Cho Bỏ Lúc Trăm Năm (thơ)

17/07/201420:39(Xem: 16562)
Cho Bỏ Lúc Trăm Năm (thơ)

Photo: NAM MO A DI DA PHAT
NAM MO A DI DA PHAT
NAM MO A DI DA PHAT







blank


Làm Sao Biết Niết Bàn Là Vui?

“Bạch đại đức, những ai chưa chứng đắc Niết-bàn có thể biết
Niết-bàn là cảnh vui chăng?”
“Có thể biết.”
“Làm sao có thể biết?”
“Đại vương, có những người chưa từng bị chặt tay, chặt chân,
họ có thể biết bị chặt tay chân là đau đớn, khổ não hay không?”
“Thưa, có thể biết.”
“Làm sao có thể biết?”
“Vì tuy họ không bị chặt tay chân, nhưng họ đã được nghe những kẻ
bị chặt tay chân kêu la, than khóc, nên họ biết đó là đau đớn khổ não vậy.”

“Cũng như thế, đại vương. Người chưa chứng đắc Niết-bàn cũng có thể biết
Niết-bàn là cảnh vui sướng, vì được nghe những vị đã đắc đạo thuật
lại những sự an ổn, thanh thản ở cảnh Niết bàn.”
(Kinh Na Tiên Tỳ Kheo)

__(())__


QUÁN TRỌ

Một vị thầy tâm linh nổi tiếng đến trước cửa lâu đài của vị vua nọ. Vì thầy nổi tiếng rồi, nên các người lính canh không ai chặn ông lại khi ông đi vào và tiến thẳng đến trước mặt nhà vua đang ngồi trên ngai vàng.

- Ông muốn gì? Nhà vua hỏi.

- Tôi muốn có một chỗ để ngủ trong cái quán trọ này. Ông ta đáp.

- Nhưng đây không phải là quán trọ, đây là tòa lâu đài của ta. Vua trả lời.

- Xin hỏi bệ hạ rằng ai là sở hữu tòa lâu đài này trước bệ hạ?

- Vua cha ta, Ngài đã chết rồi.

- Và ai là sở hữu trước cha của bệ hạ?

- Ông nội của ta, Ngài cũng đã chết.

- Và cái chỗ này, nơi mà  Ngài sống một thời gian ngắn rồi dọn đi, như vậy thì nó không phải là quán trọ như tôi đã nói hay sao?

***
'' Tôi nay Ở TRỌ TRẦN GIAN
Trăm năm về chốn xa xăm cuối trời.. Í a í à i à a..''
 TCS

QUÁN TRỌ

Một vị thầy tâm linh nổi tiếng đến trước cửa lâu đài của vị vua nọ.
Vì thầy nổi tiếng rồi, nên các người lính canh không ai chặn ông lại khi ông
đi vào và tiến thẳng đến trước mặt nhà vua đang ngồi trên ngai vàng.

- Ông muốn gì? Nhà vua hỏi.
- Tôi muốn có một chỗ để ngủ trong cái quán trọ này. Ông ta đáp.
- Nhưng đây không phải là quán trọ, đây là tòa lâu đài của ta. Vua trả lời.
- Xin hỏi bệ hạ rằng ai là sở hữu tòa lâu đài này trước bệ hạ?
- Vua cha ta, Ngài đã chết rồi.
- Và ai là sở hữu trước cha của bệ hạ?
- Ông nội của ta, Ngài cũng đã chết.

- Và cái chỗ này, nơi mà Ngài sống một thời gian ngắn rồi dọn đi,
như vậy thì nó không phải là quán trọ như tôi đã nói hay sao?

***
'' Tôi nay ở trọ trần gian
Trăm năm về chốn xa xăm cuối trời..''
TCS


blank

Cho Bỏ Lúc Trăm Năm

Đời ngắn lắm cầm tay nhau chưa đủ
Nói làm chi lời chia cách vực sâu,
Hắt hơi thở là tạ từ cuộc lữ
Dẫu muốn tìm, chẳng dễ gặp nhau đâu!

Ngày ngắn lắm chưa cười đêm đã xuống
Sao ta hoài ước muốn chuyện.. sương tan,
Sao chỉ thấy ngày mai là hạnh phúc
Còn Bây Giờ, để phai úa thời gian?

Em dẫu biết đời chẳng chi thường tại
Sao vẫn buồn ngây dại giữa hư hao ?
Khi sân khấu tấm màn nhung khép lại
Kiếp huy hoàng, lộng lẫy.. hóa chiêm bao.

Đời ngắn ngủi sao lời thương chưa nói ?
Ngại ngần chi, người đang rủ nhau đi.
Ai khóc ngất tiễn ai vào mộ địa
Bởi niềm thương dấu nhẹm lúc đương thì...

