Vết cháy thời gian (thơ)

01/05/201409:27(Xem: 18169)
Vết cháy thời gian (thơ)

lotus_8

VẾT CHÁY THỜI GIAN


Ta cắn vỡ thời gian tìm kỷ niệm
Nghe đời mình loang lỗ vết máu xanh
Mắt đã ráo khô đôi dòng lệ
Mùa thu ơi, chiếc lá mục trên cành

Một kiếp sống, một chuyến tàu định mệnh
Một ngàn năm chỉ thoáng chốc phôi pha
Trong hoang vắng có điều gì chưa nói
Trong tâm tư màu rêu ố nhạt nhòa

Bờ sinh tử đã mệt nhoài ảo mộng
Dòng sông kia chết đã bao lần
Ta vói bắt mặt trời bẻ vụn
Xé hư không tìm vết cháy thời gian.

Hàn Long Ẩn
Thiên Trúc, California, cuối tháng 4/2014
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/09/2013(Xem: 20353)
Mùa hè 1969, mới học lớp Đệ nhị mà tôi đã bắt đầu biết ngao du lãng tử rồi. Khi cha qua đời thì tôi đang rong rêu phiêu bạt ở Nha Trang. Nhận được điện tín của người bạn từ Đà Nẵng khẩn cấp gởi vào, tôi liền vội vã quy hồi cố quận.
19/09/2013(Xem: 19738)
Đắp y nâu sắc đậm màu Tâm tư tĩnh lặng nhớ câu dặn dò: “Tam tụ tịnh giới phải lo: Răn mình giữ giới không cho nhiễm tà Tâm từ luôn phải thiết tha. Đem vui, an lạc cho ta cho người.”
19/09/2013(Xem: 17502)
Nhớ năm nào con trở về Thăm gia đình nhỏ, thăm quê của mình Những ngày nhàn nhã thinh thinh Con đi khắp nẻo thăm đình Chùa ta Nơi nào có Phật Thích Ca
19/09/2013(Xem: 16102)
Họ Võ Nha Trang sẵn phước nhà Anh em xuất thế được vừa ba Thượng Tọa, Ni Sư, chung Phật sự Dìu dẫn hàm linh vui lục hòa. Nhớ ân Thầy Tổ đã tác thành Những ngày cơ cực mái chùa tranh Dốc dài xe nặng chiều mưa lạnh Bán nhang nuôi chúng nguyện tu hành