07. Nào Có Ra Đi

31/01/201206:22(Xem: 20400)
07. Nào Có Ra Đi

Nào Có Ra Đi

Kiên Giang

“Dù xa cách mấy trùng dương

Ở đâu cũng có quê hương trong lòng”

Tháng 3/2007, có người trao cho tôi Tuyển tập nhạc Dòng Thơ Gọi Tình Người và Tập thơ Quê Hương Nguồn Cội của cùng tác giả Mặc Giang. Tôi nay đã 80, đang tập trung viết hồi ký, từ bỏ mọi sinh hoạt thù tạc, nhưng khi nhìn tựa đề 2 cuốn sách, tự dưng có thiện cảm nên gác lại mọi việc để đọc trong nhiều đêm, suy tư chìm lắng… thẳm sâu… ưu tư… với hồn thơ Mặc Giang.

Qua các bài: Quê hương còn đó, Ta đi trên quê hương, Ta đi trên nước non mình, Đưa nhau đi trên quê hương, Về thăm quê cũ, Việt Nam còn đó muôn đời, Sông núi hồn thiêng... tôi liền bị cuốn hút theo Mặc Giang vào dòng chảy tình tự về kỷ niệm tuổi thơ, gia đình, bè bạn, và danh lam, thắng cảnh, gấm vóc, sử tích, cội nguồn v.v… 

Mỗi nhà thơ là một vũ trụ thu hẹp. Vũ trụ của nhà thơ Mặc Giang không những đậm đà, sâu lắng, dịu vợi, bao trùm cả quê hương ba miền Trung Nam Bắc, mà còn lan tỏa đến tình thương nhân loại. Vũ trụ tâm hồn của Mặc Giang thật là cao rộng. 

Không hề biết mặt, không hề một lần giao tiếp, với mối đồng cảm của nhà thơ cao tuổi, tôi xin đón nhận và vẫy chào. 

Theo tôi, không nên chẻ sợi tóc làm ba đánh giá so le khi chưa thấu triệt ý nghĩa trầm tích trong từng bài thơ : Tình cha muôn thuở, Tình mẹ muôn đời, Reo binh minh thức dậy, Nghe rừng khua gió núi, Con người phiêu bạt, Lời thùy dương, Chiếc bóng thời gian, Miền Bắc quê hương tôi, Miền Trung quê hương tôi, Miền Nam quê hương tôi… Chúng vừa là ấn tượng, vừa là tiếng nói con tim của tâm linh tiềm tàng tình quê hồn nước, sâu lắng trong hơi thở, cô đọng trong huyết thống của mỗi người Việt Nam đối với quê hương cố thổ. 

Mỗi người đều ôm ấp quê hương trong lòng, bởi Tình quê hong giọt nắng, Thuyền về bến cũ, Mơ màng ôm vũ trụ, dù sống ở đâu, vẫn có đôi mắt trong trái tim, trái tim trong ánh mắt, để nhớ để thương từng tên sông tên núi, từng ngọn cỏ lá rau, từng bóng dáng thân quen trên mọi nẻo đường. Từ niềm vui lẫn nỗi buồn cũng như từ hy vọng lẫn đau thương, Mặc Giang viết rất thật, cảm thụ rất sâu, nên người đọc không riêng gì thân nhân mà độc giả mỗi miền đều có sự đồng cảm với tác giả. 

Tâm hồn Mặc Giang tuy bay bổng nhưng biết đáp xuống trên từng phần đất mà tổ tiên dày công khai phá, gìn giữ, bảo tồn, và tứ thơ Mặc Giang khơi dậy nỗi niềm, tâm tư, chất chứa niềm tự hào, khí tiết của dòng chảy truyền lưu qua từng thế hệ. 

