Đau thì đau vậy để mà (thơ)

19/10/201307:23(Xem: 21736)
Đau thì đau vậy để mà (thơ)
Vào bịnh viện nằm bên cửa sổ
Ở lầu tám nhìn xuống phố phường
Nhà cao xe cộ rộn ràng
Người vui mình thấy bẽ bàng làm sao!
Kiếp xưa tạo nghiệp thế nào
Bây giờ xui khiến phải vào nơi đây,
Bao nhiêu máy móc nhợ dây
Thuốc mê chờ sẵn chớ tay "mẹ hiền"
Bác sĩ, y tá như tiên
Dặn dò an ủi cho miềng yên tâm.
Ba giờ cặm cụi ân cần
Xuyên xương lấy tủy đau bầm tim gan,
Việc xong mình phải cảm ơn
Chờ ngày xét nghiệm ra đơn chửa lành.
Mạng người quả thật mỏng manh
Tai ương bịnh tật sẵn dành bên lưng,
Có chi sung sướng tưng bừng
Lợi danh rang buộc nữa chừng ra đi!
Về đâu trong cõi huyền vi
Sao không chuyển nghiệp niệm A Di Đà
Quyết tâm thoát khỏi ta bà
Về miền Cực Lạc ngồi tòa liên hoa...
Không còn chịu cảnh xót xa
Sanh, già,bịnh , chết..."không hoa" ích gì.
Thế Tôn mở lượng từ bi
Soi đường mở nẻo cho đi Về Nguồn....
Seattle, 17-10-2013. NK.

Có đau mới biết thương người
Ốm đau mới biết yêu đời tự do.
Vào nhà thương phải nằm co
Xác thân nhức nhối ai lo được nào.
Chưa đau tự đại tự cao
Tưởng mình khỏe mạnh, anh hào ai hơn?
Ngờ đâu thế sự vô thường
Tai ương bịnh khổ sẽ vương vào mình.
Đã mang lấy nghiệp chúng sinh
Sanh già bịnh chết hành trình phải qua,
Cảm thương số phận người ta
Thân là cát bụi xót xa phũ phàng,
Nghiệp duyên cấu tạo buộc ràng
Cuộc đời đâu có dễ dàng vô lo,
Buồn vui sướng khổ khôn dò
Gieo nhân hiện tại cơ đồ tương lai.
Nhân lành quả tốt không sai...
Seattle, 18-10-2013. NK.

Thay Nguyen Kim

" Đau thì đau vậy để mà
Trả xong nghiệp báo vượt qua luân hồi.
Trải qua vô số kiếp rồi
Gây bao tội ác cho người khổ đau,
Chúng sinh đời sống như nhau
Đều muốn hạnh phúc bền lâu nhẹ nhàng,
Ai cũng muốn được vẻ vang
Thương mình bảo vệ họ hàng bà con
Lo nhà lo cửa áo cơm
Tranh danh đoạt lợi cho hơn mọi người,
Uống ăn tạo nghiệp ở đời
Bao nhiêu sinh vật rã rời thịt xương,
Tạo ra nổi khổ đoạn trường
Quên tình nhân đạo xót thương muôn loài.
Bây giờ tỉnh thức hiểu rồi
Vui lòng trả hết nợ đời cho xong,
Ăn chay niệm Phật một lòng
Hướng về cõi Tịnh cầu mong mọi người,
Thương nhau trao gởi nụ cười
Từ bi bình đẳng cho đời thêm vui...
NAMO A Di Đà Phật.
Seattle, 18-10-2013. NK.

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
28/09/2012(Xem: 13945)
''Vào cửa Phật từ bi hỷ xả Ra thế gian vô ngã vị tha'' Vui Xuân ta sống chan hoà Luôn tu huệ phước, đại gia thái bình Xuân về ta đón ta nghinh Chúc nhau hạnh phúc, đẹp xinh cõi lòng
22/09/2012(Xem: 17836)
“Nhân bất học bất tri lí” Nhưng trí-lương-tri Soi sáng lòng người… Nhân hữu học Lắm phường ma quỷ Mất vầng trăng Đen tối lương tâm.
08/09/2012(Xem: 18123)
Từ thuở hoang sơ đã nguyện làm mây trắng Che mát cho đời qua những đêm ngày oi bức điêu linh Bi mẫn lập ra muôn hạnh Sa mạc cháy bỏng ươm thành rừng xanh
08/09/2012(Xem: 15506)
Mùa trăng Báo hiếu vẳng chuông ngân, Tiễn biệt người xa lánh cõi trần.
01/09/2012(Xem: 14899)
Tưởng nhớ Thầy Thích Đức Niệm
30/08/2012(Xem: 14871)
Tịnh Độ tìm ở đâu xa ?
29/08/2012(Xem: 12878)
Khổ nhục Thầy tôi
28/08/2012(Xem: 13066)
Mẹ Quan Âm
27/08/2012(Xem: 16186)
Chuyển tâm niệm Phật A Di Đà
09/08/2012(Xem: 19548)
Âm vang của tiếng vọng “Hòa Bình” là niềm khao khát của nhân loại nói chung và của từng dân tộc nói riêng. Thế kỷ 20 với hai cuộc thế chiến hãi hùng đã đẩy đưa nhân loại xuống vực thẳm của điêu linh và chết chóc. Chiến tranh đồng nghĩa với tàn phá và hủy diệt, và cũng chính trong đêm đen tột cùng của chiến tranh, tiếng vọng “Hoà Bình” đã vang lên để thức tỉnh lòng người. Hòa bình đồng nghĩa với cọng tồn và an lạc, là niềm ước ao của mọi tâm hồn hướng thiện. Chiến tranh xuất phát từ tham, sân, si, thì hòa bình phải khởi đi từ lòng nhân ái và lửa Từ Bi. Đó là ý niệm bàng bạc trong toàn bản trường ca thi phẩm của Tuệ Đàm Tử, tức Hòa Thượng Thích Giác Lượng