20. Lòng Thành

31/01/201206:22(Xem: 17008)
20. Lòng Thành

Lòng Thành

Trầm mặc Kinh kỳ, 20. 4. 2009,

Hoàng Thu 

“Mọi hiện hữu trong cuộc sống hồng trần

Như dòng chảy trùng trùng nhân duyên khởi”

Mặc Giang

Ngày ấy, tôi như cánh nhạn lẻ loi tẻ nhạt bơ vơ trước muôn ngàn lối đi bí ẩn của cuộc đời. Tôi cất tiếng hát buồn tênh để gọi bầy trông bạn nhưng chẳng có tiếng nào đáp trả dù chỉ một lần thôi. 

Cho đến một hôm, tôi đang u buồn theo dõi những bước lang thang của đôi chân bao lần muốn ngã qụy, lẩn thẩn như người khách lạ cố tìm người quen. Hạnh phúc thay! tôi đã gặp được vườn hoa Đạo Pháp của thi sĩ Mặc Giang. Tôi mải miết rong chơi trong đó, chiêm nghiệm từng loại hoa với cuộc đời. Ôi! một vẻ đẹp lạ thường, cái hương đức hạnh, hương từ bi, hướng chánh pháp… đang ngược gió lan tỏa khắp muôn phương. Mặc Giang ! người lữ khách đi tìm trăng sao cửa động, đá đầu non trên “chiếc cầu mộc mộc” cheo leo giữa thế giới ba ngàn. Người đã trao cho tôi đóa hoa giác ngộ, những lúc này đây, tôi đã ngửi được hương vị giải thoát và lần theo đó mà chuyển hóa tâm mình qua những lời thơ tràn đầy nhiệt huyết, chân thành, thân thiện. Tôi đã tìm thấy sự tịch tịnh của tâm hồn, và cuộc đời tôi đã được hồi sinh từ dạo đó… 

Và cứ thế, theo thời gian, lá vẫn trải mình xanh non mấp máy xinh xắn như miệng em bé thơ ngây, những cành non đâm chồi nảy lộc óng ả xanh tươi. Hoa Đạo Pháp nở rộ. Những vần thơ của thi sĩ chan chứa tình người như những làn mây lướt qua làm dịu lại ánh nắng mặt trời để sưởi ấm lòng người. Xa xa, từng đàn én chao liệng gọi bầy ríu rít, vui tươi như hát lên bài ca muôn thuở của đất trời hòa cùng lời ca của Mặc Giang ca ngợi hương hoa Đạo pháp. Tình người tỏa sáng. Niềm tin yêu cuộc sống được thắp lên. Những cánh hoa vần vũ, lên xuống, lại qua giữa đôi bờ tình thương và trí tuệ. Những đóa hoa vẫn cứ hé nở, khởi sắc, ươm nhụy và tỏa ngát hương lành:

“Hoa Chân Lý tỏa thường hằng bất biến

Nở an nhiên cho vạn hữu tồn sinh

Một là hai, hai là một nguyên trinh

Không biến hoại trên hành trình giải thoát» 

Lần nữa dạo chơi giữa cõi trần, tôi lại bắt gặp Vườn hoa Đạo pháp của thi sĩ Mặc Giang qua Mở Cửa Nguồn Tâm 2. Đây là nơi lý tưởng nhất để cho ta tìm lại với chính mình, Vườn hoa ấy, mỗi loại hoa là một trong muôn vàn trân quý của gia bảo Phật pháp, làm kim chỉ nam cho lộ trình tìm về bờ giác, giúp con người tìm lại Phật tánh trong căn nhà thâm tâm của mình :

«Mở rộng, không còn đâu chốt khóa

Cửa nào khép gió lộng càn khôn

Nguồn sống, muôn đời luôn sáng tỏa

Tâm như, muôn thuở rạng sắt son» 

Thiết nghĩ, nếu đã bước chân vào cuộc đời thì phải chấp nhận nỗi dày vò của thế cuộc với bao đợt sóng trần ai. Song đến với thơ Mặc Giang, suối nguồn luân lý đạo đức chuẩn mực, mở ra cho cuộc sống đương đại, cho con người đang sống trong biển trầm luân sinh tử nghiệt ngã của vô minh, một cơ hội chuyển hóa, quay về với cội nguồn thánh thiện. Từ đó bạn sẽ hiểu rằng, nỗi đau của trần thế chẳng qua chỉ là một thoáng thăng trầm cho bước đường ước hẹn. Và một ngày kia, bầu trời sẽ lặng gió mưa bay, bể đời sẽ không còn những con sóng não phiền nhấp nhô nơi cõi nội. Đó chính là tấm lòng và tâm huyết của nhà thơ:

«Tôi viết, cho đời bớt khổ đau

Đừng mang cay đắng tạo ưu sầu

Đừng mang oan nghiệt xây phiền lụy

Mà tỏa hương thơm đượm sắc màu » 

Giữa cuộc lữ «Vạn sầu đeo thế kỷ», thi nhân đã gieo trồng, un đúc cả một Vườn hoa Đạo pháp chan chứa tình thương, nở bình yên, thanh thản. Nhà thơ đã hàn dựng lại cả một cuộc tái sinh thầm lặng để cho mọi người ai ai cũng có cơ hội tiếp xúc thẳng với bổn tâm, trực tiếp nghe dòng sông tâm linh đang ngày đêm trôi chảy về miền chân như bất hoại, làm cho tâm hồn con người trở nên thuần tuý, cảm thọ, nhẹ nhàng, thanh thoát, và an lạc, vững vàng bước đi trong cõi vô thường. 

