10. Ngược gió hương bay

31/01/201206:22(Xem: 24745)
10. Ngược gió hương bay

Ngược gió hương bay 

Huế 2009 - Hồng Ân

Trăm hoa đua nở cũng là xinh

Xấu đẹp hơn thua vẫn tại mình

Vạn vật cũng không mà cũng có

Ai người ngắm cảnh phải cho tinh

(Thích Nữ Diệu Không)

Xuân đến xuân đi, xuân lại về. Cây cối đâm chồi nảy lộc, hoa nở rộ đua nhau khoe sắc và tỏa ngát hương thơm theo gió bay về. Nắng ấm mang theo hơi thở mùa xuân làm thổn thức lòng người. Thế nhưng cuộc lữ chỉ là quán trọ, chỉ là bữa tiệc chiêu đãi lữ khách trần gian.

Trần gian là vô thường, niềm vui nào cũng chóng tàn, nụ cười chưa kịp khép lại thì ngấn lệ đã trào tuôn, chồi non hé nụ chưa bao lâu thì đã đến mùa lá rụng. Tất cả trôi mãi như sự chảy của dòng sông. Những nụ hoa xinh đẹp nở giữa vườn trần, nhưng chẳng có hoa nào nằm ngoài quy luật sớm nở tối tàn, để lại bao tiếc nuối hụt hẫng, bao nước mắt sầu đau. Bởi:

Cuộc đời là một bản trường ca em nhé

Không cần đàn mà trổi khúc ngân vang

Khi đau thương khi hạnh phúc kéo màn

Đại nhạc hội ai không là ca sĩ!

Và cứ thế con người luôn mong muốn một mùa xuân, một mùa xuân đến mà không đi, một cánh hoa nở mà không tàn. Thế nhưng có bao giờ chúng ta tự hỏi, “đã bao đời kiếp chúng ta sao mãi ươm hái quả giữa vườn trần này, để rồi cười khóc như trẻ con”.

Chỉ có hoa Đạo pháp mới không nở tàn sinh diệt giữa vườn trần phù du thành bại này. Nhà thơ Mặc Giang viết:

Hoa Đạo pháp nở trên dòng sinh diệt

Tỏa hương từ khắp ba nẻo sáu đường

Tỏa hương bi khắp pháp giới mười phương

Cho vạn hữu kết cành dương cam lộ

Hoa Đạo pháp muôn đời luôn tỏa rạng

Qua ba thời ngát hương đạo từ bi

Cõi vô thường thắp đuốc lên mà đi

Dòng sinh tử ngát hương hoa Đạo pháp 

Từ và bi là chất liệu vốn quý làm nên cuộc sống, là dòng suối mát ngọt xuôi chảy vào tâm hồn của những người đang chơi vơi trong biển khổ. Lòng từ có khả năng kết thành giọt cam lộ đầu cành dương làm cho đời tràn xuân sắc.

Khi có khả năng vượt lên sự chi phối của không gian thời gian, thì chúng ta sẽ liễu tri niềm vui thế nhân chỉ như bào ảnh, đến đi trong chớp nhoáng. Và con đường để liễu tri điều này chính là bông hoa chánh pháp, hoa được kết tinh từ tình thương và trí huệ: 

Hoa Chánh pháp nở trong vườn giác ngộ

Tỏa hương thơm thấu triệt giữa chánh tà

Cho chúng sanh khắp đại địa ta bà

Dung tam thế nhiếp mười phương ba cõi

Hoa Chánh pháp muôn đời luôn chiếu rọi

Xóa tan đi bóng dáng của vô minh

Diệt mê si mê hoặc đến mê tình

Đừng đánh lộn ma cường hay pháp nhược

Thì ra trong cuộc góp mặt với nhân sinh, không gì quý bằng cuộc sống có trí huệ và chánh niệm. Hãy đừng say đắm dục lạc cõi trần, niềm vui trần tục chỉ như những đóa hoa sanh diệt sớm nở khuya tàn. Mà cần phải :

Dùng đuốc tuệ chiếu muôn ngàn vi tế

Dùng chánh tâm quét sạch mọi tà tâm

Không thân sơ không vị nể sụp hầm

Hoa Chánh pháp bừng hương thơm pháp giới

“Hãy đến mà nhìn cho kỹ thì cuộc đời lộng lẫy lắm cũng chỉ như là cổ xe vua đi” (Kinh Pháp cú). Ðời là quán trọ, chúng ta chỉ là khách bộ hành nghỉ ngơi chốc lát trong đó mà thôi, rồi vội vã ra đi. Con đường an toàn nhất, hay ngôi nhà vĩnh viễn bền chắc nhất chính là những đóa hoa trong vườn chánh pháp, lừng thơm hương giải thoát.

