Tâm Sự với Phật (thơ)

13/01/201406:27(Xem: 15698)
Tâm Sự với Phật (thơ)
lephat



TÂM SỰ VỚI PHẬT


Chẳng biết thổ lộ cùng ai
Thì thôi con nói với Ngài Phật ôi !
Trần gian hỗn độn lắm rồi
Chân Tăng khan hiếm Tăng Tồi càng đông

Tăng Già, Tăng Trẻ mênh mông
Dẫn dắt phật tử lòng dòng kiểu tu
Cúng kiến lễ lạy lu bù
Biến Phật linh hiển mịt mù vái van

Cung dưỡng Chư Tăng ngập tràn
Chùa To Phật lớn Sư càng góp quyên
Cung điện biến thể chùa chiền
Xe hơi đưa đón uy quyền như vua

Tiện nghi lợi dưỡng suốt mùa
Nô tì Thị giả thi đua hầu kề
Thờ Thầy phật tử u mê
Phật là Sư đó hả hê vẽ bùa

Như Lai lắc đầu chào thua
Lời Kinh giáo hoá chẳng xua gian tà
Chúng con phật tử xót xa !
Tăng hay Quỷ A Tu La hiện hình

Giảng lời tà đạo thay Kinh
Vô tàm vô quý vô minh lộng hành
Nấp bóng Hoàng Y cao thanh
Nội Trùng đục khoét triệt nhanh Giáo Đoàn

Tưởng càng béo bở hân hoan
Oan oan tương báo vướng quàng ngay thôi !
Hãy nên trở gót quy hồi
Quay về nương Phật tô bồi thân tâm

Tăng, tục ra khỏi hố hầm
Đắm chi danh lợi giam cầm ngục sâu
Pháp Phật giải thoát ưu sầu
Kiếp người khó được Tăng đâu dễ làm !..

Phước duyên khoác áo nâu lam
Tô bồi đạo hạnh Hương Đàm ngát bay
Nhà lửa Tam Giới tù đày
Xã ly vướng mắc tâm này rỗng rang

Nhận lại Thể Tánh huy hoàng
Nguồn tâm thánh thiện ngập tràn muôn nơi
Phật ơi Phật hiện ngay đời !
Người người chuyển hoá Tăng thời ra Tăng.

Chúng con phật tử trở trăn
Tâm sự với Phật thường hằng lắng nghe
Hành Bát Chánh Đạo luôn nè
Tham Sân Si cứ thả bè trôi sông

Cho nên an ổn cõi lòng
Tư duy quán chiếu chỉ tông Đạo Vàng
Lìa Tứ Tướng sẽ khinh an 
( Ngã, Nhân, Chúng Sanh, Thọ Giả )
Văn Tư Tu ấy Niết Bàn đâu xa !

Phật cười mĩm nụ từ hoà
Chỉ bày Lục Tín vạn nhà thăng hoa 
( Tín tự, Tha, nhân quả. lý. sự )
Chư Tăng thay mặt Phật Đà
Xiễn dương Chánh Pháp mới là Chân Sư

Tà Tăng đội lốt bi từ
Như là trùng độc hại Sư Tử này
Tăng Đoàn triệt Tăng Đoàn đây !
Thế thời Mạt Pháp chính ngay Tăng Tà

Con xin chào Phật Thích Ca
Nương theo Giáo Pháp thiết tha hành trì
Nhiệm mầu bất khả tư duy
Cuối đời hướng Phật tâm thì quảng An.

Quảng An Houston, Tx

Quảng An cảm tác thành lời thơ Tâm Sự Với Phật, ghi theo email Thi sĩ Tâm Nhiên bày tỏ về hiện trạng biến thái của một số thành phần Tăng sĩ Phật Giáo hiện thời nhất là ở quê nhà và cảm nhận bài Thơ Xin Đừng Làm... Trùng Sư Tử của Tâm Thánh Thiện được nhận từ email
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/04/2013(Xem: 13798)
Lối về xa ngái không cùng Non cao bể rộng trập trùng u minh Phiêu bồng phiêu lãng phiêu linh Dừng chân ngoái cổ thấy mình nhỏ nhoi.
02/04/2013(Xem: 12938)
Nhà thi sĩ nói: “ Con người sống ở đời như nhà thi sĩ.” Phải chăng, đời là một cõi mộng và con người là kẻ đi trong cõi mộng này?
01/04/2013(Xem: 25297)
Sư trưởng Như Thanh đã sáng tác, biên soạn và dịch thuật khoảng 20 tác phẩm Phật học.
01/04/2013(Xem: 15095)
Thiền lâm vi tiếu ngàn xưa Cười đời sảng khoái vẫn chưa cạn cười Cười ngất ngưỡng với héo tươi Cười đau đớn ngộ, cười ruồi nhiếp tâm.
01/04/2013(Xem: 15963)
Hai lần đánh đuổi Nguyên Mông Minh quân ngời sáng, chiến công vang rền Sử vàng ghi khắc lưu truyền Nhân Tông kiệt xuất, đức hiền tài ba.
01/04/2013(Xem: 16737)
Kiếp con người sống gởi thác về. Ai cũng vậy. Gọi là "sinh ký tử quy", Sống gởi thác về. Đời người là như vậy. Tất cả mọi người đều như vậy. Đức Phật cũng vậy, phải đọa cái xác thân tứ đại giả hợp này.
01/04/2013(Xem: 15476)
“Hãy lên đường! kìa, mặt trời rực rỡ!” Lữ khách đã nghe theo tiếng gọi thầm thì tự thẳm sâu tiềm thức, vững tin và vững tâm mà đi như thế. Túi vải đã rách, áo đã sờn vai, đôi giầy đã lủng, bàn chân từng sưng húp, nhưng lữ khách như không sờn lòng. “Hãy lên đường! Kìa, mặt trời rực rỡ!” Lữ khách đã leo qua nhiều ngọn đồi, lội qua nhiều dòng suối, đi ngang nhiều phố thị, vượt nhiều khu rừng, ngủ dưới gốc cây, tắm bên sông cạn ….
01/04/2013(Xem: 14034)
Ngọn gió đưa anh đi mười năm phiêu lãng Nhìn quê hương qua chứng tích điêu tàn Triều đông hải vẫn thì thầm cát trắng Chuyện tình người và nhịp thở của Trường sơn.
01/04/2013(Xem: 25625)
Một ngày nóng, rồi một ngày lạnh . Người ta cứ mãi triền miên giữa những cơn nóng lạnh bức bách. Bức bách đến kỳ cùng, cho đến khi lòng người vĩnh viễn đắm chìm tận lòng biển.
01/04/2013(Xem: 22454)
Lời trối trăng của Đại Đế A Lịch Sơn