Đời quá ngắn thương nhau còn chưa đủ
Bận lòng chi bao oán hận bâng quơ..
- Ta cười bóng trong gương cười trở lại
Lòng yêu thương thành biển rộng vô bờ...


Thích Tánh Tuệ
Himalaya Mùa An Cư 2014

Có người hỏi Đức Phật: Những gì Ngài đã đạt được từ thiền định ?
Ngài trả lời: Không có gì!
Tuy nhiên, Ngài nói: Hãy để tôi nói cho ông biết những gì tôi đã mất :
Đó là tức giận, lo âu, trầm cảm, bất an, sợ già, tuổi tác và cái chết.

Namo Buddhaya
 
Chúc cả nhà một ngày Chủ Nhật hoan hỉ, an lành. (*__*)
Thực hiện: Thích Tánh Tuệ

blank

blank
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/10/2025(Xem: 7734)
Thư Mời Tham Gia Cuộc Thi Viết chủ đề "Hành Trình Vượt Sóng"
05/10/2025(Xem: 4029)
Một lần học được những danh ngôn tuyệt phẩm (1) Nhủ thầm muốn tìm ra ánh sáng cho chính mình Hãy tự mình đầy nắng , thắp lên ngọn lửa trong tim Là vai diễn thầm lặng trong hành trình nhưng kiên cường và luôn có tình thương rộng mở Dù không phải ban đầu “ngậm thìa vàng”, một kịch bản rực rỡ !
04/10/2025(Xem: 6768)
Cư sĩ Như Ninh Nguyễn Hồng Dũng, pháp danh Như Ninh, sinh năm 1956 tại Quảng Ngãi, sớm có duyên lành với Phật pháp. Năm lên sáu tuổi (1962), Cư sĩ được quy y với Hòa thượng Thích Trí Hưng tại chùa Từ Lâm, Quảng Ngãi, và chính thức bước vào con đường tu học. Thuở thiếu thời, Cư sĩ là một trong số ít Pháp tử của “Nhóm Thập Thiện”, được đào tạo nghiêm mật về nội điển và ngoại điển, rèn luyện cả trí lực, thể lực và khả năng hùng biện, với sự hướng dẫn tận tình của chư Tôn đức.
03/10/2025(Xem: 4675)
Phước lành con đã tạo ra Các đời quá khứ hay là đời nay Nghiệp chưa cho quả phước nào Nguyện thành pháp độ để vào thiện căn . Sau này dù tạo mấy lần Từ đây cho đến vô sanh Niết Bàn Hễ làm chuyện tốt sẵn sàng Mỗi điều lợi ích thành đoàn nhân duyên Giúp cho phiền não sớm yên Trợ mau giải thoát kế liền kiếp sau Nếu trễ chẳng gặp Phật nào Nhằm kỳ Độc Giác làm sao cũng thành .
30/09/2025(Xem: 5511)
một chốn về, mang ý nghĩa truyền thống Kết nối “lễ hiệp kỵ “ và “về nguồn “ thể hiện lòng biết ơn Góp phần duy trì , phát huy, kế thừa di sản hơn Bằng cách ghi nhận, tôn vinh công hạnh sự đóng góp Thông qua hành trạng dấn thân từ văn hóa , giáo dục, hoằng pháp
21/09/2025(Xem: 4698)
Tín thành tâm phát nguyện Đốt thân dâng cúng dường Khiêm cung nhận giới pháp Nhiệt đảnh hoà tấn hương
21/09/2025(Xem: 3780)
Ngày xưa mượn cánh tay người Hỏi đường, nhờ lửa, chẳng lười đêm thâu Giờ đây vượt thắng bước đầu Vững vàng tự lập, ân sâu dâng Thầy Chân thành tình cảm còn đây Đi trong tỉnh lặng, sẹo nay đã lành Xin thưa có chút trưởng thành Vẫn xem tri kỷ , nguyện hành thiện lương
20/09/2025(Xem: 4440)
Năm mươi năm rồi hử? Tưởng chết hoá ra còn Hữu vẫn còn hiện hữu Không thì cứ như không Năm mươi năm thoáng chốc Thất học tuổi mười lăm Thiếu ăn mà phách dóc Tuổi mười bảy xung phong
16/09/2025(Xem: 5913)
Đừng sợ bị đánh giá cô độc hay yếu đuối ! Thoát ra khỏi vai diễn, tự mình tìm lấy con đường Khi bước vào tu tập, dù sống trong đời thường Hãy nhắc nhở mỗi người đều mang một ẩn sĩ !
14/09/2025(Xem: 5175)
Đường gập ghềnh sỏi đá Lên đồi vắng đìu hiu Năm mươi năm chuyển hoá Đón rằm đã phẳng phiu Ô hay, Đồi Trại Thuỷ… Góc phế tích điêu tàn Bóng nâu sồng lầm lũi Pháp đăng vẫn sáng vàng