Giữa hoa sanh diệt và hoa bất sanh diệt, hoa đạo và hoa đời thì chúng ta hãy sáng suốt chọn cho mình một đóa hoa, chọn cho mình một hướng đi kiên định vững chắc giữa cõi đời ngũ trược này.


Và đây, hoa Ðạo pháp đã nở trong vườn thơ của Mặc Giang, hương thơm đang ngược gió bay khắp nơi. Ðó chính là hoa trái từ bi trí huệ và đức hạnh:

Xin tặng em một bông hoa chỉ hướng

Xin tặng người một bông hoa để đi

Cả trần gian sẽ trân quý tuyệt kỳ

Hoa từ tâm tỏa cho đời bớt khổ. 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
21/07/2013(Xem: 18233)
Chư Tăng lắm Bát nhiều Y Bởi vì phương tiện chuyển di theo thời Y che thân thể tốt tươi Bát dùng khất thực đặng rời Ngã ra
16/07/2013(Xem: 22284)
Cõi thơ của Thầy Tuệ Sỹ mênh mông bát ngát. Cao thì bay vút từng không. Sâu thì hun hút hố thẳm. Biết đâu mà dò để gọi là theo! Với người viết bài này, có lẽ là ngồi bệt xuống đất nhìn trừng trừng vào mấy dấu lặng trên “Những Điệp Khúc Cho Dương Cầm” của Thầy để mà nghe, có thể chỉ như là “vịt nghe sấm,” nhưng, may ra còn nghe được vài khoảng lặng vô thanh đâu đó, sau những cung bậc du dương siêu thoát.
01/07/2013(Xem: 12949)
Tuệ Trung Thượng Sỹ (1230-1291) có nhiều vai trò quan trọng tại Việt Nam thế ký thứ mười ba: là một thống đốc, ngài là một trong các vị tướng nổi tiếng những người chỉ huy cuộc kháng chiến chống ba cuộc xâm lăng của Mông Cổ; là một cư sĩ, ngài sống một cuộc đời hòa lẫn với thiền định, thi ca và hào quang vương giả
01/07/2013(Xem: 13967)
Nhục thân không gục ngã Lửa phừng cao ngọn tỏa Khắp thế giới kinh hoàng Gương hy sinh cao cả
01/07/2013(Xem: 14643)
Muối dưa nhớ thuở Kim Sơn Cháo rau đạm bạc, thiệt hơn chẳng nài Thân thương nghĩa bạn tình Thầy Công lao khai sáng, ơn tày núi cao
01/07/2013(Xem: 13940)
Sương mang hơi thở tình thương Từ trong lòng đất vô thường mà đi Sương mang pháp bất tư nghì Từ trong đỉnh núi Tu di chuyển mình
28/06/2013(Xem: 15684)
Xuân về đua nở muôn hoa, Cò non xanh tận bao la cánh đồng. Trời cao lồng lộng mênh mông, Đỉnh non tuyết phủ ánh hồng lung linh.
28/06/2013(Xem: 14618)
Vô thấy Phật ra thấy mình Theo nhau triền kiếp mà thành quên nhau Bây giờ đã tỏ mặt nhau Chén trà sen ướp mời nhau một lần.
28/06/2013(Xem: 19131)
Gió tình cờ làm bay phấn hoa. Đất tình cờ đón lấy. Nắng tình cờ sưởi ấm. Mưa tình cờ tưới tẩm. Nên hạt tình cờ nẩy mầm. Cây tình cờ mọc. Hoa tình cờ đơm bông. Gió lại tình cờ đem phấn hoa bay xa … bay tới đâu? nào ai biết! Đất nơi nào đón phấn? nào ai hay! Nhưng giòng chảy đó, chắc chắn vẫn quay đều, vạn hữu vẫn hiện đủ bao mùa mưa nắng. Chỉ khép mắt, quán chiếu một giây thôi cũng có thể thấy trùng trùng duyên khởi. Giòng chảy của ba cõi, bốn loài, sáu đường chúng sanh cũng tình cờ mà tuôn chảy thế thôi; nhưng trong những tình cờ của kiếp nhân sinh, lắng tâm mà nghiệm thì có những tình cờ chẳng tình cờ chút nào đâu! Nhân loại khởi từ xa lạ, tình cờ gặp nhau kết thành thân nhân, quyến thuộc, bạn bè, mà thương, mà ghét nhau ư? Nếu thực là tình cờ thì đâu thể triền miên, bất tận như thế! Trong vòng luân hồi, chúng sanh phải có ân oán, nợ nần nhau, chìm đắm trong vô minh mới tiếp tục tìm nhau mà đòi, mà trả như thế! Nên Phật dạy, nếu có tuệ nhãn mà nhìn chúng sanh, có thể nhận ra tổ tiên,