Cho Bỏ Lúc Trăm Năm (thơ)

17/07/201420:39(Xem: 17748)
Cho Bỏ Lúc Trăm Năm (thơ)

Photo: NAM MO A DI DA PHAT
NAM MO A DI DA PHAT
NAM MO A DI DA PHAT







blank


Làm Sao Biết Niết Bàn Là Vui?

“Bạch đại đức, những ai chưa chứng đắc Niết-bàn có thể biết
Niết-bàn là cảnh vui chăng?”
“Có thể biết.”
“Làm sao có thể biết?”
“Đại vương, có những người chưa từng bị chặt tay, chặt chân,
họ có thể biết bị chặt tay chân là đau đớn, khổ não hay không?”
“Thưa, có thể biết.”
“Làm sao có thể biết?”
“Vì tuy họ không bị chặt tay chân, nhưng họ đã được nghe những kẻ
bị chặt tay chân kêu la, than khóc, nên họ biết đó là đau đớn khổ não vậy.”

“Cũng như thế, đại vương. Người chưa chứng đắc Niết-bàn cũng có thể biết
Niết-bàn là cảnh vui sướng, vì được nghe những vị đã đắc đạo thuật
lại những sự an ổn, thanh thản ở cảnh Niết bàn.”
(Kinh Na Tiên Tỳ Kheo)

__(())__


QUÁN TRỌ

Một vị thầy tâm linh nổi tiếng đến trước cửa lâu đài của vị vua nọ. Vì thầy nổi tiếng rồi, nên các người lính canh không ai chặn ông lại khi ông đi vào và tiến thẳng đến trước mặt nhà vua đang ngồi trên ngai vàng.

- Ông muốn gì? Nhà vua hỏi.

- Tôi muốn có một chỗ để ngủ trong cái quán trọ này. Ông ta đáp.

- Nhưng đây không phải là quán trọ, đây là tòa lâu đài của ta. Vua trả lời.

- Xin hỏi bệ hạ rằng ai là sở hữu tòa lâu đài này trước bệ hạ?

- Vua cha ta, Ngài đã chết rồi.

- Và ai là sở hữu trước cha của bệ hạ?

- Ông nội của ta, Ngài cũng đã chết.

- Và cái chỗ này, nơi mà  Ngài sống một thời gian ngắn rồi dọn đi, như vậy thì nó không phải là quán trọ như tôi đã nói hay sao?

***
'' Tôi nay Ở TRỌ TRẦN GIAN
Trăm năm về chốn xa xăm cuối trời.. Í a í à i à a..''
 TCS

QUÁN TRỌ

Một vị thầy tâm linh nổi tiếng đến trước cửa lâu đài của vị vua nọ.
Vì thầy nổi tiếng rồi, nên các người lính canh không ai chặn ông lại khi ông
đi vào và tiến thẳng đến trước mặt nhà vua đang ngồi trên ngai vàng.

- Ông muốn gì? Nhà vua hỏi.
- Tôi muốn có một chỗ để ngủ trong cái quán trọ này. Ông ta đáp.
- Nhưng đây không phải là quán trọ, đây là tòa lâu đài của ta. Vua trả lời.
- Xin hỏi bệ hạ rằng ai là sở hữu tòa lâu đài này trước bệ hạ?
- Vua cha ta, Ngài đã chết rồi.
- Và ai là sở hữu trước cha của bệ hạ?
- Ông nội của ta, Ngài cũng đã chết.

- Và cái chỗ này, nơi mà Ngài sống một thời gian ngắn rồi dọn đi,
như vậy thì nó không phải là quán trọ như tôi đã nói hay sao?

***
'' Tôi nay ở trọ trần gian
Trăm năm về chốn xa xăm cuối trời..''
TCS


blank

Cho Bỏ Lúc Trăm Năm

Đời ngắn lắm cầm tay nhau chưa đủ
Nói làm chi lời chia cách vực sâu,
Hắt hơi thở là tạ từ cuộc lữ
Dẫu muốn tìm, chẳng dễ gặp nhau đâu!

Ngày ngắn lắm chưa cười đêm đã xuống
Sao ta hoài ước muốn chuyện.. sương tan,
Sao chỉ thấy ngày mai là hạnh phúc
Còn Bây Giờ, để phai úa thời gian?

Em dẫu biết đời chẳng chi thường tại
Sao vẫn buồn ngây dại giữa hư hao ?
Khi sân khấu tấm màn nhung khép lại
Kiếp huy hoàng, lộng lẫy.. hóa chiêm bao.

