Khai Thị Ngộ Nhập (thơ)

14/04/201417:45(Xem: 15126)
Khai Thị Ngộ Nhập (thơ)

Phat_Dan

KHAI THỊ NGỘ NHẬP

( Kính mừng Vesak 2014 )


Nhớ tuyên ngôn vừa chào đời Phật dạy:
“Ở trên Trời dưới Trời chỉ có “Ta” (1)
Độc tôn” thôi! gây nên “khổ” đấy mà
Vì vọng tưởng chấp nê cùng phân biệt


Bao oan gia trái chủ đầy ác nghiệt
Mãi luân hồi trong sáu nẻo trả vay
Ham muốn nhiều khiến “ta” mãi đọa đày
Danh với lợi kéo trầm luân muôn kiếp


Khi Giác ngộ tâm từ dùng tứ nhiếp
Độ chúng sanh sớm thoát khỏi ta bà
Lìa ngũ dục lấy giới luật làm nhà
Tỏ đời “khổ”, “vô thường” và “vô ngã”


“Ít muốn” thôi! niềm vui không thể tả
“Biết đủ” rồi! giàu có nhất trần gian
Sống an nhiên tự tại cõi niết bàn
Hãy buông xả nhẹ nhàng ta tiến bước


Không dính mắc “ta” hướng về phía trước
Lìa tham sân “vô ngã” năng lượng còn
Đấy đường tu đã tạm được vuông tròn
Phật tánh hiện muôn điều đều tỏ ngộ


Đặc biệt nhất “ta” quay về tự độ
Luôn sáng soi quán chiếu khắp lục căn
Cho an vui giải thoát mãi vĩnh hằng
“Ta” quý nhất vì trong ta có Phật


Cũng vì cái “Ta thích thụ hưởng” và “chứng tỏ cái Ta” nầy, mà đã khiến cho không biết bao nhiêu lụy khổ và chiến tranh tang tóc xảy ra trên trần gian nầy. Chỉ cần đem cái “Ta thích phục vụ” nầy sống từ bi hỷ xả, khiêm hạ, hướng thượng… sẽ giúp cho “Ta” an lạc và lợi ích cho đời.
“Cái Ta” nầy, quyết định tất cả, nếu biết tu tập biến thành năng lượng để phục vụ chúng sanh, sẽ giúp ta thành Phật, thành Thánh, bèn không sẽ là năng lượng hủy diệt thế gian, đọa lạc vào 3 đường ác, nếu để “cái Ta” nầy chỉ biết tranh đấu để “sinh tồn và thụ hưởng”.
Khi “ta” phục vụ gieo nên phúc
Hưởng thụ là “ta” tạo tội tình
“Duy ngã độc tôn” là ở chổ nầy vậy! Đây là chìa khóa để vào cửa Đạo.


Viên Thành ( Hạnh Trung )



(1) “Thiên thượng thiên hạ, duy ngã độc tôn
Vô lượng sanh tử, ư kim tận hỷ”
Hay: “Nhứt thiết chúng sanh, sanh lão bệnh tử”
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
18/01/2017(Xem: 12702)
Lối về tĩnh thức thảnh thơi Có bông Huệ nở bên đồi trắng Hoa ...
17/01/2017(Xem: 16067)
Xuân xưa Gạch sân đỏ, xác pháo hồng- Tươi xanh hoa lá giàn bông giấy già - Tuổi thần tiên vẫn chưa xa - Hồn nhiên áo mới, nếp nhà an vui.
17/01/2017(Xem: 12450)
Một thương em tập ngồi thiền Chuyên cần tỉnh tọa dáng hiền…nữ tu Hai thương em tuổi chớm thu Bước đi tha thước ôn nhu nhẹ nhàng Ba thương em nói dịu dàng Thiết tha từ ái vững vàng niềm tin Bốn thương em nét cười xinh Nụ cười hỷ xã đốt tình si mê
17/01/2017(Xem: 12726)
Trong hơi thở vào ra luôn quán chiếu Ta vẫn mang ơn nặng của đất trời Cấp cho ta không khí ở muôn nơi Dinh dưỡng tốt bảo toàn cho cuộc sống
16/01/2017(Xem: 16596)
Sự vĩ đại chẳng là thành Vạn Lý Cũng chẳng là được thành tiếng đại gia Khi tâm ta còn chưa rõ nhận ra Viên ngọc báu luôn nằm trong túi áo . Bao kiếp qua ta chạy đôn chạy đáo Chỉ thả mồi bắt bóng dưới ánh trăng Chẳng phút giây hạnh phúc thấm sâu vào Khi vỡ mộng thì mái đầu đã bạc .
15/01/2017(Xem: 12397)
Từ vô tận ta tìm về tĩnh thức Bao thăng trầm còn nỗi nhớ niềm thương Trong vô niệm ta loay hoay tìm kiếm Còn gì không hay một nỗi tàn phai.
15/01/2017(Xem: 16135)
Đạo pháp theo đời cố hiểu thương, Ngày qua hưởng lộc phải am tường. Sinh linh thế mạng đau xương cốt, Hạt gạo nuôi thân nhọc ruộng nương. Thấy được trần gian luôn quán chiếu, Lần tìm chân lý mãi noi gương. Tục thanh xen lẫn vun bi trí, Niệm niệm thâm ân trọn nẻo đường.
14/01/2017(Xem: 20884)
Thi tập “Hồi Ức” Lược Sử Kim Sơn Phật Học Ni Trường của nhà thơ Viên Huệ Dương Chiêu Anh, là thành viên trong mảng thơ Thiền thi đạo lý thuộc thơ chay. Thơ chay do không có đồ nhắm nháp, không có ma men đối ẩm lúc ngâm vịnh, xuớng họa. Như lời tâm bút của thi nhân: “Làm thơ là thú vui riêng, chỉ giới hạn trong gia đình và những bạn bè thân thuộc, mà không gia nhập vào những thi tao đàn nào cả”. Dù vậy, nhà thơ nữ nầy mãi liên tục sáng tác tới nay (2015) một lượng thơ khá dồi dào, đang còn trong bản thảo gồm những tập như:
13/01/2017(Xem: 11771)
Tâm như một bức tranh Vẽ lên cuộc đời mình Vui buồn đời trăm nhánh Quyện nhau như bóng hình.
13/01/2017(Xem: 10234)
Vầng dương vừa khuất non cao Chim bay về tổ lao xao họp đoàn Tiều phu hối hả về làng Lắng im rừng núi, ngân vang chuông chùa. Bước chân theo cánh gió đưa Rời căn lều cỏ thiền sư lên đường