Ngộ (thơ)

10/06/201416:50(Xem: 14385)
Ngộ (thơ)


ducphatthichca



NGỘ

Đời an vui nhìn trời xanh mây trắng lượn

Với người mù chỉ có thấy một màu nâu

Không biết tu luôn ham muốn rất khổ sầu

Mê ngũ dục mãi chạy theo vòng danh lợi

Sáng mắt rồi cả đất trời đang chờ đợi

Bao kỳ hoa lắm dị thảo đón chào ta

Đã về nhà cùng vui hát khúc hoan ca

Ngừng khổ lụy hết trôi lăn vòng sinh diệt

Biết quay về chân thiện mỹ điều cần thiết

Có tâm tu đường giải thoát đã hiện tiền

Thân ít muốn lòng biết đủ đấy người hiền

Đường giác ngộ đang hiễn bày cho ta đó

Quán chiếu tâm ngã chấp trừ thường buông bỏ

Nghiệp lực thay tự tại sống hợp tự nhiên

Ta an vui sống đơn giản chốn cửa thiền

Đời thanh thoát lợi ích cho toàn xả hội

Sáng mắt rồi hãy thương cho người còn tối

Không thấy gì thì đâu biết tốt đẹp xinh

Màn vô minh đang bao phủ hại chính mình

Nhiều tội lỗi cũng đang gieo trồng ra đó

Nếu ai dạy liền không tin quyết chối bỏ

Lại có khi tâm đố kỵ mỉa mai thôi

Để luôn phải chịu khổ nạn kiếp luân hồi

Đường giác ngộ hãy cùng nhau ta quy hướng



Nam Úc, Mùa An Cư 2014
Thích Viên Thành

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/10/2003(Xem: 41789)
Tình cờ tôi được cầm quyển Việt Nam Thi Sử Hùng Ca của Mặc Giang do một người bạn trao tay, tôi cảm thấy hạnh phúc - hạnh phúc của sự đồng cảm tự tình dân tộc, vì ở thời buổi này vẫn còn có những người thiết tha với sự hưng vong của đất nước. Chính vì vậy tôi không ngại ngùng gì khi giới thiệu nhà thơ Mặc Giang với tác phẩm Việt Nam Thi Sử Hùng Ca. Mặc Giang là một nhà thơ tư duy sâu sắc, một nhà thơ của thời đại với những thao thức về thân phận con người, những trăn trở về vận mệnh dân tộc, . . . Tất cả đã được Mặc Giang thể hiện trong Việt Nam Thi Sử Hùng Ca trong sáng và xúc tích, tràn đầy lòng tự hào dân tộc khi được mang cái gène “Con Rồng Cháu Tiên” luân lưu trong huyết quản.