Nhưng chưa biết rõ ngày giờ ấy

Nếu chẳng đền ơn chẳng kịp thì

 

Mẹ đã dày công sanh dưỡng ta

Ân tình của mẹ thật bao la

Làm người ta phải lo đền đáp

Ân nghĩa sinh thành của mẹ cha

 

Hãy khẩn trương lên hiếu thảo liền

Đừng chờ đến lúc mẹ nằm yên

Thiên thu vĩnh biệt ngủ say giấc

Mới chợt hiểu ra mất mẹ hiền

 

Nếu đã hiếu rồi càng hiếu thêm

Gieo nhân tốt đẹp quả êm đềm

Làm con hiếu thảo nhiêu cho đủ?

Quyết chí thành tâm hết nỗi niềm

 

Dù bị phũ phàng mẹ chẳng thương

Chẳng lo chu đáo được nhiều đường

Học hành sự nghiệp công danh thiếu

Cũng phải cảm thông chớ tính lường

 

Tính toán so đo có ích chi?

Cần nên rộng mở lòng từ bi

Hiểu rằng duyên nghiệp mình và mẹ

Mẹ có công sanh đâu tính gi?

 

Chỉ có sanh thôi đã khổ rồi

Nếu không có mẹ sẽ mồ côi

Trách hờn chi mẹ duyên như thế

Có mặt trên đời diễm phúc thôi

 

Đừng để tâm mình như giá băng

Biến đời thơ mộng như vầng trăng

Nhẹ nhàng vui vẻ lo cho mẹ

Tâm đẹp cuộc đời gì đẹp bằng?

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/01/2016(Xem: 43187)
Trần Nhân Tông (chữ Hán: 陳仁宗; 7 tháng 12 năm 1258 – 16 tháng 12 năm 1308,) là vị vua thứ 3 của nhà Trần trong lịch sử Việt Nam. Ông trị vì 15 năm (1278 – 1293) và làm Thái Thượng hoàng 15 năm. Trần Nhân Tông được sử sách ca ngợi là một trong những vị vua anh minh nhất trong lịch sử Việt Nam. Ông có vai trò lãnh đạo quan trọng trong Chiến tranh Nguyên Mông-Đại Việt lần 2 và lần 3. Trần Nhân Tông cũng là người đã thành lập Thiền phái Trúc Lâm Yên Tử, lấy pháp hiệu là Đầu ĐàHoàng Giác Điều Ngự. (Tham khảo từ trang Web. Vikipedia.org VN.)
30/12/2015(Xem: 14681)
Phụng Phật chăm lo phổ hoá truyền Trì hành Kinh Pháp lẽ đương nhiên Tam ngôi vô thượng không gì sánh Bảo giữ chơn thường trọn phúc duyên Phổ cập nhân sinh trong Tứ chúng Biến cơ mầu nhiệm trải nhân thiên Trang Nhà phương tiện tuỳ tâm hưởng Quảng Đức sáng soi Chánh Pháp truyền.
27/12/2015(Xem: 13350)
Lặng im dõi mắt nhìn thôi Thấy người hạnh phúc đứng ngồi bên nhau Nguyện người chung thủy trước sau Gia đình êm ấm đừng bao giờ buồn Tình người đẹp mãi luôn luôn
27/12/2015(Xem: 20564)
Có chàng lãng tử lưu lạc giang hồ từ thuở thiếu thời, bỗng một hôm nghe hung tin người cha già rời bỏ trần gian, lòng bồi hồi nhớ đến lời dặn dò năm xưa của cha, lời rằng, “Dù vui, buồn giữ mãi cái tâm trong.” Chàng lãng tử đó là nhà thơ Nguyễn Hoàng Lãng Du, một trong mười nhà thơ -- gồm Bạch Xuân Phẻ, Hàn Long Ẩn, Huyền, Nguyên Lương, Nguyễn Hoàng Lãng Du, Nguyễn Phúc Sông Hương, Nguyễn Thanh Huy, Phan Thanh Cương, Trần Kiêm Đoàn, và Tuệ Lạc -- có mặt trong tuyển tập thơ Tâm Trong vừa mới được nhà sách lớn nhất thế giới Amazon phát hành vào trung tuần tháng 12 năm 2015.
27/12/2015(Xem: 14599)
Mến Đức hiền nhu, bậc Sĩ tài Tặng Người Trưởng tử Đức Như Lai Hoà trong Tứ chúng, Đời ghi nhớ Thượng cảm muôn nơi, Đạo cảm hoài Thích tử vo tròn nguyền phụng Phật Tâm hành Chánh Pháp rạng tương lai Phương châm cứu khổ, Quan Âm hiện Quảng Đức thơm danh chí nguyện Ngài.
26/12/2015(Xem: 12304)
Một làn gió làm biết bao lá rụng Xa cành rồi chiếc lá có buồn không? Nhìn lá bay nghe lạnh ở trong lòng Lá nhẹ quá nên bay theo chiều gió
23/12/2015(Xem: 11770)
Dừng lại nơi góc lặng yên Bụi đường thăm hỏi cái nhìn trần ai Thinh thinh bóng Phật một vài Im im bút cọ mệt nhoài nghỉ ngơi
23/12/2015(Xem: 12909)
Nén hương Sân nắng Lư đồng Về đây
23/12/2015(Xem: 11268)
Đàn reo rung tiễn chân người Về nơi tươi thắm tiếng cười giòn tan Tiễn nàng nhẹ bổng sang ngang Sớm khuya hai trái tim vàng kết duyên
19/12/2015(Xem: 20229)
Nợ nước thù chồng nặng cả hai Cùng em chia sẻ bước chông gai Sơn hà dựng lại, dân ghi đức Vương bá xây nền quốc chính ngôi Lãng Bạc gương xưa còn rạng tỏ Cột Đồng dấu cũ chửa mờ phai Biển dâu mấy độ mòn bia đá Thanh sử màu son vẫn sáng ngời!