Nhớ Mẹ (thơ)

07/08/201307:41(Xem: 17785)
Nhớ Mẹ (thơ)
hoa_hong (5)

Nhớ Mẹ


Nhìn liễu rủ chứa chan giọt lệ
Mình bơ vơ nghe dế nỉ non
Bơ vơ vì Mẹ chẳng còn!
Từ dung trước án nét son tỏ mờ

Lật nhật ký, vần thơ bỏ dở
Áo còn đây, Mẹ nỡ ra đi!
Vườn hoa cỏ mọc xanh rì
Líp trầu của Mẹ tàn đi hai phần.

Cao xanh hỡi, đòn cân tạo hóa!
Gây chi trò bể cả nương dâu
Gây chi tang tóc đau sầu
Mẹ ta lạnh lẽo, ta sầu đơn côi

Còn đâu tiếng "con ơi" của Mẹ
Tiếng êm êm khe khẽ ngọt ngào
"Áo ấm con hãy mặc vào
Mùa đông gió lạnh thấm vào khổ thân"

Rồi tiếng mắng "thằng bần" của Mẹ
"Học thì lười, nghịch kẻ nào hơn ?"
Nhớ khi con giận, con hờn
Mẹ lau nước mắt cho con, Mẹ cười

Cười tha thứ những lời con hỗn
"Lớn rồi nghe, hư đốn thế sao ?"
Mẹ ơi! Con nhớ hôm nào
Con đau mà Mẹ tổn hao thân gầy!

Mẹ ơi! Con ốm rồi đây
Thèm nghe tiếng Mẹ la rầy bên tai
"Áo sứt nút không cài kẻo gió
Cháo nguội rồi, nằm đó sao con ?"

Lúc còn Mẹ, con còn tất cả
Mẹ đi rồi, tất cả cùng đi!
Mẹ ơi! Con chẳng còn gì
Bơ vơ đến cả khi đi, lúc về.



Ngốc Tử - 1987









Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
06/10/2013(Xem: 86512)
Trước khi Sài Gòn sụp đổ, tôi đã có một thời gian dài sống tại Lăng Cha Cả, gần nhà thờ Tân Sa Châu. Để đến được trung tâm Sài Gòn, từ Lăng Cha Cả phải đi qua những con đường Trương Minh Ký – Trương Minh Giảng (nay là đường Lê Văn Sĩ). Ở đoạn chân cầu Trương Minh Giảng có một cái chợ mang cùng tên và sau này
06/10/2013(Xem: 18216)
Những sóng nước biển xưa Đi về trong giấc ngủ Mù sương xuân mờ phủ Một châu quận bên đèo Một bình minh mang theo Một hoàng hôn cô tịch Những sóng nước trong veo Dọi ánh trời chuyển dịch
20/09/2013(Xem: 19971)
Mùa hè 1969, mới học lớp Đệ nhị mà tôi đã bắt đầu biết ngao du lãng tử rồi. Khi cha qua đời thì tôi đang rong rêu phiêu bạt ở Nha Trang. Nhận được điện tín của người bạn từ Đà Nẵng khẩn cấp gởi vào, tôi liền vội vã quy hồi cố quận.
19/09/2013(Xem: 18186)
Đắp y nâu sắc đậm màu Tâm tư tĩnh lặng nhớ câu dặn dò: “Tam tụ tịnh giới phải lo: Răn mình giữ giới không cho nhiễm tà Tâm từ luôn phải thiết tha. Đem vui, an lạc cho ta cho người.”
19/09/2013(Xem: 16126)
Nhớ năm nào con trở về Thăm gia đình nhỏ, thăm quê của mình Những ngày nhàn nhã thinh thinh Con đi khắp nẻo thăm đình Chùa ta Nơi nào có Phật Thích Ca