Vọng Mãi Lời Ru

21/05/201405:03(Xem: 22061)
Vọng Mãi Lời Ru
Quan Am Bo Tat Quang Duc
Vọng Mãi Lời Ru







Nam Mô Đại Bi Quán Thế Âm Bồ Tát
Bao La Tình Mẹ

Một thời, Thế Tôn trú ở Sàvatthi, gọi các Tỷ kheo:

Các ông nghĩ thế nào, này các Tỷ kheo, cái gì là nhiều hơn ? Sữa mẹ mà các ông đã uống trong
khi các ông lưu chuyển luân hồi trong thời gian dài hay nước trong bốn biển ?

Bạch Thế Tôn, theo như lời Thế Tôn dạy, chúng con hiểu rằng, nhiều hơn là sữa mẹ mà chúng
con đã uống trong khi lưu chuyển luân hồi trong thời gian dài chớ không phải là nước trong bốn biển.

Lành thay, này các Tỷ kheo, các ông đã hiểu pháp mà Ta đã dạy.
(ĐTKVN, Tương Ưng Bộ II, chương 4, phẩm 1, phần Sữa, VNCPHVN ấn hành 1993, tr.314)

Suy Nghĩ :

Hầu hết chúng ta lớn khôn đều bắt đầu từ dòng sữa mẹ. Tạo hóa đã ban cho mẹ
một bầu sữa ngọt ngào, giúp trẻ sơ sinh có đầy đủ các dưỡng chất và kháng thể
mà hiếm có một hợp chất dinh dưỡng nhân tạo nào có thể thay thế được.
Và những dòng sữa ấy cũng chính là một phần thân thể của mẹ.

Trước đó, khi biết mình đã mang thai, mẹ đã sống vì con. Gần mười tháng cưu mang,
ba năm bú mớm, mẹ đã dồn hết sinh lực của mình để san sẻ cho con. Với mẹ,
con là tất cả, thậm chí có thể vì con mà quên đi tính mạng của mình. Con ngày càng
khôn lớn thì sức mẹ cũng hao mòn, cạn kiệt dần nhưng mẹ luôn vui về điều đó.
Mẹ đã cho con tấm hình hài bằng tất cả tình thương và máu thịt. Vì thế, khi nói sữa
mẹ mà chúng ta đã uống trong khi lưu chuyển luân hồi từ vô thủy đến nay
nhiều hơn nước trong bốn biển cũng chẳng cường điệu chút nào.

Vẫn biết “lòng mẹ bao la như biển Thái Bình” nhưng cuộc sống với vô vàn biến động,
mãi lo kiếm sống nên nhiều khi lãng quên, chểnh mảng bổn phận làm con. Vì thế,
những người con hiếu thảo cần phải quán niệm thường xuyên về thâm ân
dưỡng dục để nuôi lớn và giữ trọn hiếu tâm, hiếu hạnh đới với những đấng sanh thành.

Nhận thức được thâm ân sanh dưỡng của cha mẹ bao la như trời biển là cơ sở quan trọng
để thực hành trọn vẹn hạnh hiếu. “Tâm hiếu là tâm Phật, hạnh hiếu là hạnh Phật”.
Tâm làm nền tảng cho hành động, vì thế, một khi đã thành tựu tâm hiếu thì chắc chắn
sẽ viên thành hạnh hiếu.




Bóng Mát

Cách đây rất lâu, ở một làng nọ có một cây táo cổ thụ. Hàng ngày có một cậu bé
hay ra chơi đùa với cây. Cậu leo trèo lên ngọn cây, hái táo để ăn và khi đã mệt mỏi
cậu ngủ thiếp đi dưới bóng râm của nó. Cậu rất yêu quí cây táo và cây táo cũng thích
chơi đùa với cậu. Thời gian trôi đi, cậu bé ngày nào đã lớn và không còn chơi đùa với cây
táo nữa. Một ngày nọ cậu xuất hiện với vẻ mặt rất buồn bã. Cây táo muốn cậu chơi đùa
với nó, nhưng cậu từ chối :

- Tôi không còn nhỏ nữa và tôi không muốn chạy xung quanh cây. Tôi muốn chơi đồ
chơi kia nhưng tôi không có tiền để mua chúng.

- Tôi cũng không có tiền - Cây táo nói: Nhưng cậu có thể hái các trái táo để bán và
cậu sẽ có tiền. Cậu trai rất mừng khi nghe đề nghị như vậy. Cậu hái hết các quả táo
mang đi bàn và không trở lại nữa. Cây táo rất buồn vì nhớ cậu.

