Ngộ (thơ)

10/06/201416:50(Xem: 14567)
Ngộ (thơ)


ducphatthichca



NGỘ

Đời an vui nhìn trời xanh mây trắng lượn

Với người mù chỉ có thấy một màu nâu

Không biết tu luôn ham muốn rất khổ sầu

Mê ngũ dục mãi chạy theo vòng danh lợi

Sáng mắt rồi cả đất trời đang chờ đợi

Bao kỳ hoa lắm dị thảo đón chào ta

Đã về nhà cùng vui hát khúc hoan ca

Ngừng khổ lụy hết trôi lăn vòng sinh diệt

Biết quay về chân thiện mỹ điều cần thiết

Có tâm tu đường giải thoát đã hiện tiền

Thân ít muốn lòng biết đủ đấy người hiền

Đường giác ngộ đang hiễn bày cho ta đó

Quán chiếu tâm ngã chấp trừ thường buông bỏ

Nghiệp lực thay tự tại sống hợp tự nhiên

Ta an vui sống đơn giản chốn cửa thiền

Đời thanh thoát lợi ích cho toàn xả hội

Sáng mắt rồi hãy thương cho người còn tối

Không thấy gì thì đâu biết tốt đẹp xinh

Màn vô minh đang bao phủ hại chính mình

Nhiều tội lỗi cũng đang gieo trồng ra đó

Nếu ai dạy liền không tin quyết chối bỏ

Lại có khi tâm đố kỵ mỉa mai thôi

Để luôn phải chịu khổ nạn kiếp luân hồi

Đường giác ngộ hãy cùng nhau ta quy hướng



Nam Úc, Mùa An Cư 2014
Thích Viên Thành

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
05/06/2024(Xem: 7157)
Con người là sinh vật sống bằng cảm xúc! Dù rằng lý trí đến đâu, vẫn trải qua cảm giác đau buồn Tuỳ căn cơ, người thì vượt rất nhanh, nhưng có kẻ lại đắm chìm luôn Nếu không được thỏa mãn trong cảm giác được vỗ về, được thông cảm!
02/06/2024(Xem: 5360)
gối nhẹ mây đầu núi nghe gió thoảng hương trà thiền duyệt tâm bất động rừng cây dâng hương hoa một sáng ta thức dậy sương lam phủ mái nhà hồn nhiên cười tiễn biệt chim chóc vang lời ca đời đi về muôn lối quan san mộng hải hà chút lửa hồng bếp cũ
31/05/2024(Xem: 6306)
Chút băn khoăn về một nơi không thể thay thế! Xin cám ơn, mấy tuần nay truyền thông xã hội đưa người xa xứ trở về Thật sung sướng nhìn lại các tỉnh miền quê Nào Gio linh, cầu Hiền lương, Quảng Bình, Quảng Trị !
31/05/2024(Xem: 5221)
Tôi là người lưu vong Từ thuở còn thanh xuân Mang mối sầu viễn xứ Lòng muôn nỗi nhớ mong. Nhớ phố phường thân yêu Cùng bóng dáng yêu kiều Tà áo bay trong gió Như cánh bướm mỹ miều.
27/05/2024(Xem: 10398)
Thầy nắm bàn tay Mẹ Trong bàn tay của Thầy Lòng tràn đầy xúc cảm Hiếu từ dâng Mẹ yêu, Nhớ ngày xưa còn bé Bàn tay Mẹ thương yêu Săn sóc đàn con dại Tay Mẹ dãi nắng chiều Suốt ngày ngoài đồng ruộng Ươm mầm lúa nuôi con, Một mình Mẹ tần tảo. Về nhà nhìn con thảo, Mẹ quên hết nhọc nhằn
27/05/2024(Xem: 6927)
Ngôn ngữ Việt, chữ “Mùa” tự thân rất huyền ảo Mô tả được chiều dài, rộng, sâu của thời gian Nào mùa gặt, mùa thi, mùa nhãn, mùa mưa, mùa nắng khô khan Ôi đứng cạnh bên chữ Mùa, có đôi khi ước lệ nhưng rất độc đáo!
25/05/2024(Xem: 4990)
Cho con được hưởng ké Tình yêu thương Mẹ hiền Của người con chí hiếu Được nhìn Mẹ tươi vui Sáng chiều trong từng phút
24/05/2024(Xem: 7066)
Con hỏi mẹ tình cha bao lớn? Mẹ nhìn đại dương tít chân trời Kìa con thuyền căng buồm ra khơi Đương đầu với hiểm nguy giông bão.
24/05/2024(Xem: 5625)
Một triết gia cho rằng : “Bản chất con người là tổng hòa các mối quan hệ xã hội”.! Nên hãy tự nguyện “mang ánh sáng của tình thương” Luôn để tâm phát xuất những ý niệm kính nhường Đấy phương pháp tối ưu thanh lọc phiền não.!
21/05/2024(Xem: 6325)
Đường xưa rũ sạch bụi phiền, đường nay rũ sạch đôi miền có, không. Trắng thơm ta có tấm lòng thương ai phiêu dạt giữa dòng thế gian…