Ngợi Ca Thiện Nguyện (thơ)

16/03/201408:38(Xem: 22553)
Ngợi Ca Thiện Nguyện (thơ)



Ngợi Ca Thiện Nguyện

Bạn ơi,

Làm thiện nguyện đã có từ lâu đời trong tấm lòng của tổ tiên chúng ta:
Dù xây chín đợt phù đồ.
Không bằng làm phúc cứu cho một người.

Nó khởi đi từ tấm lòng thiện luơng vốn có của con người.
Nhân chi sơ tính bản thiện
Giống như Phật tánh.

Bạn ơi,
Con người ta trông vậy mà yếu đuối.
Rất cần chia xẻ, an ủi, cảm thông.
Cuộc sống này trông vậy mà quá nhiều đau khổ:
Người ăn không hết của,
Kẻ sống nhờ cơm chay miễn phí.
Kẻ ném tiền qua cửa sổ khoe giàu sang, phú quý,
Người tối ngày chạy vạy bữa cơm.
Kẻ con cái đầy đàn,
Người neo đơn, cô độc.
Kẻ sinh ra được chào đón như công nương, hoàng tử,
Kẻ sinh ra bị vất bỏ cổng chùa,
Cô nhi từ thuở chào đời.
Kẻ được con cái quý trọng,
Người bị cháu con ruồng bỏ.
Kẻ nệm ấm chăn êm,
Người ngủ đường ngủ chợ.
Kẻ nhà lầu xe hơi,
Người lấy mái rơm hay nghĩa trang làm tổ ấm.
Kẻ chân tay lành lặn.
Người tàn tật, lết lê.
Kẻ kiêu hãnh vì mặt mày xinh đẹp,
Người tủi thân vì Trời bắt xấu.
Kẻ ngồi mát ăn bát vàng,
Người kéo xe, gánh gồng ngòai đường phố.
Kẻ trưng diện bạc vàng, kim cương, hàng hiệu, phấn son quá mức,
Người chân lấm tay bùn, áo vá.
Kẻ thông minh sáng sủa,
Người tâm thần cuộc đời phế bỏ.
Kẻ đau ốm thuốc men đầy đủ,
Người dù đã vào bệnh viện, không tiền cũng nằm chờ chết.
Nỗi buồn của đời kể sao cho xiết?

Bạn ơi,
Tôi chẳng bao giờ ngưỡng mộ hay thán phục,
Khi bạn bỏ ra ngàn đô ăn chơi lấy tiếng.
Nhưng tôi lại ngả mũ kính chào nếu bạn dùng tiền giúp đỡ…
Học sinh nghèo, cô nhi, quả phụ…
Tôi cũng chẳng bao giờ choáng ngợp hay thèm khát.
Khi nhìn một cô gái phấn son,
Quần hàng áo hiệu, xúng xính nữ trang.
Nhưng tôi lại cảm phục khi cô ăn mặc đàng hoàng,
Thăm viếng vùng nghèo, tặng áo ấm cho học sinh sắc tộc.
Thế mới hay:
Làm thiện nguyện nâng cao phẩm giá.
Làm thiện nguyện khiến lòng ta cởi mở.
Làm thiện nguyện khiến anh chị lớn lên.
Làm thiện nguyên giống như chăm lo “ruộng phúc”.
Sau này cháu con hái quả.
Giúp đỡ người đời là chia xẻ.
Là niềm vui là lý lẽ con người.

Bạn ơi,
Không một chính quyền nào có thể…
Giải quyết hết chuyện khổ của đời.
Dù biết rằng con người có số.
Do đuờng tu tích tụ,
Mà giàu-nghèo, sướng-khổ khác nhau.
Chỉ có chúng ta chung lưng góp sức.
Với tấm lòng hay trái tim “bồ tát”.
Trong tinh thần “lá lành đùm lá rách”.
Trong tình thương “chị ngã em nâng”.
Mà giúp nhau chuyển nghiệp trong tinh thần cứu độ.
Một đất nước chẳng mấy chốc huy hoàng,
Nếu tòan dân biết yêu thương, chia xẻ.
Một siêu cường hay đế quốc,
Cũng xụp đổ nếu con người sống bằng ích kỷ.
Nhưng này bạn ơi,
Hãy làm thiện nguyện với tấm lòng trong sáng.
Không mưu toan,
Dụ dỗ, lọc lừa.
Bằng cả tấm lòng khiêm tốn.
Của cho không bằng cách cho.
Cổ nhân thường dạy thế.

Bạn ơi,
Hãy suy nghĩ cho kỹ khi ném tiển vào những tiệc tùng hoang phí.
Nó không tăng thêm nhân cách hay phẩm giá cho mình,
Mà chỉ là những lời mỉa mai, nguyền rủa.
Chỉ có sự phục vụ tha nhân là quý giá.
Hãy suy nghĩ cho kỹ khi dán lên mình những bộ quần áo diêm dúa, đắt tiền…
Kim cương, ngọc ngà châu báu.
Nó chăng tăng thêm vẻ sang quý cho mình.
Công chúa mặc áo vá vẫn là công chúa.
Bình dân khoác “áo trời” cũng là dân giả.
Có một thứ nữ trang được người đời chiêm ngưỡng.
Đó chính là đạo đức.
Mà đạo đức tuyệt vời chính là thiện nguyện.