Một ngày kia, cậu bé ngày nào đã trở thành một chàng trai, đến bên cây táo. Nó rất
vui mừng và đề nghị cậu chơi đùa với nó. Nhưng chàng trai từ chối và đề nghị cây táo
hãy cho chàng một ngôi nhà để gia đình của chàng trú ẩn.

- Tôi không có nhà để cho cậu - cây táo nói - nhưng cậu có thể chặt những tán cây
của tôi để làm nhà.

Và thế là chàng trai chặt hết các tán cây, vui vẻ mang đi. Cây táo rất hạnh phúc
khi thấy chàng trai vui nhưng không thấy chàng quay lại. Nó trở nên buốn bã và cô độc.
Vào một ngày hè nóng nực rất lâu sau đó, người đàn ông - cậu bé lại xuất hiện. Và cây
táo lại rất vui mừng. Nó muốn chơi đùa, nhưng người đàn ông ấy từ chối vì mệt mỏi.
Ông ấy muốn có một chiếc thuyền để nghỉ ngơi và muốn cây táo giúp mình. Cây táo
đề nghị người đàn ông hãy đốn thân cây to lớn của nó đề làm thuyền. Người đàn ông
đốn cây và không xuất hiện nữa.

Cuối cùng , vào một buổi chiều , ông lão - cậu bé đã xuất hiện.

- Ôi con trai ,bây giờ thì ta không còn gì để cho con nữa rồi - cây táo nói
- Không còn những quả táo chín ngọt.
- Con không còn răng để ăn táo…
- Cũng không còn cành để con leo...
- Con không đủ sức để làm việc đó.
- Thật sự ta không còn gì nữa, chỉ còn mỗi gốc cây - Cây táo khóc…
- Con không cần cái gì nữa cả. Chỉ cần một chỗ để nghỉ ngơi thôi.
Nói rồi ông lão ngồi lên gốc cây. Cây táo rất đỗi vui mừng.
Nó cười qua làn nước mắt.

Đây là một câu chuyện ngụ ngôn dành cho tất cả mọi người. Cây táo là cha mẹ
chúng ta. Khi chúng ta còn bé chúng ta rất thích chơi đùa với Bố, Mẹ. Nhưng khi chúng
ta lớn thì chúng ta rời bỏ họ và chỉ quay về khi chúng ta cần lấy thứ gì hay chúng ta
có những nỗi phiền muộn. Cha mẹ vẫn sẵn sàng tha thứ đón nhận chúng ta và làm
tất cả những gì miễn là chúng ta được hạnh phúc. Cha mẹ đã hy sinh một đời vì con cái.

Vì vậy hãy yêu quý cha mẹ dù ở bất cứ đâu và bất cứ lúc nào bạn nhé!

Tâm Ngôn

__(())__



Vọng Mãi Lời Ru

À ơi con ngủ cho tròn
Mẹ ru.. bể cạn non mòn vẫn ru
Ơi à.. giấc ngủ mùa thu
Mẹ đưa qua những sương mù tháng năm.
Bàn tay lót chỗ con nằm
Dịu dàng ấp ủ, âm thầm sớm khuya
Lời ru thắm đượm tình quê
Ầu ơ.. lặng cả tiếng ve muộn phiền.

Ơi lời ru mẹ dịu hiền
Cho ngày thơ dại thần tiên ngọt ngào,
Bàn tay mang phép nhiệm mầu
Chắt chiu, mưa nắng dãi dầu vì con
À ơi.. con ngủ cho ngon..
Một vầng trăng khuyết đã tròn giữa đêm.

Lời ru gieo hạt bình yên
Mây trời rủ xuống ngoài hiên ngủ vùi
Mẹ ru ấm chỗ Ngoại ngồi
Cho phai thương nhớ ngậm ngùi tử sinh.
Ru con, mẹ cũng ru mình
Ru niềm đau thủa bóng hình cách xa
Ru cho vẹn cả tình cha
Quan san vạn lý thiết tha giống nòi..

- Lớn khôn cách biệt mẹ rồi
Lời ru theo vạn bước đời của con..
Ru Đời, ru Đạo vuông tròn
Thiên thu tiếng mẹ hóa hồn núi sông..