Đời ngắn ngủi sao lời thương chưa nói ?
Ngại ngần chi, người đang rủ nhau đi.
Ai khóc ngất tiễn ai vào mộ địa
Bởi niềm thương dấu nhẹm lúc đương thì...

Đời quá ngắn thương nhau còn chưa đủ
Bận lòng chi bao oán hận bâng quơ..
- Ta cười bóng trong gương cười trở lại
Lòng yêu thương thành biển rộng vô bờ...


Thích Tánh Tuệ
Himalaya Mùa An Cư 2014

Có người hỏi Đức Phật: Những gì Ngài đã đạt được từ thiền định ?
Ngài trả lời: Không có gì!
Tuy nhiên, Ngài nói: Hãy để tôi nói cho ông biết những gì tôi đã mất :
Đó là tức giận, lo âu, trầm cảm, bất an, sợ già, tuổi tác và cái chết.

Namo Buddhaya
 
Chúc cả nhà một ngày Chủ Nhật hoan hỉ, an lành. (*__*)
Thực hiện: Thích Tánh Tuệ

blank

blank
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12/02/2018(Xem: 21590)
Một khối sầu tư mỏi dặm dài Xuân về hoài cảm những ai ai Cành Mai mùa cũ trong hoài tưởng Hương Cúc thu nào thoảng gió mai Mây trắng bâng khuâng… lòng khách lữ Bóng chiều bảng lảng… bóng chiều phai Về đâu! Ai hỏi trăng đầu núi! Lắng khúc ca dao, Đẹp dấu hài.
09/02/2018(Xem: 13616)
Ngẫm lại lâm phiền, ủ khổ đau Thân nầy bọt bóng sẽ về đâu? Vơ đầy cũng chỉ bay sương khói Nhét đẫy nhưng rồi lộn bể dâu Giữ chặt tìm phương hoài chẳng cuối Vòng quanh lạc hướng mãi không đầu Thì ra tất cả như là mộng Tỏ nỗi đường qua tránh vực sâu.
05/02/2018(Xem: 13958)
Tình tăng lữ tháng ngày luôn gắn bó Sách tấn nhau cùng tiến bước đường tu Dẫu mai đây gặp cảnh gió mây mù Mối duyên đạo chẳng bao giờ phai nhạt .
03/02/2018(Xem: 15733)
Đất Việt muôn đời tiếng nước tôi Tiền nhân khai phá thưở xa xôi Biển dài chảy suốt tình dân tộc Núi thẳm mây rừng đẹp mãi thôi .
03/02/2018(Xem: 13783)
Nơi miền bắc Ấn Độ xưa Có bầy nai sống bốn mùa bình yên, Nai sinh ra rồi lớn lên, Ngay khu rừng ở cạnh bên xóm làng
03/02/2018(Xem: 14081)
Nước kia có một ông vua Vốn ham việc lạ, lại ưa chuyện đùa, Tuổi vua bẩy chục có thừa, Một hôm cao hứng nhân mùa đầu Xuân
27/01/2018(Xem: 19288)
Người mắt biếc ngây thơ ngày hội lớn Khóe môi cười nắng quái cũng gầy hao Như cò trắng giữa đồng xanh bất tận Ta yêu người vì khoảnh khắc chiêm bao.
27/01/2018(Xem: 12705)
Anh chàng Đại Lãng thuở xưa, Có tài đô vật rất ư tuyệt vời, Lại thêm sức mạnh hơn người,
27/01/2018(Xem: 12329)
Phóng tác theo bản CHIỀU TÀ của Phạm Duy phổ lời từ bản nhạc nguyên tác Sérénata, tác giả Ý Enrico Toselli. Lắng chuông tiếng chùa ngân Vạn dập dìu tiếng kinh Ngày nao, nhớ mãi năm nào Nguyệt tuế quay vần Duyên kiếp chưa hề lỡ rồi Đã vô úy sầu chưa? Lời này là Quán Âm Quỳ hương dưới ánh trăng vàng Ôm gối ơ hờ Ôi tiếng chuông chùa ngân trầm Chiều thanh thanh lâng lâng lòng người Đời triền miên khóc tiếng chào đời Ngài hỡi! Xuống đây đi nghe lời tha thiết Như chuyện bình tâm Lời mong kia là đó Cho nhau nâng niu lời kinh
26/01/2018(Xem: 22010)
Công ơn Thầy Tổ mênh mông Dù đi hay ở vẫn không phụ lòng Thầy như trăng sáng trời trong Lắng soi tâm thức suốt thông lòng mình .