Ông Đồ (thơ)

30/01/201407:02(Xem: 21373)
Ông Đồ (thơ)

ong do



Ở Việt Nam, liên quan đến đề tài Tết,
có lẽ không có bài thơ nào được phổ biến rộng rãi cho bằng bài
“Ông Đồ” của Vũ Đình Liên (1913-96):


Mỗi năm hoa đào nở
Lại thấy ông đồ già
Bày mực tàu giấy đỏ
Bên phố đông người qua.
Bao nhiêu người thuê viết
Tấm tắc ngợi khen tài
Hoa tay thảo những nét
Như phượng múa rồng bay.
Nhưng mỗi năm một vắng
Người thuê viết nay đâu?
Giấy đỏ buồn không thắm
Mực đọng trong nghiên sầu.
Ông đồ vẫn ngồi đấy
Qua đường không ai hay
Lá vàng rơi trên giấy
Ngoài trời mưa bụi bay.
Năm nay đào lại nở
Không thấy ông đồ xưa
Những người muôn năm cũ
Hồn ở đâu bây giờ?



Vũ Đình Liên sinh tại Hà Nội, nhưng quê gốc ở thôn Châu Khê, xã Thúc Kháng, huyện Bình Giang, tỉnh Hải Dương.

Ông đỗ tú tài năm 1932, từng dạy học ở các trường: Trường tư thục Thăng Long, Trường Gia Long, Trường nữ sinh Hoài Đức để kiếm sống. Ông học thêm trường Luật đỗ bằng cử nhân, về sau vào làm công chức ở Nha Thương chính (còn gọi là sở Đoan) Hà Nội.

Năm 1936, ông được biết đến với bài thơ "Ông đồ" đăng trên báo Tinh Hoa.

Ngoài thơ ông còn hoạt động trong lĩnh vực lý luận, phê bình văn học và dịch thuật. Ông là hội viên sáng lập Hội Nhà văn Việt Nam
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
17/01/2017(Xem: 12318)
Một thương em tập ngồi thiền Chuyên cần tỉnh tọa dáng hiền…nữ tu Hai thương em tuổi chớm thu Bước đi tha thước ôn nhu nhẹ nhàng Ba thương em nói dịu dàng Thiết tha từ ái vững vàng niềm tin Bốn thương em nét cười xinh Nụ cười hỷ xã đốt tình si mê
17/01/2017(Xem: 12595)
Trong hơi thở vào ra luôn quán chiếu Ta vẫn mang ơn nặng của đất trời Cấp cho ta không khí ở muôn nơi Dinh dưỡng tốt bảo toàn cho cuộc sống
16/01/2017(Xem: 16441)
Sự vĩ đại chẳng là thành Vạn Lý Cũng chẳng là được thành tiếng đại gia Khi tâm ta còn chưa rõ nhận ra Viên ngọc báu luôn nằm trong túi áo . Bao kiếp qua ta chạy đôn chạy đáo Chỉ thả mồi bắt bóng dưới ánh trăng Chẳng phút giây hạnh phúc thấm sâu vào Khi vỡ mộng thì mái đầu đã bạc .
15/01/2017(Xem: 12289)
Từ vô tận ta tìm về tĩnh thức Bao thăng trầm còn nỗi nhớ niềm thương Trong vô niệm ta loay hoay tìm kiếm Còn gì không hay một nỗi tàn phai.
15/01/2017(Xem: 16016)
Đạo pháp theo đời cố hiểu thương, Ngày qua hưởng lộc phải am tường. Sinh linh thế mạng đau xương cốt, Hạt gạo nuôi thân nhọc ruộng nương. Thấy được trần gian luôn quán chiếu, Lần tìm chân lý mãi noi gương. Tục thanh xen lẫn vun bi trí, Niệm niệm thâm ân trọn nẻo đường.
14/01/2017(Xem: 20844)
Thi tập “Hồi Ức” Lược Sử Kim Sơn Phật Học Ni Trường của nhà thơ Viên Huệ Dương Chiêu Anh, là thành viên trong mảng thơ Thiền thi đạo lý thuộc thơ chay. Thơ chay do không có đồ nhắm nháp, không có ma men đối ẩm lúc ngâm vịnh, xuớng họa. Như lời tâm bút của thi nhân: “Làm thơ là thú vui riêng, chỉ giới hạn trong gia đình và những bạn bè thân thuộc, mà không gia nhập vào những thi tao đàn nào cả”. Dù vậy, nhà thơ nữ nầy mãi liên tục sáng tác tới nay (2015) một lượng thơ khá dồi dào, đang còn trong bản thảo gồm những tập như:
13/01/2017(Xem: 11619)
Tâm như một bức tranh Vẽ lên cuộc đời mình Vui buồn đời trăm nhánh Quyện nhau như bóng hình.
13/01/2017(Xem: 10114)
Vầng dương vừa khuất non cao Chim bay về tổ lao xao họp đoàn Tiều phu hối hả về làng Lắng im rừng núi, ngân vang chuông chùa. Bước chân theo cánh gió đưa Rời căn lều cỏ thiền sư lên đường
13/01/2017(Xem: 11254)
Có người rất ái mộ Thiền Cho nên quyết chí tìm tiền in kinh Dù gian khó vẫn tiến hành Dù cho tốn kém lòng thành khắc ghi. Vượt đèo lội suối ông đi Quyên tiền khắp nẻo sá chi thân mình,
11/01/2017(Xem: 22326)
Vắng rồi, mới thấy lòng đau Lúc còn bên cạnh nhìn nhau hững hờ Khuất rồi, quay quắt, thẩn thờ Khi gần chẳng thiết một giờ cho nhau. Tháng ngày lạnh lẽo lướt mau Câu thương chưa nói, lời đau đã nhiều!