Lặng trầm tiễn Lâm Anh (thơ)

15/01/201417:12(Xem: 15832)
Lặng trầm tiễn Lâm Anh (thơ)


Thi_Si_Lam_Anh



LẶNG TRẦM TIỄN LÂM ANH



Ở quê nhà ruộng đồng khô cỏ cháy

Sông cạn dòng không còn chỗ dung thân

Gần tuyệt lộ làm sao mà sống nổi

Nên điêu linh như một kẻ phong trần


Chưa muốn chết lên đường phương luân lạc

Cát Tiên mù phủ mịt khói sương buông

Mưa tê cóng rùng mình trong xó núi

Nghẹn ngào rơi rờn lạnh máu điên cuồng


Mấy mươi năm đẫm sầu đau thân phận

Đất cưu mang chút hương nắng trăng ngàn

Và may mắn em truyền cho hơi thở

Nhờ vậy nên tồn tại giữa nhân gian


Rồi đến lúc cũng đành thôi vĩnh biệt

Tiễn là đưa chưa rõ chốn quy hồi

Ơi có phải nghìn năm trầm diệu đế

Để hồn thơ mãi lượn nước mây trôi


Tâm Nhiên



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
09/12/2010(Xem: 14971)
Cõi xa loáng hiện như gần (thơ)
09/12/2010(Xem: 13979)
Tám nhánh phong lan (thơ)
09/12/2010(Xem: 13473)
Khen con mèo ăn rau (thơ)
08/12/2010(Xem: 14393)
Chuyển Pháp (thơ)
08/12/2010(Xem: 13833)
Cảm niệm Chùa Long Sơn (thơ)
07/12/2010(Xem: 13421)
Em câm lặng giữa biển đời phố thị mặc sóng cồn mặc bão táp lên cao...
05/12/2010(Xem: 14535)
Từ hoang tưởng Chập chùng ký ức Tôi trở về thăm lại mái nhà xưa Mây vẫn là mây – du tử bốn mùa
05/12/2010(Xem: 16093)
Từ chiếc bóng muốn vượt qua chiếc bóng Quẩn quanh hoài đỉnh óc với miền tim Máu ngại bụi và tế bào ngại khói Cô đơn dài xa hút một đường chim
05/12/2010(Xem: 16005)
thuộc câu bố thí cúng dường tụng năm giới cấm học tham quán thiền
05/12/2010(Xem: 14483)
Mặt trời thôi ngủ mùa đông thì em thôi ngủ giữa vùng lạnh sương