Mẹ (thơ)

12/05/201418:39(Xem: 13703)
Mẹ (thơ)


me-con-02
Mẹ

Mẹ luôn là dòng suối mát

Là suối nguồn rưới mát đời con.

Thức khuya dậy sớm trông nom

Miếng cơm manh áo cho con ấm lòng

Rồi những đêm tối thức trông

À ơi ru hỡi ôm con vào lòng,

À ơi ru ngủ giấc nồng

Thấm sâu vào ruột vào lòng của con.

Tuy rằng tuổi trẻ còn non,

Nhưng con luôn nhớ lời ru năm nào.

Bao nhiêu vất vả gian lao

Cuộc đời của mẹ con nào có quên.

Con ao ước khi lớn lên,

Gắng làm con thảo báo ơn mẹ hiền.

Bóng hình mẹ luôn thiêng liêng,

Đoan trang cao quý gương hiền con soi.

Sau khi con lớn lên rồi,

Tòng phu xuất giá phải rời mẹ cha.

Bỏ cha, bỏ mẹ quê nhà,

Lòng con đau đớn như là dao đâm.

Cuộc đời trong nổi thăng trầm,

Lời ru của mẹ ấm nồng lòng con.

Giúp con hiểu đạo vuông tròn

Trung kiên nghĩa nặng trên con đường đời.

Giúp con tỏ rõ hạnh người,

Công, Dung, Ngôn, hạnh dạy con nên người.

Gương vàng của mẹ con noi,

Tiếng ru của mẹ đưa con vào đời.

Kính tặng tất cả các bà mẹ

Mừng ngày Hiền Mẫu 2014

Hiền Hỷ

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/10/2003(Xem: 41820)
Tình cờ tôi được cầm quyển Việt Nam Thi Sử Hùng Ca của Mặc Giang do một người bạn trao tay, tôi cảm thấy hạnh phúc - hạnh phúc của sự đồng cảm tự tình dân tộc, vì ở thời buổi này vẫn còn có những người thiết tha với sự hưng vong của đất nước. Chính vì vậy tôi không ngại ngùng gì khi giới thiệu nhà thơ Mặc Giang với tác phẩm Việt Nam Thi Sử Hùng Ca. Mặc Giang là một nhà thơ tư duy sâu sắc, một nhà thơ của thời đại với những thao thức về thân phận con người, những trăn trở về vận mệnh dân tộc, . . . Tất cả đã được Mặc Giang thể hiện trong Việt Nam Thi Sử Hùng Ca trong sáng và xúc tích, tràn đầy lòng tự hào dân tộc khi được mang cái gène “Con Rồng Cháu Tiên” luân lưu trong huyết quản.