Chùm thơ SAPA

02/06/201417:42(Xem: 15164)
Chùm thơ SAPA


lotus1



Chùm thơ SAPA

 

 

 

Trưa Sapa.

 

Ta về thả giấc ngủ trưa

Giựt mình,

Hương núi rừng đưa bên thềm.

Đất trời

Xanh một niềm riêng

Cánh hoa còn đọng màu nguyên xuân nầy.

 

 

Chiều Sapa.

 

Thăm thẳm chiều

Thăm thẳm mây

Đời thăm thẳm mắt đổ dài bóng xa.

Thăm thẳm người,

Thăm thẳm ta

Gió ru nhịp bước, trời Sapa chiều.

 

 

Đêm Sapa 1.

 

Tiếng chim

Thức giấc giang hồ

Đêm Sapa

Ánh trăng mờ giọt sương

Giọt rơi xuống bóng vô thường

Giọt còn đọng giữa ngàn hương đất trời.

 

 

 

Đêm Sapa 2.

 

Bên thềm mây

Rót chung trà

Đêm lên khuya khoắt mời ta mấy lần.

Một chung rót xuống phong trần

Một chung rót cạn phù vân dặm trường.

Núi rừng bạc áo trăng sương

Đêm tàn còn đọng làn hương chung trà.

 

 

Chùm thơ Yên Tử, Hà Nội.

 

Dấu xưa.

 

Đã trót ngàn năm tạc dấu sương

Hồn non nước vẫn bận soi gương.

Cỏ hoa ngày ấy còn thơm mãi

Theo bước người xưa mở lối đường.

 

 

Suối giải oan.

 

Tiếng gọi

Đây là Suối giải oan

Hay người cung nữ ước mơ vàng ?

Thôi đành trải giấc sầu dâu bể

Giữa chốn lâm tuyền sương khói tan !

 

 

Tháp Tổ, Hoa Yên.

 

Mây trắng vờn quanh theo ngõ trúc

Tiếng chim thanh thoát vọng ven rừng.

Ta về tháp Tổ, Hoa Yên cũ

Một thoáng đời còn mạch suối hương.

 

 

Chiều Trúc Lâm.

 

Trúc Lâm

Rừng cũ

Chiều buông vội

Lạc giọng chim kêu nắng vướng ngày

Thoáng bóng trời xanh lồng bóng núi

Cội tùng xưa vẫn vút ngàn mây.

 

 

Chùa Một Cột.

 

Thuở ấy

Triều nghi vua Lý Công…

Trời Nam, đất Việt – Nước Tiên Rồng.

Sư về

Thắp sáng thêm bờ cõi

Diên Hựu còn theo vận núi sông.

 

 

Hồ Hoàn Kiếm.

 

Nơi đây

Nhớ thuở trang hùng sử

Gươm báu trao tay chiêu sĩ hiền.

Đại Cáo Bình Ngô xua bóng giặc

Rùa thiêng

Nay lấy lại gươm thiêng.

 

 MẶC PHƯƠNG TỬ.

 

 

 

 

