Ngôn Ngữ của Mẹ Cha (thơ)

30/07/201419:15(Xem: 19561)
Ngôn Ngữ của Mẹ Cha (thơ)


me-con-02



MẸ, CHA, hai tiếng thiêng liêng
Luôn luôn gần gủi, thân quen trong đời
MẸ ƠI, tiếng gọi ngàn đời
Mà con thường thốt trong đời của con

Thốt từ lòng dạ trẻ con
Đến khi đã lớn, vẫn còn MẸ ƠI....
Mẹ ơi, tiếng gọi đời đời
Mẹ ơi, vì mẹ là người sanh con

Dù cho mẹ vẫn mõi mòn
Mẹ luôn lo lắng, chu toàn ấm no
Để con luôn được thơm tho
Để con không có đắn đo vì đời

Mẹ ơi, hai tiếng mẹ ơi
Lòng con yên ấm trong lời gọi ai
Tình thương mẹ, phủ cao dầy
Tình yêu của mẹ đong đầy tâm con

Nhưng con còn muốn có hơn
Chứa đầy túi rách, mãi còn nhét thêm
Nhưng luôn mẹ vẫn dịu hiền
Vòng tay ôm ấp, ái êm trong lòng

Ấp ôm từ thuở lọt lòng
Phủ đẩy cho đến ngập trong vô thường
MẸ ƠI, tiếng gọi khôn lường
Tình đầy con chất, không lường đầy, vơi...

Bỏ vào túi rách,...mẹ ơi
Tình yêu của mẹ chứa đầy lòng con
TÌNH CHA cao cả như non
Tạo con khôn lớn, cho con cuộc đời

Bao dưỡng đục, nói không lời
Tâm con cha mẹ chứa đầy, không vơi
Trời sanh dù có đỗi đời
Cha Cha, Mẹ Mẹ vãn thôi luôn còn

Dù cho tất cả nước non
Không còn đâu nữa, vẫn còn trong tâm
Cha ơi, con gọi nghìn năm
Hình cha luôn hiện trong tâm chính mình

Tình cha ẩn hiện tâm linh
Hòa giòng máu đỏ trong mình con mang
Mẹ cho đất, nước, sông ngàn
Cha cho gío lữa, ấm làn thân con

Ngôn từ nào cao cà hơn
Cho con tỉnh thức, lớn khôn trong đời
Sóng xô cuồn cuộn trùng khơi
Đường đời con bước, nhớ lời dạy khuyên

Mẹ cha dạy dỗ triền miên
Để con khôn lớn, linh thiêng, nhiệm mầu
Đất trời đâu có gì đâu
Để con tôn kính như câu CHA HIỀN

Tình cha nghĩa mẹ, thiêng liêng
Như TRỜI, như PHẬT, vạn niềm yêu thương
Dù đi trên mọi nẽo đường
Tình cha, nghĩa mẹ luôn vương trong lòng

Quay về đãnh lễ trời đông
Ngẫn nhìn con kính trời trong, cao dầy
Khấn nguyền TRỜI, PHẬT đó đây
Ngẫn nhìn con kính lạy người trong tâm

Rồi nghìn năm, đến vạn năm
Phật, Trời, Cha, Mẹ, trong tâm chính mình
Luôn luôn ắn ký tâm tình
Đời đời, kiếp kiếp luôn tình cưu mang.....

