Nhớ Nguyên Thiều (thơ)

07/08/201307:44(Xem: 15141)
Nhớ Nguyên Thiều (thơ)

hoa_sen (14)


NHỚ NGUYÊN THIỀU


Tôi cách Nguyên Thiều đã bấy lâu

Nhưng trong ký ức vẫn in sâu

Khung trời kỷ niệm, nôi Đạo Pháp

Bao nỗi luyến lưu thuở ban đầu.

Tôi nhớ Nguyên Thiều dáng Tháp xưa

Trải bao năm tháng với gió mưa

Dẫu được mệnh danh là Bánh Ít

Nhưng thấm trong tôi ngọt lịm thừa.

Tôi nhớ Nguyên Thiều dáng Tháp cao

Sơ sẩy bao phen trợt té nhào

Như cái dòng đời xuôi với ngược

Tuổi non sức yếu biết làm sao?

Tôi nhớ Sông Côn mỗi buổi chiều

Dạo chơi thong thả biết bao nhiêu

Cùng dắt nhau qua bờ bên ấy

Dù phải vượt bao sóng gió nhiều.

Tôi nhớ Nguyên Thiều cái hũ tương

Dù cho cách biệt đến muôn phương

Hương vị đậm đà sao quên được?

Đạm bạc tu hành góp tư lương.

Tôi nhớ Nguyên Thiều lớp Tăng Ni

Bao đêm mài miệt thức ôn thi

Trả nợ bút nghiên lo bổn phận

Soi đèn Trí Tuệ tỏ lối đi.

Tôi nhớ ơn tình Giáo Thọ Sư

Tận tụy hi sinh, đức phụ từ

Đào tạo Tăng Tài cho Phật Pháp

Làm sao báo đáp, nặng ưu tư?

Tôi nhớ Nguyên Thiều Tượng Thích Ca

Mỗi khi phiền não khuấy tâm ta

Lặng lẽ bên Người hương khấn nguyện

Ấm cúng chở che tựa bên Cha.

Dù phải xa quê tháng năm dài

Tiếng chuông chùa cũ vọng hồn ai

Gọi khách phong trần quay bước lại

Trở về hội nhập thể Như Lai.


Mùa hè 2013

Minh Tuệ

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
03/11/2010(Xem: 15525)
Để tạ ơn Tất cả chúng sinh là cha mẹ của tôi, Tôi thực hành tâm linh ở nơi này. Nơi chốn này như một hang ổ của những dã thú hung dữ; Trước cảnh tượng này, những người khác sẽ bị kích động đến độ phẫn nộ. Thực phẩm của tôi thì giống như thức ăn của những con heo và chó; Trước cảnh tượng này, những người khác sẽ phải xúc động đến độ nôn mửa. Thân thể tôi như một bộ xương; Trước cảnh tượng này một kẻ thù hung dữ sẽ phải khóc than.
02/11/2010(Xem: 17218)
Đôi mắt ướt tuổi vàng khung trời hội cũ Áo màu xanh không xanh mãi trên đồi hoang Phút vội vã bỗng thấy mình du thủ Thắp đèn khuya ngồi kể chuyện trăng tàn từ núi lạnh đến biển im muôn thuở Đỉnh đá này và hạt muối đó chưa tan Cười với nắng một ngày sao chóng thế Nay mùa đông mai mùa hạ buồn chăng Đếm tóc bạc tuổi đời chưa đủ Bụi đường dài gót mỏi đi quanh Giờ ngó lại bốn vách tường ủ rũ Suối nguồn xa ngược nước xuôi ngàn
31/10/2010(Xem: 13524)
Giấc đời tỉnh hạt mù sương Chim về bên cửa Phật đường nghe kinh. Mới hay từ buổi vô tình Sắc-Không nào chẳng không hình huyển như.
29/10/2010(Xem: 17612)
Thơ Trong Tuyển Tập Thơ Tuệ Thiền (Lê Bá Bôn) (Trích trong Đường Về Minh Triết; 1989-2005; NXB Văn Nghệ, 2007) --- * Nghìn Câu Thơ Tài Hoa Việt Nam (Bản tái bản lần 4; NXB Hội nhà văn, 2013) Không Đề Chất chứa những cằn nhằn Hồn lô nhô sỏi đá!... Chút lặng thầm hỉ xả Sỏi đá dậy hồn thơ…
29/10/2010(Xem: 16020)
May I be free from enmity and danger, May I be free from mental suffering, May I be free from physical suffering
28/10/2010(Xem: 19217)
Một thương chú tiểu dễ thương Hai thương chú tiểu chọn đường đi tu Ba thương sớm tối công phu Bốn thương chú học và tu đàng hoàng Năm thương chú tiểu nhẹ nhàng Sáu thương chú tiểu đoan trang nụ cười
23/10/2010(Xem: 21370)
Nhiều thế kỷ trước, một vị vua đã lãnh đạo dân tộc Việt Nam hai lần đẩy lui quân Mông Cổ xâm lăng. Một hôm, vào năm 1293, vị vua anh hùng này đã rời ngôi vua, và vài năm sau trở thành một nhà sư và đã để lại một di sản Thiền Tông bây giờ vẫn còn phát triển để trở thành dòng Thiền lớn nhất tại Việt Nam. Ngài tên là Trần Nhân Tông, vị vua thứ ba của Nhà Trần và là vị sáng lập Dòng Thiền Trúc Lâm.
22/10/2010(Xem: 26140)
Vào khoảng các năm 1972–1974, Cố Hòa thượng Thích Trí Thủ, thường được Tăng Ni-Phật tử gọi cung kính gần gũi là “Ôn Già Lam”, đang trong thời gian dài hoằng pháp tại Nha Trang và các tỉnh miền Trung, Ôn tạm an trú trên chùa Hải Đức, nơi có Phật học viện Trung Phần, trên ngọn đồi Trại Thủy. Khoảnh vườn và thềm hiên phía trước tịnh thất của Ôn dần dà trở thành một hoa viên nho nhỏ với nhiều cây cảnh hoa lá đẹp lạ, là nhờ ở bàn tay chăm sóc thương yêu của một vị cao tăng đức độ nhân từ.
21/10/2010(Xem: 18093)
Bướm bay vườn cải hoa vàng , Hôm nay chúng ta cùng đọc với nhau bài Bướm bay vườn cải hoa vàng. Bài này được sáng tác trước bài trường ca Avril vào khoảng năm tháng. Viết vào đầu tháng chạp năm 1963. Trong bài Bướm bay vườn cải hoa vàng chúng ta thấy lại bông hoa của thi sĩ Quách Thoại một cách rất rõ ràng. Đứng yên ngoài hàng dậu Em mỉm nụ nhiệm mầu Lặng nhìn em kinh ngạc Vừa thoáng nghe em hát Lời ca em thiên thâu
20/10/2010(Xem: 14906)
Nếu mai mốt Ba có về thăm lại Con chỉ dùm căn láng nhỏ bên sông Nơi Mẹ sống trong chuỗi ngày hiu quạnh Nặng oằn vai một nỗi nhớ thương chồng