Bát phong xuy bất động (thơ)

03/06/201412:33(Xem: 21067)
Bát phong xuy bất động (thơ)


Buddha_13


BÁT PHONG XUY BẤT ĐỘNG (1)



"Lợi" có đến nhưng lòng không dao động

"Suy" vi nhiều vẫn vững dạ kiên trinh

"Hủy" bao nhiêu cũng phải giữ yên mình

"Dự" là điểm giúp ta hằng quán chiếu

"Xưng" tán tụng nhau khi đà thấu hiểu

"Cơ" bần lăng mạ dịp để luyện tâm

"Khổ" là thầy dạy dỗ hết mê lầm

"Lạc" tự tại hanh thông đường giải thoát (2)




Bát phong (8 ngọn gió: 4 thuận và 4 nghịch, là những điều thường xảy ra hằng ngày trong cuộc sống, khiến tâm người xao động bất an).

(1) Đó là: Lợi (lợi lộc), Suy (Hao tổn), Hủy (chê bai chỉ trích), Dự (gián tiếp khen ngợi), Xưng (trực tiếp khen ngợi), Cơ (dựng chuyện nói xấu), Khổ (gặp chướng duyên, thân tâm bức bách, khổ não), Lạc (gặp thuận duyên, thân tâm vui vẻ, hân hoan). Trong tám cái này thì có bốn cái khiến ta khởi tâm yêu thích (Lợi, Dự, Xưng, Lạc) và bốn cái gây ta khởi tâm ghét (Suy, Hủy, Cơ, Khổ). "Bát phong xuy bất động" tức là: (tám gió thổi không lay động). Ở đường tu, đây là những người mà vui, khổ, khen, chê, vinh, nhục, lợi, suy của cuộc đời không làm tâm họ xao động mà phải có tâm hồn luôn yên tịnh, thanh thản. Đây là thước đo và cũng là thử thách đối với người tu. Ai tự tại và vượt qua được “bát phong” nầy sẽ tiến nhanh trên đường đạo. Và cũng là người đáng được chúng sanh quy kính, cung dưỡng.
(2) Đức Phật dạy: "Nước trong bốn biển chỉ có một vị đó là vị mặn, giáo pháp của ta chỉ có một vị đó là vị giải thoát". Suốt cuộc đời của đức Phật, hoạt động không ngừng nghỉ chỉ để thực hiện mục tiêu giải thoát khổ đau cho con người, tức là giúp “ta” không còn bị dính mắc hay ràng buộc vào danh lợi, ngũ dục, lục trần, cứu vớt ra khỏi mọi khổ đau của cuộc đời.

Viên Thành

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
09/10/2014(Xem: 22626)
Nói thiệt, tôi chẳng biết ông Lê Hựu Hà nghĩ gì khi viết bảy chữ này. Nhưng tôi đã xem đó như một đề nghị rất Phật giáo. Tôi chưa hề là một thiền sinh nghiêm túc, nói gì là thiền sư. Tôi chỉ là kẻ lãng du trong cõi Phật pháp và thỉnh thoảng ghé chơi dăm khu vườn văn nghệ như một cách nghỉ chân. Và chính bảy chữ đó của người nhạc sĩ họ Lê từ lâu đã là một khẩu quyết cho tôi những khi nghe, đọc, ngắm nhìn cái gì đó tình cờ bắt gặp. Chẳng hạn tôi đã yêu ca dao Việt Nam từ những lời rất lạ.
08/10/2014(Xem: 15087)
Chiều nay nắng ghé sân chùa Đậu lung linh đủ để vừa đề thơ Nắng vờn vạt áo thiền sư Hình như nắng thích phù du đường trần
07/10/2014(Xem: 14786)
Hạnh phúc thay khi Tăng già hòa hợp Cùng “Về nguồn” để “Hiệp Kỵ” vinh danh Bảy kỳ qua tố chức được viên thành Nay Pháp Bảo Úc châu kỳ thứ tám Chư Tôn Đức Tăng Ni đều đồng cảm Trông mong ngày hội ngộ để sẻ chia Những mưu toan áp lực muốn cắt lìa
07/10/2014(Xem: 15923)
Năm xưa ở nơi này, Đại chúng hội về đây, Lạc thành và Đại hội, Bốn chúng thật đủ đầy. Rồi cũng hai năm trước, Ghé thăm trước khi về, Mọi chuyện còn dang dỡ, Tuy nhiên cũng Ô-kê.
07/10/2014(Xem: 14384)
Tuyệt trần hoa nở chào đêm Vườn sau ứ rác nhũn mềm nhớp nhơ Trăng soi ma mị mập mờ Triêu dương tôi đón vần thơ nắng hiền.
06/10/2014(Xem: 20214)
Đêm mơ tôi hái được trăng Cài lên ngực áo lam vầng vàng hoe Mang trăng trên áo tôi về Ghim nơi áo trắng miền quê học trò Chập chờn bừng mắt giữa mơ Mẹ ngồi bên ánh đèn mờ cắt may
06/10/2014(Xem: 21513)
Thông thường, trong một tác phẩm văn học nghệ thuật, lời Tựa mở đầu bao giờ cũng được tác giả tự bộc bạch, thổ lộ, diễn bày rất cẩn trọng dài dòng, để người đọc dễ lãnh hội sâu vào nội dung tác phẩm đó, nhưng với Triều Nguyên thì lại hoàn toàn khác hẳn, khi viết Tựa cho tập thơ đầu tay Bay Đi Hạt Cát của mình, thi sĩ chỉ có một câu duy nhất, thật vô cùng giản dị : “Sa mạc buồn thương hạt cát bay đi…” Giản dị đơn sơ mà độc đáo, thể hiện một cốt cách đặc thù riêng biệt trên con đường sáng tạo, ngao du qua những phương trời ngôn ngữ thi ca quá mộng dập dìu.
04/10/2014(Xem: 14127)
Chân Tăng giảng lý Đạo suốt thông Đáp ân Phật Tổ trọn tấm lòng Khiến người hiểu thấu hành cách sống Hướng đường Giải Thoát bước thong dong.
04/10/2014(Xem: 16904)
Sau Bức Màn Mây Thả mây bay về núi đồi Thênh thang vùng trời Vô Niệm Còn nguyên đó dáng ai ngồi Nhìn hoa môi cười chúm chím
02/10/2014(Xem: 19470)
Đây là một bài thơ rất nổi tiếng của Kenji Miyazawa (1896-1933)*: Nhà phía đông có đứa trẻ ốm, Ta sang săn sóc, Nhà phía tây có bà mẹ gầy, Ta mang cho túi gạo, Nhà phía nam có người đang chết, Ta sang khuyên đừng sợ, Nhà phía bắc đang kiện cáo nhau, Ta sang can thôi bỏ đi.