Diệu Tuyền,
JULY 29/2014.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
29/04/2023(Xem: 9986)
Nhân học bài kinh MỘT NỬA, chương Tương Ưng Đạo (1) Bạn thiện lành bao gồm tất cả gì tiếp xúc quanh ta Từ phương tiện văn hoá, giao tiếp hằng ngày ảnh hưởng mà ra Hoặc tư tưởng thiện thoáng qua nhưng lập đi lập lại . Điều cần thiết phải lập nguyện cân phân lợi hại
27/04/2023(Xem: 9352)
Nhòa nhạt nẻo TÂM chỉ khép đời, Ngát hương TÂM nhật sánh xanh trời. Hoa tàn, cảnh mệt TÂM rầu nhớ, Đạo có, TÂM lành phúc khó rơi.
27/04/2023(Xem: 7903)
Mai này đi vào núi Đường mây bặt dấu hài Thân tâm chút cát bụi Điểm hồng đời thêm vui!
27/04/2023(Xem: 11049)
Kính đa tạ quý Giảng Sư đã truyền trao kinh nghiệm, Khi chọn lựa chủ đề tinh yếu giáo pháp Như Lai Hành trình độ sanh, xuyên suốt 45 năm dài Mà kinh “Tứ Thập Nhị Chương” có thể gọi là tiêu biểu !
27/04/2023(Xem: 14627)
Đã mấy tháng nay, cứ sáng ra tôi lại nhận được một bài thơ, đều đặn. Có bài là một pháp số, có bài là một tâm nguyện mà hành giả sau khi tu tập chiêm nghiệm đúc kết lại, nhất là khi đã trải qua mọi biến cố thăng trầm, hiểu sự hữu hạn của kiếp người khi mỗi ngày trôi qua là một phần thưởng kéo dài sự sống nên làm sao sống vui, sống trọn vẹn với tri kiến về đạo pháp. Nhà thơ, hành giả, Thầy Thích Đồng Bổn đã cảm nhận nguồn thơ tuôn trào qua kiến
27/04/2023(Xem: 13169)
Nhân dân ta yêu thơ, thích làm thơ cũng là chuyện đáng mừng, bởi ít ra đó cũng là niềm vui nơi trần thế. Đạo Phật nói đời là bể khổ, nhưng hơn bảy mươi năm chìm nổi trong bể khổ ấy, tôi thấy không thiếu niềm vui. Tôi tin, hễ ai tìm được niềm vui cho mình, cho người quanh mình là hạnh phúc. Phật hoàng Trần Nhân Tông cũng từng nhắc nhở: “Gia trung hữu bảo hưu tầm mịch/ Đối cảnh vô tâm mạc vấn thiền” (Trong nhà có báu thôi tìm kiếm/ Đối cảnh vô tâm chớ hỏi thiền). Phật tạ i tâm. Tâm tức Phật. Phật tức Tâm. Nếu ai thấy được tâm tịnh thì lập tức thành Phật, nhưng chuyện đó xa xôi quá; theo tôi, trước mắt cứ như lời bài hát của Trịnh Công Sơn: “Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui” trong bể khổ ở cõi Ta bà này là sướng lắm rồi.
27/04/2023(Xem: 13913)
Cuộc đời vốn dĩ vô thường Xuân sang năm ấy bây giờ tàn phai Giật mình tỉnh giấc bàn hoàn Kiếp người nhanh quá chỉ mành treo chuông
26/04/2023(Xem: 10937)
Học lời dạy Phật là bước đầu căn bản Tìm thấy trong Kinh, Luật, Luận đấy mà Tuỳ căn cơ tìm phương tiện hợp ra Với MP3, video pháp thoại chủ đề thực tiễn !
26/04/2023(Xem: 6867)
Mạt Pháp nào hay sanh nhầm thời Oán kết nhau chi đáng nực cười Cá chậu,chim lồng ai giải thoát ? Chiến tranh, dịch bịnh thảm đầy vơi!
25/04/2023(Xem: 12372)
“Con đường trúc biếc“ là tuyển tập 40 bài thơ của nhà thơ Thanh Trúc, trải dài hơn 50 năm của một dòng sống, kể từ lúc tác giả còn ngồi ở ghế nhà trường cho đến bây giờ. Với tác giả, dù mái tóc đã trải qua hai giai đoạn đen và bạc, và dù hai mái đầu tuần tự nhường chỗ cho nhau nhưng vẫn còn đó một tâm hồn không hề đổi thay trong dâu bể và tâm hồn ấy vẫn trong trắng tinh khôi màu nguyên thể, màu của trúc biếc, màu của chân tâm thường trú, bất sanh bất diệt.