Mẹ Sẽ Ra Đi (thơ)

8/3/201406:49(View: 19420)
Mẹ Sẽ Ra Đi (thơ)


Me-9

Mẹ Sẽ Ra Đi


 

Tường Vân

 

Sẽ có một ngày mẹ cách xa

Kiếm tìm mòn mỏi cũng không ra

Sẽ không còn được gần bên mẹ

Sinh tử nhịp cầu mẹ phải qua

 

Rồi một mai kia mẹ biệt ly

Chắc rằng là mẹ phải ra đi

Nhưng chưa biết rõ ngày giờ ấy

Nếu chẳng đền ơn chẳng kịp thì

 

Mẹ đã dày công sanh dưỡng ta

Ân tình của mẹ thật bao la

Làm người ta phải lo đền đáp

Ân nghĩa sinh thành của mẹ cha

 

Hãy khẩn trương lên hiếu thảo liền

Đừng chờ đến lúc mẹ nằm yên

Thiên thu vĩnh biệt ngủ say giấc

Mới chợt hiểu ra mất mẹ hiền

 

Nếu đã hiếu rồi càng hiếu thêm

Gieo nhân tốt đẹp quả êm đềm

Làm con hiếu thảo nhiêu cho đủ?

Quyết chí thành tâm hết nỗi niềm

 

Dù bị phũ phàng mẹ chẳng thương

Chẳng lo chu đáo được nhiều đường

Học hành sự nghiệp công danh thiếu

Cũng phải cảm thông chớ tính lường

 

Tính toán so đo có ích chi?

Cần nên rộng mở lòng từ bi

Hiểu rằng duyên nghiệp mình và mẹ

Mẹ có công sanh đâu tính gi?

 

Chỉ có sanh thôi đã khổ rồi

Nếu không có mẹ sẽ mồ côi

Trách hờn chi mẹ duyên như thế

Có mặt trên đời diễm phúc thôi

 

Đừng để tâm mình như giá băng

Biến đời thơ mộng như vầng trăng

Nhẹ nhàng vui vẻ lo cho mẹ

Tâm đẹp cuộc đời gì đẹp bằng?

 

 

 

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
8/3/2020(View: 10537)
Con vẫn tin có phép mầu hiện đến ? Vào giây phút nghiệt ngã nhất trong đời . Tin xấu dịch bệnh lan nhiễm khắp mọi nơi Người dương tính tăng mỗi ngày nghiêm trọng.
8/2/2020(View: 10038)
Có bao giờ em cảm nhận từ trực giác? Mỗi giai đoạn, môi trường phương tiện thích nghi , Điều gì cần làm, đúng hướng phải đi ? Như thôi thúc “ Này lắng nghe cho kỹ! “
7/30/2020(View: 10978)
Phong tỏa tạm dừng du lịch mấy tháng nay . Mượn Internet thám hiểm thay chuyến bay, Ba tháng ...ngày mấy lượt đi, về khắp chốn Thuận duyên tìm hiểu được tăng sĩ Đông, Tây,
7/27/2020(View: 13003)
Có chàng chiến sỹ thuở xưa Tìm qua thăm hỏi thiền sư một lời: "Thiên đường, địa ngục đôi nơi Thực chăng hay chỉ nói chơi đặt bày?" Ngài bèn lên giọng hỏi ngay: "Anh là ai vậy? Tới đây làm gì?" Cửa thiền vang tiếng chàng kia: "Tôi là hiệp sỹ chuyên nghề kiếm cung!"
7/27/2020(View: 10978)
Đừng ước mơ sẽ đến hướng Tây Đông! Thực tại hiện tiền ...bài học phải thông , Dù ngàn sóng …chống chèo cho thật vững . Chớ ảo vọng, đã liễu được Huyễn, Không !
7/27/2020(View: 10807)
Nghe nhạc Phật bạn được nghe tình khúc Chuỗi yêu thương lắng đọng nốt Từ Bi Bằng tâm tư rạng ngời dòng đuốc tuệ Mãi muôn đời sáng dịu ánh trăng khuya Những lời ca toát ra ngoài khuôn khổ Lên giao hoà tạng pháp giới lưu ly Nét sinh động tắm hương ngàn biển phố Tựa bước chân thiền khách nhẹ bước đi
7/27/2020(View: 10833)
Mình tự tại dạo chơi bằng Trí Đức... Phá ngã chấp gìn lòng khơi tâm thức Hướng đạo thành xây công đức cho đời Mang tình thương trải rộng khắp muôn nơi Niềm an lạc thảnh thơi vui bước tới.
7/25/2020(View: 12745)
Những dòng sữa pháp ! Kính dâng đến Thầy bài thơ để tri ân những bài pháp thoại của Thầy gần 4 tháng nay . Kính chúc Thầy pháp thể khinh an để tiếp tục mang pháp âm của Phật Tổ gieo rắc tâm chúng đệ tử Kính HH Từng dòng sữa pháp ngọt lịm và thẩm thấu , Đang chảy tan len lỏi khắp trong thân. Lời dạy Thế Tôn dù nghe đến vạn lần . Mỗi hoàn cảnh, mỗi kiếp đời đều thực đúng ! Tinh tấn hành chuyên sẽ biến thành diệu dụng Nhờ pháp thoại , hạt giống thiện đã gieo mầm Tự mình tưới tẩm nở nhuỵ diệu tâm Tri ân Giảng Sư , đại tài kiệt xuất ! Những điều đã học tưởng như quên mất , Nay được thuần ôn niệm niệm trong đầu . Mặc cho kiếp người chịu cảnh bể dâu Vẫn tự nhủ trả cho xong nghiệp quả ! Sống thiện lương, bao nạn tai chuyển hoá .... Melbourne 25/7/2020 Đệ tử Huệ Hương
7/25/2020(View: 11955)
Khổ đau bao trùm cả nhân loại, cả thế giới. Đó là một sự thật, không ai có thể chối cãi. Chính vì không ai có thể tránh khỏi, khổ đau trở nên bình thường trong cảm nhận chủ quan của mỗi người; và nó chỉ khởi hiện rõ rệt khi bị đẩy lên vượt mức. Đến lúc ấy, người ta mới gục đổ và chịu nhìn nhận sự thật. Chúng ta vờ quên đi rằng có một sự khổ, nhỏ hay lớn, luôn chực sẵn để đến với mình, bất cứ lúc nào. Chúng ta ngoảnh mặt với khổ đau, cố bám lấy những niềm vui tạm bợ để vượt qua đời sống này; hoặc giả, chúng ta đã tập quen chấp nhận, chịu đựng khổ đau.