Sen nở trên trời (thơ)

25/05/201417:48(Xem: 16649)
Sen nở trên trời (thơ)

lotus_1


SEN NỞ BÊN TRỜI
Thích Tánh Tuệ





 

Tai Hại Của Lòng Tham.

Thời đức Phật còn tại thế, một hôm Ngài cùng A Nan đi du hóa tại một vùng quê.
Đức Phật đang đi trên đường bỗng Ngài bước đi trên bờ cỏ. A Nan ngạc nhiên, tự nghĩ:
“đức Thế Tôn không bao giờ đi dậm
trên cỏ, hôm nay vì lý do gì Ngài không đi
trên đường mà lại đi trên cỏ”.

Nghĩ thế A Nan bạch Phật: Bạch Thế Tôn, v
ì sao Thế Tôn
không
đi trên đường mà lại đi dậm trên cỏ?

Này A Nan, phía trước ta có kẻ giặc, sau ta có ba Phạm Chí đang đi, họ sẽ gặp giặc đó!
Ba người Phạm Chí đang đi bỗng thấy bên đường có một gói vàng bèn dừng lại lấy bỏ túi.
Khi được của ba anh em mới bàn tính, rồi bảo một người đến chợ mua đồ về ăn
uống no say khao nhau một bữa. Anh đi chợ vừa đi vừa nghĩ: “gói vàng ấy nếu chia h
ai anh
kia thì ta sẽ ít
đi, chỉ bằng nhân lúc này ta cho thuốc độc vào đồ ăn để giết hai người kia
th
ì số vàng đó ta sẽ hưởng trọn”. Nghĩ thế anh liền thực hiện ngay ý định.

Trong khi đó, hai người ở lại cũng cùng nhau bàn tính: “nếu chúng ta chia cho người kia
số vàng sẽ bị ít đi, chi bằng đợi nó về giết quách là xong”. Nghĩ vậy người cùng núp vào
chỗ kín, chờ người kia đi chợ mua đồ ăn về, liền nhảy ra giết chết.

Giết xong hai người đem đồ ăn ra, ăn uống no say thỏa m
ãn, nhưng khi ăn xong thuốc độc
thấm vào người liền lăn đùng ra đất chết hết. Đức Phật bảo A Nan: Cả ba v
ì lòng tham nên
sinh ác tâm
để rồi cùng gieeys hại lẫn nhau. Kẻ ngu si thật đáng thương vậy.

Bạc vàng đâu biết nói năng
Bởi tham tâm khởi, thế nhân hại m
ình.
Có phải zậy không bà con ?

 

 

Mười Điều Tạo Ra Công Đức và Phước Đức

1- Tâm cầu đạo, nhiệt thành tinh tấn.
2- Biết hổ thẹn, ghê sợ tội lỗi.
3- Không độc hiểm, thù oán hại người.
4- Không ganh tỵ, đức tánh trong sạch.
5- Không bỏn sẻn, từ tâm quảng đại.
6- Không khinh người, nếp sống đạo đức.
7- Tu đạo hạnh, trau giồi Phật pháp.
8- Làm từ thiện, giúp đời cứu người.
9- Biết hy sinh, v
ì người quên mình.
10- Làm việc
đạo sáng suốt khôn ngoan.

HT Tịnh Không
Nam Mô A Di Đà Phật



Thắp Sáng Tâm Đăng (thơ)

 

den_cay_2
Hãy thắp sáng tâm mình
Một ngọn đèn Tỉnh Thức
Ngàn bóng tối vô minh
Cũng cúi đầu, phủ phục.


Hãy vượt qua Tham dục
Bằng Chánh niệm, Tuệ tri
Ấy là từng bước đi
Có sen vàng đỡ gót.


Thời gian trôi thấm thoát
Hãy tinh tấn hôm nay,
Đời vô thường đổi thay
Nên sống đầy Tuệ Giác.


Biết ai còn luân lạc
Xin gửi một niềm thương
Dìu dắt đến con đường
Phật quang ngời soi sáng.


Cùng nhau về Giác ngạn
Sen nở ngát trời quê
'' Ga tê.. và Ga tê...'' (*)
Bồ đề tâm bất thối


Gặp nhau nơi nguồn cội
Cười đẹp nụ chân thường
Một niệm thấu mười phương
Khắp trời Như Lai hiện.


Hãy cùng nhau thệ nguyện
Trở về từng phút giây
Chánh Niệm, rời mộng say!
Đạo là đây bất biến.


