Ông Đồ (thơ)

30/01/201407:02(Xem: 21102)
Ông Đồ (thơ)

ong do



Ở Việt Nam, liên quan đến đề tài Tết,
có lẽ không có bài thơ nào được phổ biến rộng rãi cho bằng bài
“Ông Đồ” của Vũ Đình Liên (1913-96):


Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy ông đồ già
Bày mực tàu giấy đỏ
Bên phố đông người qua.
Bao nhiêu người thuê viết
Tấm tắc ngợi khen tài
Hoa tay thảo những nét
Như phượng múa rồng bay.
Nhưng mỗi năm một vắng
Người thuê viết nay đâu?
Giấy đỏ buồn không thắm
Mực đọng trong nghiên sầu.
Ông đồ vẫn ngồi đấy
Qua đường không ai hay
Lá vàng rơi trên giấy
Ngoài trời mưa bụi bay.
Năm nay đào lại nở
Không thấy ông đồ xưa
Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ?



Vũ Đình Liên sinh tại Hà Nội, nhưng quê gốc ở thôn Châu Khê, xã Thúc Kháng, huyện Bình Giang, tỉnh Hải Dương.

Ông đỗ tú tài năm 1932, từng dạy học ở các trường: Trường tư thục Thăng Long, Trường Gia Long, Trường nữ sinh Hoài Đức để kiếm sống. Ông học thêm trường Luật đỗ bằng cử nhân, về sau vào làm công chức ở Nha Thương chính (còn gọi là sở Đoan) Hà Nội.

Năm 1936, ông được biết đến với bài thơ "Ông đồ" đăng trên báo Tinh Hoa.

Ngoài thơ ông còn hoạt động trong lĩnh vực lý luận, phê bình văn học và dịch thuật. Ông là hội viên sáng lập Hội Nhà văn Việt Nam
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
27/03/2013(Xem: 12578)
Tôi từ vùng gốc rạ Nắng bỏng da giọt đời trên kẻ lá Sao mai lên thức giấc giữa canh gà Bên nây bờ , đôi tay
27/03/2013(Xem: 14187)
Ông điên từ bữa hôm qua Tới hôm nay nữa gọi là ba hôm Thanh thiên về dự hội đàm Thành thân thiên hạ muôn vàn mai sau
27/03/2013(Xem: 16154)
Đời đâu chỉ có toàn là gai góc Hãy nhìn xem hoa hồng nở thắm trên cây. Đời đâu chỉ có toàn là tang tóc Hãy nhìn xem hạnh phúc khắp đó đây.
27/03/2013(Xem: 14236)
Xuân về thăm lại cố hương Cây đa bến cũ thân thương mái chùa Ngô khoai hương lúa bốn mùa Dòng kinh biến đổi đất chua ngàn đời
27/03/2013(Xem: 23678)
Trung đạo xem ra tự tánh không, Cái gì nguyên thủy cực đoan không...
26/03/2013(Xem: 9947)
Mục đích của tôi đến đây, Bởi vì, muốn biết ai xây ngôi nhà. Xây sao cột lớn, cứng, già!!! Đã bao nhiêu kiếp thế mà đứng yên.
26/03/2013(Xem: 13358)
Ta thiền kiến thấu chính thân ta Sắc sắc không không xác là nhà Trăm năm tạm trú hồn lưu thế Một kiếp phong trần phá chấp qua.
26/03/2013(Xem: 13319)
Ta ngồi thiền định đón bình minh, Vũ trụ bừng lên thức trở mình, Hồn như lắng đọng vương sương gió, Tâm hòa muôn vật sáng lung linh..
26/03/2013(Xem: 10574)
Nam mô! nấc nghẹn lời kinh, Tử sinh ly biệt thuyền tình đứt neo, Chơi vơi hai neỏ cheo leo, Âm dương cách khoảng vạn đèo thương ðau,
26/03/2013(Xem: 12799)
Giòng sông xanh thơ mộng thần tiên Chảy mãi hoài, chảy xuôi về tận biển Kià ngọn hải đăng giữ nguồn Hương Hoả Dẫn gọi ta về gốc cội Tổ tiên