Vết cháy thời gian (thơ)

01/05/201409:27(Xem: 17449)
Vết cháy thời gian (thơ)

lotus_8

VẾT CHÁY THỜI GIAN


Ta cắn vỡ thời gian tìm kỷ niệm
Nghe đời mình loang lỗ vết máu xanh
Mắt đã ráo khô đôi dòng lệ
Mùa thu ơi, chiếc lá mục trên cành

Một kiếp sống, một chuyến tàu định mệnh
Một ngàn năm chỉ thoáng chốc phôi pha
Trong hoang vắng có điều gì chưa nói
Trong tâm tư màu rêu ố nhạt nhòa

Bờ sinh tử đã mệt nhoài ảo mộng
Dòng sông kia chết đã bao lần
Ta vói bắt mặt trời bẻ vụn
Xé hư không tìm vết cháy thời gian.

Hàn Long Ẩn
Thiên Trúc, California, cuối tháng 4/2014
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/03/2011(Xem: 9783)
Thao thức từng đêm nỗi nhớ nhà, Chạnh lòng day dứt những ngày qua
22/03/2011(Xem: 10063)
Đời tu sĩ như mây trời sông nước Sống độc hành với tiếng gọi niềm tin Để yêu thương qua mỗi bước hành trình Nhìn trăng đẹp mà tâm hồn mở rộng
21/03/2011(Xem: 11738)
Xuân về hoa nở rực trời đông, nắng ấm lung linh ửng sắc hồng
20/03/2011(Xem: 22365)
Bôn ba ngoài vạn dặm Cũng chỉ một trăng rằm Bao nhiêu là hố thẳm Xoáy về nốt ruồi đậm
19/03/2011(Xem: 13285)
Tôi tập rỗng lặng Lòng cứ đầy lên bao điều ước Chạm trống không và ngại trắng tay Tôi cố làm thật đầy Loanh quanh có có không không Đời vẫn cạn, tay trắng, trắng hơn Tôi hỏi lòng biển Sao biển không bao giờ cạn Biển trả lời: Hãy biết ban cho
18/03/2011(Xem: 10285)
Dốc tâm làm được nửa bài thơ, Niêm đối phân minh cứ vật vờ
14/03/2011(Xem: 12887)
Lãng tử phiêu bồng không chỗ trú Không chốn dung thân giữa phong trần Nên đi thỏa thích trời vô định...
14/03/2011(Xem: 23159)
Tôi đi đông chìm trời âm u thung lũng khô nhiều mây chim bay không nổi tôi đi dưới kia sụp đổ núi cấm nổ tôi ra cửu long ca từ Tây Tạng
06/03/2011(Xem: 16137)
Vườn thiền trầm lặng xuyết hoa vân Mây nước thanh thanh vẽ tuyệt ngần Hương thoảng lối thơ, vờn thủy mặc...
06/03/2011(Xem: 15718)
mẹ bồng con bên sông đăm đăm nhìn nước bạc thương con cá lạc dòng quảy lộn bến bờ xa...