Ẩn tu (thơ)

22/07/201414:32(Xem: 15775)
Ẩn tu (thơ)

 Pagoda_3

 

 

 

Sắc sắc, không không, như bóng ngựa,

Trùng trùng, điệp điệp, tựa áng mây.

Mặt trời đông mọc, lặn tây,

Sớm còn chiều mất, cỏ cây nở tàn.

 

Cuộc đời như ngọn đèn trước gió,

Khi lu mờ khi sáng tỏ nay mai.

Con thuyền chèo lái đôi tay,

Qua bao chìm nổi, chuổi ngày trầm luân.

 

Nghiệp đời cứ luôn luôn tiếp mãi,

Biết bao giờ hết lãi, trả vay?

Quả nhân không sớm thì chầy,

Tu mau chuyển kiếp từ nay kịp thời.

 

Tứ Diệu Đế một đời Phật tử,

Sáng, trưa, chiều, phải giữ tâm tu.

Kiếp nầy là kiếp phù du,

Hãy lo tích đức, công phu hành thiền.

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/10/2003(Xem: 41794)
Tình cờ tôi được cầm quyển Việt Nam Thi Sử Hùng Ca của Mặc Giang do một người bạn trao tay, tôi cảm thấy hạnh phúc - hạnh phúc của sự đồng cảm tự tình dân tộc, vì ở thời buổi này vẫn còn có những người thiết tha với sự hưng vong của đất nước. Chính vì vậy tôi không ngại ngùng gì khi giới thiệu nhà thơ Mặc Giang với tác phẩm Việt Nam Thi Sử Hùng Ca. Mặc Giang là một nhà thơ tư duy sâu sắc, một nhà thơ của thời đại với những thao thức về thân phận con người, những trăn trở về vận mệnh dân tộc, . . . Tất cả đã được Mặc Giang thể hiện trong Việt Nam Thi Sử Hùng Ca trong sáng và xúc tích, tràn đầy lòng tự hào dân tộc khi được mang cái gène “Con Rồng Cháu Tiên” luân lưu trong huyết quản.