Lặng trầm tiễn Lâm Anh (thơ)

15/01/201417:12(Xem: 15597)
Lặng trầm tiễn Lâm Anh (thơ)


Thi_Si_Lam_Anh



LẶNG TRẦM TIỄN LÂM ANH



Ở quê nhà ruộng đồng khô cỏ cháy

Sông cạn dòng không còn chỗ dung thân

Gần tuyệt lộ làm sao mà sống nổi

Nên điêu linh như một kẻ phong trần


Chưa muốn chết lên đường phương luân lạc

Cát Tiên mù phủ mịt khói sương buông

Mưa tê cóng rùng mình trong xó núi

Nghẹn ngào rơi rờn lạnh máu điên cuồng


Mấy mươi năm đẫm sầu đau thân phận

Đất cưu mang chút hương nắng trăng ngàn

Và may mắn em truyền cho hơi thở

Nhờ vậy nên tồn tại giữa nhân gian


Rồi đến lúc cũng đành thôi vĩnh biệt

Tiễn là đưa chưa rõ chốn quy hồi

Ơi có phải nghìn năm trầm diệu đế

Để hồn thơ mãi lượn nước mây trôi


Tâm Nhiên



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
20/09/2013(Xem: 20410)
Mùa hè 1969, mới học lớp Đệ nhị mà tôi đã bắt đầu biết ngao du lãng tử rồi. Khi cha qua đời thì tôi đang rong rêu phiêu bạt ở Nha Trang. Nhận được điện tín của người bạn từ Đà Nẵng khẩn cấp gởi vào, tôi liền vội vã quy hồi cố quận.
19/09/2013(Xem: 19797)
Đắp y nâu sắc đậm màu Tâm tư tĩnh lặng nhớ câu dặn dò: “Tam tụ tịnh giới phải lo: Răn mình giữ giới không cho nhiễm tà Tâm từ luôn phải thiết tha. Đem vui, an lạc cho ta cho người.”
19/09/2013(Xem: 17562)
Nhớ năm nào con trở về Thăm gia đình nhỏ, thăm quê của mình Những ngày nhàn nhã thinh thinh Con đi khắp nẻo thăm đình Chùa ta Nơi nào có Phật Thích Ca