Giác Ngộ (thơ)

01/02/201417:48(Xem: 22043)
Giác Ngộ (thơ)

hoa_sen (1)


1/. GIÁC NGỘ (1)

Thương ta thường lấy khổ làm vui,
Tham, dục, sân, si, hết nửa đời!
Manh áo cần lao cay đắng mắt,
Bát cơm vinh nhục xót xa người!
Vì danh có lúc khôn thành dại,
Hám lợi đôi khi khóc dỡ cười!
Ngã Phật từ bi luôn cứu độ,
Sen vàng muôn cánh sắc vàng tươi.

2/. GIÁC NGỘ (2)
Một quyển đèn vàng, một quyển kinh,
Thương ta từng lạc nẻo u minh.
Đã còn lẩn quẩn vòng sanh tử,
Mà lại mơ màng chuyện nhục vinh!
Tiếng kệ phá tan đường tam ác,
Hồi chuông cảnh tỉnh giấc quần sinh.
Thường tâm trì niệm Nam Mô Phật,
Đánh thứ tâm mê, tiếng mõ kình.

3/. GIÁC NGỘ (3)
Theo đấng từ bi rõ chánh tà,
Thành tâm quỳ dưới bệ liên hoa.
Đại Bi Thần Chú xua ba nghiệp,
Bát Nhã Tâm Kinh cứu vạn nhà.
Tiếng kệ phá tan nghìn nghiệp chướng,
Hồi chuông xoá sạch mọi oan gia.
Nam mô Cứu Khổ Tầm Thinh Phật,
Phật ở mười phương, cũng ở ta.
Kha Tiệm Ly
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
09/12/2010(Xem: 12710)
Lắng nghe giáo lý (thơ)
09/12/2010(Xem: 13159)
Cõi xa loáng hiện như gần (thơ)
09/12/2010(Xem: 12157)
Tám nhánh phong lan (thơ)
09/12/2010(Xem: 11784)
Khen con mèo ăn rau (thơ)
08/12/2010(Xem: 12675)
Chuyển Pháp (thơ)
08/12/2010(Xem: 12193)
Cảm niệm Chùa Long Sơn (thơ)
07/12/2010(Xem: 11794)
Em câm lặng giữa biển đời phố thị mặc sóng cồn mặc bão táp lên cao...
05/12/2010(Xem: 12927)
Từ hoang tưởng Chập chùng ký ức Tôi trở về thăm lại mái nhà xưa Mây vẫn là mây – du tử bốn mùa
05/12/2010(Xem: 14293)
Từ chiếc bóng muốn vượt qua chiếc bóng Quẩn quanh hoài đỉnh óc với miền tim Máu ngại bụi và tế bào ngại khói Cô đơn dài xa hút một đường chim
05/12/2010(Xem: 14285)
thuộc câu bố thí cúng dường tụng năm giới cấm học tham quán thiền