Nhớ Nguyên Thiều (thơ)

07/08/201307:44(Xem: 17376)
Nhớ Nguyên Thiều (thơ)

hoa_sen (14)


NHỚ NGUYÊN THIỀU


Tôi cách Nguyên Thiều đã bấy lâu

Nhưng trong ký ức vẫn in sâu

Khung trời kỷ niệm, nôi Đạo Pháp

Bao nỗi luyến lưu thuở ban đầu.

Tôi nhớ Nguyên Thiều dáng Tháp xưa

Trải bao năm tháng với gió mưa

Dẫu được mệnh danh là Bánh Ít

Nhưng thấm trong tôi ngọt lịm thừa.

Tôi nhớ Nguyên Thiều dáng Tháp cao

Sơ sẩy bao phen trợt té nhào

Như cái dòng đời xuôi với ngược

Tuổi non sức yếu biết làm sao?

Tôi nhớ Sông Côn mỗi buổi chiều

Dạo chơi thong thả biết bao nhiêu

Cùng dắt nhau qua bờ bên ấy

Dù phải vượt bao sóng gió nhiều.

Tôi nhớ Nguyên Thiều cái hũ tương

Dù cho cách biệt đến muôn phương

Hương vị đậm đà sao quên được?

Đạm bạc tu hành góp tư lương.

Tôi nhớ Nguyên Thiều lớp Tăng Ni

Bao đêm mài miệt thức ôn thi

Trả nợ bút nghiên lo bổn phận

Soi đèn Trí Tuệ tỏ lối đi.

Tôi nhớ ơn tình Giáo Thọ Sư

Tận tụy hi sinh, đức phụ từ

Đào tạo Tăng Tài cho Phật Pháp

Làm sao báo đáp, nặng ưu tư?

Tôi nhớ Nguyên Thiều Tượng Thích Ca

Mỗi khi phiền não khuấy tâm ta

Lặng lẽ bên Người hương khấn nguyện

Ấm cúng chở che tựa bên Cha.

Dù phải xa quê tháng năm dài

Tiếng chuông chùa cũ vọng hồn ai

Gọi khách phong trần quay bước lại

Trở về hội nhập thể Như Lai.


Mùa hè 2013

Minh Tuệ

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
02/05/2023(Xem: 9166)
Biết chế phục tâm mình làm chủ hoàn cảnh Có Câu: “ Tuỳ xứ tác chủ -Lập xứ đắc chân “ Hãy sáng suốt rà soát lại bản thân Sẽ sống với khả năng con người thật !
02/05/2023(Xem: 7963)
Tôi đi mấy độ trăng tròn khuyết Bạt cánh chim xa mộng võ vàng. Từng bước gánh đời dong ruổi bước, Anh còn ở lại níu thời gian. Thế rồi năm tháng lạnh lùng trôi Anh cũng theo nhau những dấu đời. Bóng đã vàng phai chiều nhạt nắng, Gió chiều hiu hắt bóng chiều trôi.
01/05/2023(Xem: 10808)
Nhân ngài đến xứ Việt Hòa Thượng hướng dẫn Ngài Tham quan ba Phật tích Chùa Linh Sơn Pháp Bảo Tọa lạc thôn Phú Đông Xã Vĩnh Ngọc Nha Trang Phong quang thật tươi nhuận Cảnh đẹp với vườn cây Xanh mát cùng hàng tre Cảnh thiền môn thanh tịnh
29/04/2023(Xem: 9893)
Nhân học bài kinh MỘT NỬA, chương Tương Ưng Đạo (1) Bạn thiện lành bao gồm tất cả gì tiếp xúc quanh ta Từ phương tiện văn hoá, giao tiếp hằng ngày ảnh hưởng mà ra Hoặc tư tưởng thiện thoáng qua nhưng lập đi lập lại . Điều cần thiết phải lập nguyện cân phân lợi hại
27/04/2023(Xem: 9206)
Nhòa nhạt nẻo TÂM chỉ khép đời, Ngát hương TÂM nhật sánh xanh trời. Hoa tàn, cảnh mệt TÂM rầu nhớ, Đạo có, TÂM lành phúc khó rơi.
27/04/2023(Xem: 7625)
Mai này đi vào núi Đường mây bặt dấu hài Thân tâm chút cát bụi Điểm hồng đời thêm vui!
27/04/2023(Xem: 10843)
Kính đa tạ quý Giảng Sư đã truyền trao kinh nghiệm, Khi chọn lựa chủ đề tinh yếu giáo pháp Như Lai Hành trình độ sanh, xuyên suốt 45 năm dài Mà kinh “Tứ Thập Nhị Chương” có thể gọi là tiêu biểu !
27/04/2023(Xem: 14478)
Đã mấy tháng nay, cứ sáng ra tôi lại nhận được một bài thơ, đều đặn. Có bài là một pháp số, có bài là một tâm nguyện mà hành giả sau khi tu tập chiêm nghiệm đúc kết lại, nhất là khi đã trải qua mọi biến cố thăng trầm, hiểu sự hữu hạn của kiếp người khi mỗi ngày trôi qua là một phần thưởng kéo dài sự sống nên làm sao sống vui, sống trọn vẹn với tri kiến về đạo pháp. Nhà thơ, hành giả, Thầy Thích Đồng Bổn đã cảm nhận nguồn thơ tuôn trào qua kiến
27/04/2023(Xem: 12707)
Nhân dân ta yêu thơ, thích làm thơ cũng là chuyện đáng mừng, bởi ít ra đó cũng là niềm vui nơi trần thế. Đạo Phật nói đời là bể khổ, nhưng hơn bảy mươi năm chìm nổi trong bể khổ ấy, tôi thấy không thiếu niềm vui. Tôi tin, hễ ai tìm được niềm vui cho mình, cho người quanh mình là hạnh phúc. Phật hoàng Trần Nhân Tông cũng từng nhắc nhở: “Gia trung hữu bảo hưu tầm mịch/ Đối cảnh vô tâm mạc vấn thiền” (Trong nhà có báu thôi tìm kiếm/ Đối cảnh vô tâm chớ hỏi thiền). Phật tạ i tâm. Tâm tức Phật. Phật tức Tâm. Nếu ai thấy được tâm tịnh thì lập tức thành Phật, nhưng chuyện đó xa xôi quá; theo tôi, trước mắt cứ như lời bài hát của Trịnh Công Sơn: “Mỗi ngày tôi chọn một niềm vui” trong bể khổ ở cõi Ta bà này là sướng lắm rồi.
27/04/2023(Xem: 13828)
Cuộc đời vốn dĩ vô thường Xuân sang năm ấy bây giờ tàn phai Giật mình tỉnh giấc bàn hoàn Kiếp người nhanh quá chỉ mành treo chuông