Thông Ðiệp Phật Ðản (thơ)

10/05/201420:01(Xem: 20932)
Thông Ðiệp Phật Ðản (thơ)


phat_dan

Thông điệp ĐẢN SANH


 

Phật giáng trần cho chúng sanh lời khai thị:

“Lìa sanh tử” là cứu cánh việc tu hành

Xem "cái ta" như phương tiện độ quần sanh

“Duy ngã độc tôn” (1) biến “ta” thành năng lượng

 

Thoát khỏi luân hồi muôn loài nên định hướng

Bản năng “ta” lo hưởng thụ và sinh tồn

Phải “vị tha” biết “buông xả” nhẹ tâm hồn

Thánh sẽ thành “ta” vuông tròn quả Phật

 

Sống chỉ biết “ta” là tu hành đã trật

Phải vì người thì hành nguyện mới viên dung

Suốt bốn chín năm Phật giáo hóa khắp cùng

“Tứ đế” tàng kinh xuyên suốt “tam pháp ấn” 

 

“Chánh kiến” tu hành giúp ta nhiều hưng phấn

Lợi cho mình và ích cho cả chúng sanh 

Trên đường tu phải “trạch pháp” thật ngọn ngành 

Hành thiện pháp “Bồ đề tâm” không đánh mất (2)

 

Đây là hoài bảo hành trì của chư Phật 

Con của Ngài ta “y giáo phụng hành” theo 

Được sung mãn, giải thoát lìa cảnh khổ nghèo 

“Chàng cùng tử” đã quy y mười phương Phật.

 

Viên Thành

Mừng mùa Phật Đản 2558

 

Ghi chú: (1) Vừa Đản sanh Phật đã chỉ rỏ: “Thiên thượng thiên hạ, duy ngã độc tôn…” (Trên Trời dưới Trời chỉ có “cái ta” nầy là quan trọng nhất) vì nó có thể giúp ta lên thiên đường thành Thánh, thành Phật, khi biết đem “ngã” nầy hy sinh phụng sự an lạc, hạnh phúc cho chúng sanh, bằng ngược lại, khi chỉ biết phục vụ cho “bản ngã” lo việc sinh tồn, hưởng thụ cho riêng bản thân, thì sẽ bị đọa vào địa ngục, hay chốn ngạ quỷ, súc sanh.

Đây là “thông điệp”rất quan trọng, nên mới chào đời Phật liền tuyên bố, hầu thức tĩnh nhân sinh, cũng là chìa khóa để vào Đạo và pháp tu “vô ngã” căn bản nhất, mà suốt 49 năm giáo hóa, Đức Phật và các Thánh đệ tử đều phải “ngủ dưới mỗi gốc cây” không quá 3 đêm, hằng ngày phải “đi ăn xin” để hóa duyên là pháp hành cụ thể! Và đây cũng là bản hoài vì chúng sanh mà thị hiện của Thế tôn hầu: “Khai thị ngộ nhập Phật tri kiến” cho chúng sanh hết khổ.

(2) Trong Phát Bồ Đề Tâm văn: “ Vong thất Bồ đề tâm, tu chư thiện Pháp, thị danh ma nghiệp” nên khi ta thực hành những thiện pháp, phải giữ vững tâm Bồ đề, hiểu và thương thấu đáo, không vọng tưởng, phân biệt và dính mắc, thì mới có được nhiều công đức, bèn nếu “đánh mất tâm Bồ đề mà làm các việc thiện”, hành Thiện chỉ vì danh lợi và phân biệt thị phi, ích kỷ… thì cũng chỉ là tạo “nghiệp ma” sẽ nhiều tội lỗi chịu khổ lụy mà thôi. 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
17/04/2012(Xem: 14343)
Lumbini…! Sáng nao bình minh xanh lấp lánh Rừng cây reo, chim muôn cành xào xạc Khấp khởi nắng vàng, rộn rã nghìn hoa
13/04/2012(Xem: 17973)
Thi ca là sự trở mình của cảm xúc, công án bằng thi ca là sự đánh động, chạm thẳng vào tâm thức, tạo thành một thứ năng lượng cho giác ngộ vụt khởi.
10/04/2012(Xem: 25513)
Đức Phật Đản Sanh qua thi phẩm Ánh Sáng Á Châu của Edwin Arnold - Trần Phương Lan dịch và chú giải
21/03/2012(Xem: 13503)
Khi vắng -- anh nhớ em Không nhớ tóc thơm mềm Không vì môi hồng thắm Cũng không do hiền diệu
14/03/2012(Xem: 13540)
Hãy theo chân Phật Trải hết không gian Tâm từ quảng đại Hãy noi bóng Ngài
14/03/2012(Xem: 14354)
Hôm nay xin trở lại Một mong ước không phai Cho chúng sinh muôn loài Một phúc hạnh dài lâu
10/03/2012(Xem: 19782)
Sống, phải làm việc thiện, Mà không mong đợi gì. Việc thiện giúp tâm sáng, Hỷ Xả và Từ Bi. Bi là giúp người khác Thoát nỗi khổ cuộc đời. Từ - đem niềm vui đến Cho tất cả mọi người. Làm việc thiện, chủ yếu Là bố thí, cúng dường.
08/03/2012(Xem: 14695)
Đôi khi rất đơn giản, Ta nghĩ sống làm người, Chết là coi như hết. Ngắn ngủi một cuộc đời. Vì thế ta sống vội, Chỉ biết ngày hôm nay, Không lo, không chuẩn bị Cho thế giới sau này. Không sợ luật Nhân Quả, Không biết vòng Luân Hồi, Ta buông xuôi, sống thả, Kiểu bèo dạt mây trôi. Không một lần tự hỏi, Không vương vấn trong đầu: Chúng ta từ đâu đến, Và chết sẽ về đâu?
07/03/2012(Xem: 12828)
Nhân Quả trong tiếng Phạn Được gọi là Karma, Thường hay dịch là Nghiệp, Phiên âm thành Yêt Ma. Nghiệp dẫn tới Quả Báo, Liên tiếp mãi không thôi, Tạo thành Luật Nhân Quả, Trong vòng lớn Luân Hồi.
06/03/2012(Xem: 12770)
Nếu một ngày kia Ta phải đi một mình Trên đường vắng xa xăm tối, bụi Còn xa lắc...