Vết cháy thời gian (thơ)

01/05/201409:27(Xem: 17355)
Vết cháy thời gian (thơ)

lotus_8

VẾT CHÁY THỜI GIAN


Ta cắn vỡ thời gian tìm kỷ niệm
Nghe đời mình loang lỗ vết máu xanh
Mắt đã ráo khô đôi dòng lệ
Mùa thu ơi, chiếc lá mục trên cành

Một kiếp sống, một chuyến tàu định mệnh
Một ngàn năm chỉ thoáng chốc phôi pha
Trong hoang vắng có điều gì chưa nói
Trong tâm tư màu rêu ố nhạt nhòa

Bờ sinh tử đã mệt nhoài ảo mộng
Dòng sông kia chết đã bao lần
Ta vói bắt mặt trời bẻ vụn
Xé hư không tìm vết cháy thời gian.

Hàn Long Ẩn
Thiên Trúc, California, cuối tháng 4/2014
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
12/09/2013(Xem: 21184)
Khi mẹ con qua đời, vì con bệnh nặng nằm một chỗ nên con đã không về được để tiễn đưa mẹ về chặng cuối cuộc đời. Lòng con bức xúc đau khổ vô ngần, con đã làm bài thơ: “Phương Xa Tiễn Mẹ”
11/09/2013(Xem: 18713)
Con người ta sống trên đời, Phải luôn nghĩ đến những người chung quanh. Tâm tư, lời nói, việc làm, Phải luôn cân nhắc kỹ càng trước sau.
11/09/2013(Xem: 20685)
Khuyên ai nếu có lòng tu, Trước tiên phải biết tự tu lấy mình. Tu trong chợ, tu giữa đình, Miễn sao mình biết là mình đang tu.
11/09/2013(Xem: 29181)
Nam mô Từ phụ Thích Ca Vì thương sanh chúng hiện ra trên đời Bạch Ngà báo mộng tuyệt vời Giáng sanh con quý ra đời Thích Ca