Thi sĩ chân chính phải có khí tiết của bậc cao sĩ vô danh, là biết siêu việt và viên dung mọi giá trị đối lập. Giá trị này hẳn nhiên đã được gợi mở bằng giáo lý Bồ-tát đạo-- một giáo lý đề xướng tinh thần cứu độ chúng sinh của nhà Phật. Biết nghĩ và làm như thế, nên nhà thơ Mặc Giang có thể đánh động và xoáy động tình người, và hơn thế nữa là kêu gọi thiết lập tình nhân loại, để ai cũng tập nhìn về mối quan hệ “bốn biển đều là anh em”, để lúc nào cũng thấy rằng, “anh với tôi đâu phải người xa lạ, dù không quen cũng gợi cảm tình người”. Là cái nhìn vượt lên mọi phân định về ý thức hệ, mở ra một chân trời sáng lạn của thông điệp tình thương. 
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
08/09/2017(Xem: 13540)
Lưng còng, tóc bạc, da nhăn Chín mươi tuổi vẫn bước chân quay về Xuân xanh quên thốt nguyện thề Chướng duyên nghịch cảnh ê chề buồn đau Nghiệp còn dầy nặng trước sau Một đêm thức tỉnh ưu sầu tan trôi
08/09/2017(Xem: 12911)
Ngay đây ta đứng bây giờ Tương lai vốn cứ hững hờ im im Quá khứ thì đã lãng quên Dưới chân Gạch chẳng nói thêm lời nào Ngay đây ta đứng nghiêm chào Tâm tư trĩu nặng
08/09/2017(Xem: 23229)
Khánh Thành An Vị Phật Như Lai Tứ Chúng khắp nơi chúc nguyện Ngài Quảng Ngải Việt Nam nay cách biệt Melbourne Châu Úc đạo hoằng khai Chín mươi Thượng Thọ hoàn cơ nghiệp Ba tám dựng xây thể biện tài Sức khỏe tinh thông thường luyện tập Tinh thần minh mẫn vượt nạn tai.
08/09/2017(Xem: 14958)
Ngày đêm niệm Phật tấc lòng thành Nguyện bỏ thân này sớm vãng sanh Trong búp sen vàng nơi chốn cũ An vui hầu cận Đấng Cha lành.
08/09/2017(Xem: 12781)
Kiết Hạ, Kiết Đông vẫn tại nhà Không đi, không đến chẳng gần xa Đọc qua Kỷ Yếu là thông suốt Từ Bắc Úc Châu tới Pháp Hoa. Xin chớ lo gì phút biệt ly Sẵn nhiều Diệu Tuyết, những Thanh Phi Nhiều cây bút trẻ thông Kinh Sử Thực học tài hoa khó sánh bì ...
01/09/2017(Xem: 14495)
Viên Thông chùa đẹp thân thương Giờ đây ngập lụt mọi đường cuốn trôi Nhìn cơn sóng nước liên hồi Lòng ai mà chẳng bồi hồi xốn xao
31/08/2017(Xem: 12480)
Con quỳ xuống nghe đất trời lắng đọng Khói hương trầm lan tỏa ngát tòa sen Mùa Vu Lan lễ Tự Tứ Chúng Tăng Cung kính lễ bậc Tăng già đức hạnh Trước Tam Bảo thiết tha con quỳ xuống Đóa hồng thơm Lấp lánh chiếc y vàng
30/08/2017(Xem: 11684)
Ai về hải đảo Lý Sơn Cho tôi nhắn gởi sắc son theo cùng Nhớ thương, ôi! - Ngọn Đảnh Liêm! Xa xôi hỏi có trọn niềm cho chăng? Thăng trầm dù trải bao trăng Xin ai giữ vẹn đạo hằng cùng tôi Gìn sao cho trọn những lời
30/08/2017(Xem: 16410)
Đạo Vàng chiếu sáng phương tây, Nguồn thơ ý thắm tỏ bày niềm thiêng. Tình Bảo Phước, nghĩa Pháp Duyên, Hương quê toả ngát, Hương thiền thoảng xa. Dòng khoán thủ, diễn trường ca, Tuyên dương chí nguyện, thiết tha phụng trì.
30/08/2017(Xem: 15344)
Vu Lan Về Thầy thăm đất Mẹ Nhạc Bông Hồng, Người viết năm nao Nay đâm chồi nẩy nầm mọi nẻo Nối gót Ngài hiếu đạo toả hương.