- Chén Trà Tào Khê (thơ)

12/07/201412:57(Xem: 47110)
- Chén Trà Tào Khê (thơ)


CHÉN TRÀ TÀO KHÊ

(Cảm tác sau khi bài giảng
của TT Nguyên Tạng tại Trường Hạ Quảng Đức nói về chén trà Tào Khê)



Việc đời buông xả còn vương,

Khóa tu chẳng kịp theo chơn mọi người.

Đêm đêm dưới ánh đèn mờ,

Mở trang Quảng Đức nghe thời giảng Kinh.

AN CƯ ý nghĩa thâm tình,

An dân , an nước, thái bình lân bang.

Hướng về Lục Tổ Huệ Năng,

Kim Cang nghe thoáng, tìm đàng xuất gia.

Huỳnh Mai Ngũ Tổ đâu xa,

Kim Cang thuyết giảng, canh ba độ đường,

Hãy nương những chỗ không nương,

Tâm hoàn thanh tịnh, nào vương não phiền.

Chợt Ngài đại ngộ hiển nhiên,

Ai ngờ tự tánh triền miên an bình.

Vô sanh, vô diệt , thinh thinh,

Lại sanh muôn Pháp tâm linh nhiệm mầu.

Giúp đời giải thoát, lạc an,

Ngài mang Y Bát, vượt ngàn, xuôi Nam.

Mười lăm năm quá nhọc nhằn,

Đến thời đắc Tổ, thuyên dần Thiều Quan.

Song Phong, ngọn núi, bạt ngàn,

Tào Khê nước chảy lượn quanh núi rừng.

Hoa Nam Tự ở lưng chừng,

Tào Khê nước ngọt thấm từng tim da.

Thêm trà gốc Tổ Đạt Ma,

Chén trà thơm ngọt danh gia tìm về.

Độ hàng Phật Tử còn mê,

Sớm mà giác ngộ không thì kịp đâu.

Xiển dương ĐỐN Ngộ nhiệm mầu,

Pháp tu chứng đắc chẳng cầu xa xôi.

Ngài đà viên tịch lâu rồi,

Nhục thân còn đó cho đời noi gương.

CHÂN PHÚC HÀ (SYDNEY)

Chen_Tra_Tao_Khe_20
















(Xem bài viết về chén trà Trà Khê)



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/10/2010(Xem: 15733)
Còn nghe được tiếng ve sầu Còn yêu đốm lửa đêm sâu bập bùng Quê người trên đỉnh Trường Sơn Cho ta gửi một nỗi hờn thiên thu.
07/10/2010(Xem: 17996)
Tưởng niệm tình ông thật bao la. Địa-cầu tinh tú cõi hằng sa, Viễn vọng ông nhìn trông tận mặt, Ngu hèn chúng chỉ thấy quanh da ! Chúng gieo thiển-cận đầy u-ám ! Ô?g trải văn-minh khắp hải-hà. Siêu nhân thánh chúa sao mà thế ? Trái đất hình " vuông " ôi xót xa.
05/10/2010(Xem: 26158)
Trải vách quế gió vàng hiu hắt, Mảnh vũ y lạnh ngắt như đồng, Oán chi những khách tiêu phòng, Mà xui phận bạc nằm trong má đào.
04/10/2010(Xem: 13390)
1- Thuở trời đất nổi cơn gió bụi 2- Khách má hồng nhiều nỗi truân chuyên 3- Xanh kia thăm thẳm tầng trên 4- Vì ai gây dựng cho nên nỗi này
04/10/2010(Xem: 16120)
Ta ngồi mãi giữa hư vô lòng núi bỗng thấy chiều hớt hải đuổi theo mây khối thời gian rơi vào triền đá lặng hiện tại nào mất hút ở đầu cây
03/10/2010(Xem: 17398)
Mười năm vườn xưa xanh tốt Hai mươi năm nắng rọi lều tranh Mẹ tôi gọi tôi về Bên bến nước rửa chân...
02/10/2010(Xem: 14365)
Thuở ấy lòng tôi thơ thới quá Hồn thơ nguyên vẹn một trời hương Nhưng nhà nghệ sĩ từ đâu lại Êm ái trao tôi một vết thương
02/10/2010(Xem: 15279)
Miền Nam quê hương tôi Ruộng lúa phì nhiêu, cò bay thẳng cánh Đò dọc đò ngang, sông nước hữu tình Thuyền nối sóng thuyền, lạch nối bờ kinh Hương thắm tình nồng, thơm thơm bông lúa Tiếng hát câu hò, tin yêu chan chứa
02/10/2010(Xem: 11192)
Trên bãi cỏ ấy, Có ngọn cỏ rất xanh. Đâm vào bàn chân người con gái. Đâm vào bàn chân người con trai. Bốn bàn chân trần truồng, Trên bãi cỏ rất xanh.
01/10/2010(Xem: 17759)
Vâng lời Thầy con đi quét lá Lá vàng rơi lả tả khắp nơi Lá khô rơi như một kiếp con người Giờ phút cuối là về cùng cát bụi