Thích Tánh Tuệ
(*) Gate, Gate paragate parasamgate bodhi svaha!
(Vượt qua, vượt qua, vượt qua bên kia, hoàn toàn vượt qua, đến bờ Giác ngộ)
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13/09/2010(Xem: 19107)
Chuyển ngữ: Sư Ông Làng Mai Xướng kệ: Thầy Pháp Niệm Lắng lòng nghe, lắng lòng nghe Tiếng chuông huyền diệu đưa về nhất tâm.
10/09/2010(Xem: 78898)
Một cuộc đời một vầng nhật nguyệt (quyển 3) Vào thời không có đức Phật Chánh Đẳng Giác ra đời, tại vùng Allakappa bị dịch bệnh hoành hành, lây lan từ người này sang người khác, nhà này sang nhà khác làm cho rất nhiều người chết, đói kém xảy ra khắp nơi. Những người còn mạnh khỏe, chưa bị lây nhiễm
08/09/2010(Xem: 12021)
Mười con nhạn trắng về tha Như Lai thường trụ trên tà áo xuân Vai nghiêng nghiêng suối tơ huyền Đôi gò đào nở trên miền tuyết thơm
08/09/2010(Xem: 12915)
Nắng Sài gòn anh đi mà chợt mát bởi vì em mặc áo lụa Hà Đông anh vẫn yêu màu áo ấy vô cùng thơ của anh vẫn còn nguyên lụa trắng
06/09/2010(Xem: 22031)
Văn Tế Thiên Thái Trí Giả Tác giả Đại Sư Tuân Thức Việt dịch: Từ Hoa Nhất Tuệ Tâm *** 1. Nhất tâm đảnh lễ Thiên Thai Trí Giả trong núi Đại Tô tu Tam Muội Pháp Hoa Tâm tâm tịnh thường lại qua pháp giới Như mặt nhật trên không chẳng trụ không Ba ngàn thật tướng tức khắc viên thông Tám vạn trần lao đều đồng chân tịnh. Xưa hội kiến Linh Sơn còn hoài niệm Nay toàn thân bảo tháp thấy rõ ràng Nếu chẳng cùng sư Nam Nhạc tương phùng Ai biết được tướng thâm sâu thiền định?
06/09/2010(Xem: 17884)
Trước khi viết loạt bài thơ trong phần 1 (Hương Đạo Pháp) của thi tập này, tôi đã có gần 900 bài thơ, xoay quanh các đề tài như quê hương đất nước, lịch sử, địa lý, giáo dục, cuộc sống hiện thực, triết lý sắc không, nhân sinh quan - vũ trụ quan Phật giáo, xưng tán Phật và Bồ-tát….. Tôi đang tạm thời dừng lại công việc sáng tác và chuẩn bị làm một số công việc chuyên và không chuyên khác. Nhưng chợt nhớ lại nhiều năm trước đây, thỉnh thoảng có trao đổi với vài vị thân, quen, những người đã đọc gần hết thơ tôi. Họ nói, trong số gần 900 bài thơ đã đọc qua, tuy cũng có nhiều bài khuyến tu, nhiều bài mang tính giáo lý sâu sắc, có khả năng tịnh hóa lòng người, tuy nhiên những bài đó nằm tản mạn chưa tập trung. Hơn nữa cũng cần một loạt bài có nội dung giáo lý căn bản với thuật ngữ, danh từ, pháp số thông dụng, nếu có thể cho thành một tập riêng biệt thì càng tốt.
06/09/2010(Xem: 12733)
Phù Sinh Nhiễm Thể Ca, TNT Mặc Giang
06/09/2010(Xem: 15562)
Mùa hạ mà hơi lạnh xông ướp cả gian phòng. Tắt điện, thắp lên ngọn bạch lạp cắm vào một quả thông, nhựa sống vẫn còn mơn man đâu đây, nồng nàn. Mấy mươi năm hiên ngang sừng sững, một cơn bão thổi qua, thông bật gốc ngã quỵ, vương vãi xác xơ. Có gì tồn tại mãi đâu! Rồi tất cả, cũng bị thiêu rụi như ngọn bạch lạp đang cháy dỡ…
06/09/2010(Xem: 18870)
Được sinh ra, lớn lên, đi vào trường học, đi vào trường đời, rồi dong ruổi muôn phương, và dù có ra sao, Quê Hương vẫn Còn Đó ! Từ thuở phôi sinh xuất hiện Lạc Hồng, Hùng Vương - Văn Lang, xuyên qua chiều dài lịch sử, cấu thành mảnh dư đồ Chữ S, với Bắc Nam Trung gấm vóc, với núi non hùng vĩ, biển rộng sông dài, với những tên gọi thân yêu Huế - Sài Gòn - Hà Nội, với từng thời kỳ dù có qua đi, không gian dù có biến đổi, và dù cho vật đổi sao dời, Quê Hương vẫn Còn Đó !
06/09/2010(Xem: 17874)
Người phương tây thường nói “trẻ ước mơ, già hoài niệm”, nhưng sau khi đọc xong tập thơ Hành Trình Quê Mẹ, tôi thấy tác giả, một nhà thơ ở tuổi tri thiên mạng, nhưng lại luôn ghi lòng tạc dạ, nâng niu trân trọng các giá trị được tài bồi bởi tiền nhân; tác giả còn hoài bảo, mơ vọng một hướng sống thiết thực cho người Việt Nam nói chung. Với Mặc Giang, hoài niệm và ước mơ nào có hạn cuộc bởi tuổi tác. Hoài niệm và ước mơ ấy đã trở thành chất liệu tài bồi cho dòng thơ với chủ đề Hành Trình Quê Mẹ tuôn chảy không mỏi mệt, để nguồn thơ của thi nhân vốn nhào nặn từ cuộc sống, trở lại phụng sự cuộc sống ấy, trở thành niềm tự hào kiêu hãnh của trào lưu thi ca hiện đại.