Thích Tánh Tuệ
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/04/2026(Xem: 1953)
Đặng Tấn Tới là thi sỹ của đất trời. Anh từ vũ trụ, càn khôn đến đây để rong chơi, Chơi Trong Buổi Hội Mấy Màu Thanh Thiên, như một bài thơ mà anh đã viết cách đây hơn nửa thế kỷ.Với anh, thi ca là Hơi Thở: “Một hơi vừa đi mất Cho ta hơi mới đầy Chan hòa hương màu đất Vui trời chơi gió bay”
10/04/2026(Xem: 1262)
Thầy vẫn còn nơi đó Nâng bát cơm trắng ngần Bài kinh hòa chuông mõ Ấn quyết hộ nhân tâm Y vàng thơm khiêm hạ Đạo ngôn tỏa ân tình Thơ mềm tươm mạch đá Xuống đồi nhập đồng xanh Trai đường rền diệu ngữ Vô trụ với kim cang Lục hòa bên pháp lữ Hỏi gì chuyện hợp tan?
10/04/2026(Xem: 1001)
Những điều tốt chưa chắc là đã đẹp Góc độ nhìn có rộng hẹp khác nhau Vị thế nào để thấy rõ trước sau Tốt và đẹp đừng nhuộm màu như một Những gì đẹp chưa hẳn đều là tốt Đẹp bề ngoài ai biết tột bên trong Sống ở đời cần phải hiểu rõ thông Tin nhân quả đừng để lòng oán trách
09/04/2026(Xem: 1230)
Ta về thăm pháp lữ Đồi nắng đổ chang chang Tìm hình xưa bóng cũ Hoa khoe sắc hai hàng Chân già qua bậc cấp Nhớ năm tháng thanh xuân Đâu màng chi được mất Chí nguyện phát vô cùng Nắng soi từng vết tích Gió đẩy thoảng trầm hương Rêu rong tô tường vách Đồi còn tỏa thanh lương
09/04/2026(Xem: 1488)
Thời đại chuyển mình, nhịp đời giông bão, Kẻ cố ngăn dòng, kẻ bảo cuồng quay. Thuận theo quy luật tiến hóa , trí nhân có hay ? Nhịp đời gõ nhịp, mở góc nhìn cùng nhịp,! Thức tỉnh bên trong: “chọn lối hài hòa để bắt kịp”
09/04/2026(Xem: 1124)
Đêm không lạnh sao lòng buốt giá Trong cô đơn trùng trùng nỗi nhớ Giọt mưa buồn gõ nhịp mái tranh Tiếng côn trùng rả rích thâu canh. Sáng thật đẹp sao sương thiếu ngọc Lá rũ buồn hoa sắc kém tươi Ngày rất dài lê chân mòn mỏi Ôi trống vắng khua vang sỏi đá.
04/04/2026(Xem: 1549)
Mây bay qua thế kỷ Nắng dội nửa trăm năm Đồi cao theo dòng chảy Đón duyên nghiệp thăng trầm Uy nghiêm xưa học viện Hồn phách thấm vách rêu Bóng thượng nhân ẩn hiện Thơ giăng trải sớm chiều Vô thường soi dâu bể Chào thế sự hợp tan Chuông rè nơi quạnh quẽ Tiễn bước chân đạo tràng
04/04/2026(Xem: 1519)
Con theo từng bước chân Thầy Đường thanh nẻo tịnh sáng đầy ánh thiêng Con hầu từng bước chân Tiên Cửa Không bi mẫn Cửa Thiền lạc an Vuốt ve xếp gấp y vàng Nâng niu bình bát Thuốc thang chuyển mùa Từng lời giáo pháp hành tu Uy nghiêm sách tấn
03/04/2026(Xem: 1301)
Nhớ khi xưa con về thăm Quê hương cách trở bao năm xa rời ... Xuôi đường con đã đến nơi Thăm Chùa Vạn Đức cơ ngơi vững vàng Nhân duyên thù thắng an bài Ngũ giới đệ tử được Ngài bao dung Lòng con hoan hỷ vô cùng Được nghe Ngài kể chung chung cuộc đời Nỗi niềm kính ngưỡng cao vời Thương Ngài lúc trẻ là thời long đong Thế nhưng Ngài đã dụng công Tu hành miên mật Tịnh Tông phổ truyền.
26/03/2026(Xem: 1952)
Băng qua xuôi ngược giữa dòng Pháp thân linh động Nâu sồng thản nhiên Nhập dòng vạn sự tùy duyên Khiêm cung Nhường nhịn Ưu phiền tan bay Dập dìu bát nháo hôm nay Buông thư Tĩnh lự ngày mai nhẹ nhàng