Hoa Đạo pháp đã đơm bông!

Nhà thơ đã trao tặng cho ta món quà tinh thần vô giá. Thi sĩ không chỉ để dành tặng ngày sinh nhật, ngày lễ… mà đây chính là những đóa hoa Người tặng cho ta suốt cuộc đời, là hương ngát tình thương bàn bạc diêm phù, là ngọn lửa ấm nồng trong đông dài giá lạnh, tiếp thêm sức mạnh nghị lực để mọi người bình thản bước đi trên sáu nẻo ba đường:

«Vô thường cất bước rong chơi

Mở ra gót ngọc, ngát lời hoan ca» 

Với tình thương cao thượng, với lòng bi mẫn xót thương cuộc đời, từ ý thức sâu sắc, nhà thơ đã ươm trồng cho nhân gian nhiều loại hoa. Chính vì vậy, «Trên đất trồng nhiều hoa thì đâu ngại gì cỏ dại …» 

Ôi ! Có những người đi qua cuộc đời

Chẳng để lại một mảy may bóng dáng

Có họ hay không thì đời vẫn thế

Nhưng có những người đi qua lặng lẽ

Cõi phiêu trầm không vẽ nổi chân dung ! 

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
22/08/2017(Xem: 14327)
Tìm về sắc tứ cổ xưa Sáng ngày sinh nhật lên Chùa thảnh thơi Kim Sơn Tự trên đỉnh đồi Già lam thanh tịnh giữa đời nhiễu nhương Cỏ hoa đua sắc bên đường Bóng xanh rợp mát, hồ gương nước lành Quán Âm hiển hiện oai linh
22/08/2017(Xem: 11243)
Tháng bảy lại về nhớ Mạ thương, Ân sâu trời bể ánh vầng dương. Gia nương hưng thịnh ngầm khoe ngọc, Dòng tộc phồn vinh lặng tỏa hương. Xán lạn tương lai qua vạn nẻo, Tươi xanh thế hệ đến muôn phương. Trọn đời gian khổ luôn bồi đắp, Giúp đỡ cháu con suốt dặm đường.
21/08/2017(Xem: 16034)
Vào thôn xóm trọ một mùa Qua xuân tới hạ ghé chùa chiền hoa Cô nương mắt ngọc răng ngà Nhìn bồ tát gọi rằng là: dạ thưa - Dạ thưa phố huế bây giờ Vẫn còn núi ngự bên bờ sông hương
21/08/2017(Xem: 11523)
Con tin Phật pháp nhiệm mầu Gặt gieo ngàn trước ngàn sau luân hồi Cánh chuồn bể khổ chơi vơi Chữ Ân chữ Hiếu vào đời đa đoan... Quỳ nơi phạm vũ huy hoàng Thành tâm sám hối muôn ngàn nghiệp gieo
21/08/2017(Xem: 11045)
Người mắng ta ta liền nhớ lại Những lời vàng Đức Phật dạy ghi Ta không ham gây chiến làm gì Cho thêm nặng khổ sầu thêm lớn
17/08/2017(Xem: 15592)
Người ngồi đó nhìn dòng đời biến chuyển Qua bốn mùa thay đổi bởi thời gian Đẹp tự nhiên như gió cuốn mây ngàn Tâm thanh thoát giữa hành trình cô độc .
17/08/2017(Xem: 12240)
Hình hài từng phút già nua Nửa đời sương gió măng xưa héo vàng Mới tinh toanh đã cũ càng Mịn màng trắng trẻo đã sần sùi khô Giỡn đùa đen nhánh, bạc phơ Tóc rơi qua gió lững lờ chờ bay
15/08/2017(Xem: 10409)
Thuở xưa có một thanh niên - Rất là hiếu thảo khắp miền biết danh - Là con một, đã trưởng thành - Nhưng chưa chịu lập gia đình với ai
15/08/2017(Xem: 11003)
Một trong tôn giáo cổ xưa - Có thầy tu nọ rất ưa tế thần - Tuy ông nổi tiếng xa gần - Nhưng mà mê muội tâm thần nhiều thay.
14/08/2017(Xem: 18409)
Công ơn dưỡng dục sanh thành Cả đời cha mẹ luôn dành cho con Tháng ngày sinh kế lo toan Không màng khổ cực mong con nên người .