Lặng trầm tiễn Lâm Anh (thơ)

15/01/201417:12(Xem: 16258)
Lặng trầm tiễn Lâm Anh (thơ)


Thi_Si_Lam_Anh



LẶNG TRẦM TIỄN LÂM ANH



Ở quê nhà ruộng đồng khô cỏ cháy

Sông cạn dòng không còn chỗ dung thân

Gần tuyệt lộ làm sao mà sống nổi

Nên điêu linh như một kẻ phong trần


Chưa muốn chết lên đường phương luân lạc

Cát Tiên mù phủ mịt khói sương buông

Mưa tê cóng rùng mình trong xó núi

Nghẹn ngào rơi rờn lạnh máu điên cuồng


Mấy mươi năm đẫm sầu đau thân phận

Đất cưu mang chút hương nắng trăng ngàn

Và may mắn em truyền cho hơi thở

Nhờ vậy nên tồn tại giữa nhân gian


Rồi đến lúc cũng đành thôi vĩnh biệt

Tiễn là đưa chưa rõ chốn quy hồi

Ơi có phải nghìn năm trầm diệu đế

Để hồn thơ mãi lượn nước mây trôi


Tâm Nhiên



Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
16/05/2015(Xem: 14359)
Trên bầu trời tăm tối, Chuyển động một vầng trăng. Giữa nhân gian u mê, Lóe sáng một tia hồng. Từng tim người đau khổ, Ngọn đuốc sáng soi đường.
13/05/2015(Xem: 13255)
Khi thấy người nghèo khổ Hãy mở rộng lòng thương Giúp họ liền tại chỗ Bằng khả năng đời thường
07/05/2015(Xem: 15363)
Nước xanh dưới bóng mây trời Núi xanh nay đã bao đời chờ ai Thuyền xuôi dưới nắng ban mai Nao nao giòng nước, gót hài tử sinh
26/04/2015(Xem: 14064)
Cùng chia sẻ với Nepal
23/04/2015(Xem: 14887)
Chén rượu nồng đắng cay mùi độc dược Khói thuốc thơm từng cánh nở gươm đao!"
21/04/2015(Xem: 16530)
Khoảng cách là bao giữa Có, Không? Sống, chết xưa sau một thể đồng Trăng sáng đêm này, trăng thiên cổ Hiện bóng nghìn thu trên bến sông.
18/04/2015(Xem: 14600)
Sống có đạo đức thích nghi thời đại Sống không làm gì tổn hại cho người Sống phải bao dung rộng lượng vui tươi Sống tế nhị trong mọi hoàn cảnh sống
15/04/2015(Xem: 19489)
Hãy cứ yêu, nếu yêu là lẽ sống Nhưng chớ nhầm dục vọng với tình yêu, - Mây rủ gió bay qua trời cao rộng Chẳng trói nhau nên tự tại rất nhiều..
12/04/2015(Xem: 15146)
Ngâm khúc Hồ trường Nguyễn Bá Trạc Hát khúc hùng tâm tráng khí ca Dẫu khắp nhân gian buồn khủng khiếp Cũng uống cùng ta chén nguyệt tà
12/04/2015(Xem: 23884)
Sương mù bàng bạc ùn lên lãng đãng trộn lẫn với ngàn mây trắng bao la, hòa quyện cùng hương rừng gió núi, chập chùng trên tuyệt đỉnh Hy Mã Lạp Sơn, chờn vờn ngất tạnh bay quanh pháp hội Linh Sơn vào một thời xa xưa, cách đây mấy nghìn năm rồi mà tưởng chừng như mới hôm nào, vẫn còn nghe văng vẳng những lời thơ bất hủ của Thế Tôn vang vọng trầm hùng :