Chùm thơ SAPA

02/06/201417:42(Xem: 14911)
Chùm thơ SAPA


lotus1



Chùm thơ SAPA

 

 

 

Trưa Sapa.

 

Ta về thả giấc ngủ trưa

Giựt mình,

Hương núi rừng đưa bên thềm.

Đất trời

Xanh một niềm riêng

Cánh hoa còn đọng màu nguyên xuân nầy.

 

 

Chiều Sapa.

 

Thăm thẳm chiều

Thăm thẳm mây

Đời thăm thẳm mắt đổ dài bóng xa.

Thăm thẳm người,

Thăm thẳm ta

Gió ru nhịp bước, trời Sapa chiều.

 

 

Đêm Sapa 1.

 

Tiếng chim

Thức giấc giang hồ

Đêm Sapa

Ánh trăng mờ giọt sương

Giọt rơi xuống bóng vô thường

Giọt còn đọng giữa ngàn hương đất trời.

 

 

 

Đêm Sapa 2.

 

Bên thềm mây

Rót chung trà

Đêm lên khuya khoắt mời ta mấy lần.

Một chung rót xuống phong trần

Một chung rót cạn phù vân dặm trường.

Núi rừng bạc áo trăng sương

Đêm tàn còn đọng làn hương chung trà.

 

 

Chùm thơ Yên Tử, Hà Nội.

 

Dấu xưa.

 

Đã trót ngàn năm tạc dấu sương

Hồn non nước vẫn bận soi gương.

Cỏ hoa ngày ấy còn thơm mãi

Theo bước người xưa mở lối đường.

 

 

Suối giải oan.

 

Tiếng gọi

Đây là Suối giải oan

Hay người cung nữ ước mơ vàng ?

Thôi đành trải giấc sầu dâu bể

Giữa chốn lâm tuyền sương khói tan !

 

 

Tháp Tổ, Hoa Yên.

 

Mây trắng vờn quanh theo ngõ trúc

Tiếng chim thanh thoát vọng ven rừng.

Ta về tháp Tổ, Hoa Yên cũ

Một thoáng đời còn mạch suối hương.

 

 

Chiều Trúc Lâm.

 

Trúc Lâm

Rừng cũ

Chiều buông vội

Lạc giọng chim kêu nắng vướng ngày

Thoáng bóng trời xanh lồng bóng núi

Cội tùng xưa vẫn vút ngàn mây.

 

 

Chùa Một Cột.

 

Thuở ấy

Triều nghi vua Lý Công…

Trời Nam, đất Việt – Nước Tiên Rồng.

Sư về

Thắp sáng thêm bờ cõi

Diên Hựu còn theo vận núi sông.

 

 

Hồ Hoàn Kiếm.

 

Nơi đây

Nhớ thuở trang hùng sử

Gươm báu trao tay chiêu sĩ hiền.

Đại Cáo Bình Ngô xua bóng giặc

Rùa thiêng

Nay lấy lại gươm thiêng.

 

 MẶC PHƯƠNG TỬ.

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/09/2025(Xem: 3356)
Cụ Bà Tâm Thái (93 tuổi) khuyên người niệm Phật Siêng năng niệm Phật Di Đà Tránh xa tánh nết la cà thị phi Sẵn lòng hỷ xả từ bi Bao nhiêu phiền muộn sân si tan liền.
26/08/2025(Xem: 2583)
Tôi đây hạnh phúc nhất trần gian Ngén thai ba vị giữ sen vàng Lớn lên phát nguyện ly trần thế Hướng dẫn mọi người quy Lạc Bang Ngày ấy tôi đây đứt can trường Con đi muôn dặm đến ngàn phương Để cho mẹ phải muôn thương nhớ Quê nhà lòng mẹ cứ vấn vương
26/08/2025(Xem: 4760)
Tháng bảy thiêng liêng đã trở về Hồi chuông hiếu hạnh vọng sơn khê Hỡi ai lưu lạc mau dừng bước Cùng thắp nghĩa ân giữa cuộc đời! Hồng ân Tam bảo sáng soi đường Cha mẹ thâm ân chốn tựa nương Sư trưởng ân sâu truyền đạo lý Ân dày đất nước giữ biên cương.
26/08/2025(Xem: 3173)
Bảy lăm là năm tôi lên tám, Cách mạng về, ba mạ khổ đau, Bởi vì của cải còn đâu, Làm ăn không thể, nuốt sầu lệ rơi !
24/08/2025(Xem: 3651)
Thật là sự mất mát lớn khi … những tài nhân kiệt xuất ra đi với ảnh hưởng lớn Nhưng niềm an ủi là …sẽ luôn có những người tài giỏi mới, xuất hiện để kế thừa Và phát triển những giá trị để lại …xưa Chớ quá tiếc nuối vì theo quy luật tự nhiên, “sinh , lão , bịnh , tử” là điều tất yếu!
22/08/2025(Xem: 5098)
Lại cảm thu vàng khó nỗi vơi Niềm xao cảnh vắng mãi nom Người Ân tình chữa đáp sao mà gởi Hiếu đạo trông chờ rõ chẳng rơi Nẻo cũ nghiêm đường qua vạn lối Nhà xưa kỷ niệm nhắc bao thời Ru từng quãng nhỏ nghe lòng rối Nhận cả… Tim nầy sống nghĩa thôi.
21/08/2025(Xem: 3301)
Viết tặng vần thơ đến Bác Thành (*) Tinh nghề đức trải nét tinh anh Bệnh nhân thảy thảy đều yêu quí Nghiệp vững đời vui chúc tốt lành…
19/08/2025(Xem: 3178)
Để được gọi là “ Đại nhân” phải thế nào cho xứng Trong xã hội phong kiến "Đại nhân “là những người có chức vụ cao Ngày nay, dùng trong các ngữ cảnh khác nhau, Nhưng thường mang tính chất thể hiện sự tôn trọng,!
19/08/2025(Xem: 3582)
"Ở đời vui đạo hãy tùy duyên Hễ đói thì ăn mệt ngủ liền Trong nhà sẵn báu thôi tìm kiếm Đối cảnh vô tâm chớ hỏi Thiền.
19/08/2025(Xem: 3799)
Hôm nay con vào đọc, "Lại một mùa an cư Vắng bóng Ôn Như Huệ" Lòng cảm động làm sao, Với tình người xuất gia Dành cho bậc Tôn Sư Lời văn sao nhẹ nhàng Chứa đựng bao tình thương Thầy đã đếm từng ngày Ba mùa thu lá rụng, Đông đến rồi Xuân qua