 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/10/2015(Xem: 29656)
Khi chim còn sống trên đời Chim ăn kiến nhỏ thấy thời khó chi, Nhưng khi chim bị chết đi Kiến thời ăn nó có gì khó đâu.
06/10/2015(Xem: 23607)
(1) Con nguyện luôn yêu thương tất cả chúng sanh Bằng cách xem họ quý báu Hơn ngọc như ý Để thành tựu mục tiêu tối thượng.
06/10/2015(Xem: 30200)
Con xin đảnh lễ tâm đại bi. Con xin đảnh lễ chư đạo sư cao cả. Con xin đảnh lễ chư Bổn Tôn, Là chư vị ban nguồn cảm hứng về lòng tín tâm và sùng mộ.
05/10/2015(Xem: 12601)
Lại thêm thu nửa trở về, Nghĩ thân đất khách mà tê tái buồn. Nhớ về quê mẹ cội nguồn, Khi nhìn đôi cánh lá vàng nhẹ bay, Nhón chân dạo bước vườn ngoài, Nghiêng mình nhặt lá rụng rơi bên thềm. Sắp từng chiếc lá gọi tên, Thì thầm tên lá theo miền thế gian. Cảnh thu dễ gợi u buồn, Hỏi sao tâm để rộn ràng triền miên. Nhắn lòng ta ráng tịnh yên, Đem sao cho được chữ Thiền vào Thu !
03/10/2015(Xem: 30136)
Bằng nguyện lực của Tam Bảo Tối Thượng đáng tin cậy Và chân lý của tinh thần trách nhiệm toàn cầu của chúng con, Nguyện cho Phật pháp quý báu lan rộng và hưng thịnh Ở mọi vùng đất, theo chiều dài và chiều rộng của phương Tây.
02/10/2015(Xem: 20405)
Bài thơ vô cùng súc động Do not stand at my grave and weep (Đừng đứng khóc bên nấm mồ của mẹ) của Mary Elizabeth Frye (1905-2004) đã được dịch ra không biết bao nhiều thứ tiếng và đã được đọc lên, phổ nhạc, trình bầy không biết bao nhiêu lần bởi các ca sỹ trứ danh. Mary Elizabeth Frye là một bà nội trợ người Mỹ, làm nghề bán hoa. Bà được cả thế giới biết tên vì một lý do độc nhất : bà là tác giả bài thơ « Đừng đứng khóc bên nấm mồ của mẹ », được viết vào năm 1932. Mary Elizabeth sinh ra ở Dayton, Ohio. Mới ba tuổi đã mồ côi. Sau đến ở Baltimore, Maryland. Năm 27 tuổi lập gia đình với Claud Frye, ông làm nghề buôn bán quần áo. Bài thơ làm bà sau này trở nên nổi tiếng được viết trên một chiếc túi mua sắm, lấy cảm hứng từ chuyện một cô gái trẻ tuổi, Margaret Schwarzkopf, ở với gia đình Frye, đã không thể đến thăm mẹ đang hấp hối ở Đức, vì cô gái là dân Do Thái. Bài thơ chỉ vẻn vẹn có 12 dòng, không có chủ đề. Frye thấy bạn bè thích nên đã sao nhiều bản và lưu hành, nhưng chưa bao giờ
29/09/2015(Xem: 12418)
Dáng ngồi như núi như non Trăm năm sương gió vẫn còn uy nghiêm Trên cao sừng sững bóng hiền Mưa sa nắng chiếu địa thiên lưu tình Giữa đời lặng lặng thinh thinh Tỏa hương đạo hạnh hậu sinh hồi đầu Tử tôn gánh đội ân sâu Chuông ngân trưa tối, kinh cầu sớm khuya Bước chân hoằng độ đi, về Vườn ươm tỏa bóng bồ đề mát tươi Như non như núi không dời Đạo thành như ý, dáng ngồi thiên thu.
27/09/2015(Xem: 13665)
Nhìn lá rơi VÔ THƯỜNG luôn biến hoại Thân xác nầy cũng duyên hợp tử sanh Vũ trụ kia do tứ đại hợp thành Đâu còn mãi mà thâu gom chấp thủ !
23/09/2015(Xem: 11522)
Em quỳ rạng rỡ nét vui Như sen một đóa vừa ngoi khỏi bùn Chấp tay tâm sáng diệu thường Tàm quý hướng thiện giữa đường tôi qua... Em quỳ thanh khiết ngọc ngà Nguyện xin bất tịnh nhạt nhòa phàm thân Chấp tay tuệ giác bừng tâm Nẻo phù hoa ấy lặng câm tôi nh
23/09/2015(Xem: 11987)
Từ cao sơn dõi mắt nhìn Xuống non ra biển, một miền thùy dương Hồng trần mãi nhịp bi thương Lao xao tất bật rộn đường mưu sinh Lăng xăng đấu đá tranh giành Thất tình lục dục, trần căn dập dìu... Vui nhất thời chẳng bao nhiêu Khổ triền miên khổ vẫn nhiều khóc than Trời xanh, nắng đẹp, cát vàng Phố xinh, nhà lớn, cao sang sắc hình