Bạn cùng tôi (thơ)

6/16/201418:37(View: 14606)
Bạn cùng tôi (thơ)
Ban_Cung_Toi

Bạn Cùng Tôi
Thoại Hoa
 

 

 

Chia xẻ cùng nhau một miếng mồi,

Hai đứa đừng phung phí của trời,

Chúng ta đang đói, ăn ngon quá !

Kết nghĩa chân tình, bạn và tôi.

 

Miếng khi đói là gói khi no

Buồn vui chia xẻ, chớ đắn đo

Khi tôi lâm nạn, bạn giúp đở

Bạn gặp chuyện buồn, tôi sẽ lo

 

Hưởng nắng tươi hồng, đón lá hoa

Xuân về êm ấm mối chan hòa

Bạn là bồ câu, tôi chim sẻ

Tung cánh, cùng bay tít cao xa

 

Send comment
Off
Telex
VNI
Your Name
Your email address
9/25/2010(View: 13402)
Chiều mộng hòa thơ trên nhánh duyên Cây me ríu rít cặp chim chuyền Đổ trời xanh ngọc qua muôn lá Thu đến nơi nơi động tiếng huyền
9/20/2010(View: 12399)
Tôi về Phước Tích đêm nay Hôn trăng gỗ quí nghe đầy tiếng chim
9/19/2010(View: 15165)
Gót tu sĩ bốn phương trời rảo bước Cõi Ta bà, đâu chẳng phải nhà ta Một mình đi với bình bát ca sa, Đói xin ăn, dưới gốc cây nằm ngủ Mùi phú quý mặc tình ai hưởng thú, Bả vinh hoa ta nào có xá gì; Chỉ một lòng cho trọn đạo từ bi Diệt phiền não cõi lòng thường thanh tịnh...
9/19/2010(View: 13213)
Sàng tiền minh nguyệt quang Nghi thị địa thượng sương Cử đầu vọng minh nguyệt Đê đầu tư cố hương
9/19/2010(View: 12470)
Đứng lên đi em, tiếp tục hành trình... đừng quỵ ngã, Dẫu gai đời đâm rướm máu đôi chân. Những con đường em qua, dẫu mịt mù, mịt mù... gió bụi
9/19/2010(View: 20309)
Tự thuở nằm nôi Cha đâu xa vắng Ở quanh con như giọt nắng hiên nhà Ngó trước trông sau vườn rau mướp đắng Giàn cà non vừa trổ nụ hương hoa
9/19/2010(View: 26175)
Tiết tháng bảy mưa dầm sùi sụt, Toát hơi may lạnh buốt xương khô, Não người thay buổi chiều thu, Ngàn lau nhuốm bạc, lá ngô rụng vàng.
9/19/2010(View: 19094)
Nhấc chiếc phone lên bỗng lặng người Tiếng ai như tiếng lá thu rơi Mười năm mẹ nhỉ, mười năm lẻ Chỉ biết âm thầm thương nhớ thôi
9/19/2010(View: 15835)
Hơn nữa thế kỹ, nét mặt của Thầy Vẫn sáng tỏa, không một chút đổi thay Trong gian nan, giữ tâm hồn Bồ Tát! Mượn tiếng đàn gửi theo gió cùng mây.
9/18/2010(View: 17427)
Có lần tôi đi ngang Qua vỉa hè Ðồng Khởi Một bà ôm chiếc gối Ðứng hát như người say