Im lặng không phải là hèn Im lặng là để luyện rèn thân tâm Im lặng không phải là câm Im lặng là để âm thầm niệm kinh
Im lặng không phải đứng nhìn
Im lặng là biết quán mình tịnh tu Im lặng không phải là ngu Im lặng không oán không thù thảnh thơi Im lặng nhìn đất nhìn trời Im lặng miệng nở nụ cười Chân Như.
Ơi dòng Hương hỡi dòng Hương
Hiển linh mong chỉ hộ đường giúp ta
Phải chăng thị hiện đó mà
Mười phương là một – Một là mười phương
Lê Sa Đà đã nói như thế, về quê hương mình. Sông Hương, núi Ngự là nơi chốn thi sỹ sinh ra đời, từ năm 1946. Suốt một thời thanh xuân rực rỡ, thở nồng nàn, mát rượi, dưới mái trường Quốc Học, chàng thi sỹ mơ màng, lãng đãng chạy theo những tà áo trắng như đàn bướm của các nàng nữ sinh Đồng Khánh bay lượn trong nắng vàng, lấp lánh long lanh…
Từ cái đẹp sơ nguyên, thanh thoát đó, vô tình đã xui khiến chàng tuổi trẻ sớm cưu mang, hàm dưỡng và tựu thành một hồn thơ say đắm, đầy nhạy cảm giữa mười phương trời lữ thứ...
Lái buôn tên gọi Tàu Dư
Mỗi năm gần Tết thường ưa mang hàng
Đi xa, đến một xóm làng
Bán buôn quen biết đã hằng bao năm
Vì chàng tính chẳng khó khăn
Cho nên công việc kiếm ăn dễ dàng
Kính tặng Thầy Thích Tánh Tuệ (xem trang này)
Một ngày theo dấu Phật đi
Một ngày hạnh phúc chẳng gì phải lo
Một ngày pháp thí mang cho
Bao niềm an lạc đắng đo chẳng còn .
Chúng tôi sử dụng cookie để cung cấp cho bạn trải nghiệm tốt nhất trên trang web của chúng tôi. Nếu tiếp tục, chúng tôi cho rằng bạn đã chấp thuận cookie cho mục đích này.