California Rằm Tháng Giêng 2014

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
17/01/2020(Xem: 17832)
Nhận được tập thơ LẮNG TÂM Của cư sĩ Minh Đạo gởi tăng vào những ngày cuối năm 2019, dù đã đọc đi đọc lại vài lần, có ý định viết vài lời cảm nhận nhưng lòng vẫn cứ băn khoăn mãi vì e rằng những lời nhận xét thô thiển của mình sẽ không “chạm” được hoặc không “với tới” ý tưởng của tác giả. Nhưng suy đi nghĩ lại thì là chổ thân tình với tác giả nên cũng không ngại lan man vài điều.
14/01/2020(Xem: 14605)
Vần trăng vằng vặc sáng soi. Đôi chim xoả cánh tung bay giữa trời. Mây ngàn ái dục nhiễm ô. Mặt hồ tĩnh lặng phẳng phờ tịch nhiên. Từ bi xuất hiện Chơn thiền. Mặt hồ phẳng lặng ứng liền Như Lai . TVGPhiLong
13/01/2020(Xem: 13600)
Dù đời có vui buồn Nhớ giữ chánh niệm luôn Thực hành lời Phật dạy Đừng học lý thuyết suông
13/01/2020(Xem: 13273)
Vầng mây xám, bay ngang Trời-Kiếp-Trước Tìm cơn mưa buốt lạnh ở Đời-Sau Hạt lệ ai, có trong ngày mưa ấy? Mà tử sinh nào, ta thất lạc nhau!
11/01/2020(Xem: 10906)
(Kính tặng Sư Cô Thích Nữ Quảng Tâm - "Đôi Chân Đất", một người xuất gia dành phần lớn thời gian để lội suối băng rừng, lặn lội đèo dốc, băng vượt đường đất nẻo xa bất kể mưa nắng đến với đồng bào nhọc nhằn nghèo khổ ở những vùng sâu vùng xa, Sư Cô cũng là nhịp cầu kết nối giữa những tấm lòng yêu thương đầy trắc ẩn của những người thiện nguyện và bà con hoạn nạn bệnh tật, những mảnh đời bé bỏng côi cút thiếu thốn vất vã ở các vùng cao nguyên đìu hiu rét buốt...)
05/01/2020(Xem: 11390)
(Thượng tọa Viện Chủ Tu Viện Quảng Đức ở Úc Đại Lợi ghé đến từ đường thăm hỏi và tặng quà Tết chúc thọ Nữ sĩ Tâm Tấn ở thành phố Nha Trang) "Mẹ già như chuối chín cây" Gió lay chưa tới Thấy Thầy ghé thăm Đau lưng, Mẹ vẫn còn nằm Thầy hoan hỷ Thầy ân cần ngồi bên Chiều tà Mẹ đón phước duyên Quà xuân, Lộc mới cửa Thiền yêu thương Bao năm xa cách đại dương "Cuối đời lọc những tinh sương" tặng Thầy Con quỳ hầu Mẹ nơi này Tạ ân Tam Bảo Một ngày An Vui!
04/01/2020(Xem: 12858)
Nhìn tượng Phật để lòng luôn tỉnh thức Tôn dung Ngài đẹp nhất cõi nhân gian Ngắm nhìn thôi tâm đã được bình an Muốn lợi lạc thực hành lời Phật dạy
04/01/2020(Xem: 12467)
Phật nhập Niết Bàn Pháp thân tỏ rạng Tịch diệt vô dư vắng lặng chơn thường Công hạnh Ngài đã tỏa khắp muôn phương Nhìn tượng Phật lòng tràn đầy hoan hỷ Ngài nằm đó một dáng nằm tuyệt mỹ Cho muôn đời muôn thế kỷ tôn vinh Cuộc đời Ngài vì tất cả chúng sinh Ứng thân diệt nhưng pháp thân còn mãi
02/01/2020(Xem: 12248)
CHÚC mọi người vui đón pháo hoa, MỪNG Tân Niên đến với muôn nhà! NĂM hết,ươm mầm bao ước vọng, MỚI mong rồi chóng được ra hoa!
02/01/2020(Xem: 13408)
Tưởng niệm 32 năm ngày mất của nhà văn B.Đ. Ái Mỹ (1987-2019), mồng 6 tháng Chạp âm lịch, năm nay nhằm ngày 31 tháng 12 cuối cùng của năm 2019... Cha hiền của tôi đó, một thiện nam Phật tử, pháp danh Tâm Phát. Ông là một nghệ sĩ tài hoa, đa năng với thơ-văn-nhạc-họa, nhưng rất khiêm cung, hoạt động lặng lẽ vào các thập niên 40-50-60 của thế kỷ trước, và luôn hoan hỷ chịu làm cái bóng mờ nhạt đứng thấp thoáng sau lưng người bạn đời thi sĩ, là Me tôi, cho đến những ngày cuối của cuộc đời...