Tuyển tập 130

02/03/201212:17(Xem: 18933)
Tuyển tập 130

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài Số 130 - thơMặc Giang

(Từ bài số 1291 đến số 1300)

[email protected]; [email protected]

01.Xin chắp tayhoa

02.Mẹ là tất cả

03.Không gì sosánh Mẹ

04.Quê hương ômấp trong lòng

05.Mây treo đầunúi

06.Hình bóng quênhà

07.Ai có nghe

08.Tiếng nói MùaĐông

09.Mắt ướt ĐôngVề

10.Quê nhà ta đó

Xin Chắp TayHoa

Xinchắp tay hoa gởi tặng đời

Anlành hạnh phúc khắp nơi nơi

Khôngđâu vướng lụy vòng sầu khổ

Trangtrải yêu thương miệng mỉm cười

Xinchắp tay hoa gởi tặng người

Trêncây sầu mộng trổ xinh tươi

Chồinon nẩy lộc cành khô héo

Trầnthế gian nan đã lắm rồi

Xinchắp tay hoa gởi tặng em

Anvui trong lứa tuổi thần tiên

Màitrang giấy trắng soi đèn sách

Chẳngngại mai sau ngày với đêm

Xinchắp tay hoa tặng chị nghe

Vekia còn kéo mỗi mùa hè

Vỏcây gởi xác, mùa sau nữa

Chịcứ đeo mang lối ngõ về

Xinchắp tay hoa gởi tặng anh

Nam nhi chi chí mạnh đăng trình

Dọcngang bốn biển tung trời đất

Xuôingược năm châu thỏa ước nguyền

Xinchắp tay hoa tặng mọi nhà

Hươnglành lan tỏa khắp gần xa

Aiai cũng sống hòa thân ái

Thìcõi trần gian mãi nở hoa.

Tháng9 – 2009

Mẹ là tất cả

Bầutrời chuyên chở ngàn mây

Nhìnđôi mắt Mẹ, chứa đầy trăng sao

Biểnsâu núi thẳm non cao

Nhìnđôi mắt Mẹ, rạt rào mến thương

Trầngian muôn lối vạn đường

Nắmvòng tay Mẹ, tư lường tình tang

Thếnhân bỉ thử vô vàn

Trởvề bên Mẹ, an nhàn thanh lương

Cuộcđời khổ ải khôn lường

Gốiđầu tay Mẹ, bình thường ngủ yên

Trảibao đồi dốc não phiền

Nhìnhình bóng Mẹ, thần tiên hiện về

Trườngđời vạn lý nhiêu khê

Cầmbàn tay Mẹ vỗ về ấm êm

Phiêu du đêm tối dế mèn

Khi về bên Mẹ, bỏ quên ngoài đường

Kinh qua thành bại nhiễu nhương

Nhìn hình bóng Mẹ, tình thương tuyệt vời

Mẹ là tuyệt tác đất trời

Mẹ là tất cả cho đời Mẹ ơi !

Tháng9 – 2009

Không gì so sánh Mẹ

Viết cho Mẹ dù ngàn lời chưacạn

Bởi suối nguồn tràn ngập nướcthương yêu

Băng núi rừng, vượt đồi dốc,cầu kiều

Qua đồng nội, xuyên sông dài,biển rộng

Tình thương Mẹ là con timbiết sống

Mỗi nhịp đập tùy cơ cảm dâyrung

Nhồi cơ tim, rồi chảy khắpchâu thân

Mang sinh lực đi tận cùng cơthể

Hình ảnh Mẹ là bức tranhtuyệt thế

Bao họa sĩ, nghệ nhân, diễnkhông cùng

Mẹ là một con người, mà lạiép vô khung

Nên thiếu nét diễm kiều chưachấm phá

Tình thương Mẹ phủ đất trờicao cả

Vạn bài ca chưa diễn hết ngôntừ

Vũ trụ kia còn trống rỗngthái hư

Chừa những chỗ thiêng liêngcao quý nhất

Miệng Mẹ cười, trăng sao kiachất ngất

Mắt Mẹ buồn, bóng tối kéohoàng hôn

Tóc Mẹ bạc, màu trắng phủ côthôn

Da Mẹ nhăn, vết chai sần sươnggió

Mẹ còn sống, ngàn số khôngthành có

Mẹ mất đi, ngàn cái có thànhkhông

Nhớ về Mẹ, xa xót cả tâm hồn

Thương về Mẹ, lòng khô trànngấn lệ

Dù dũng tướng giữa ba quânthét gió

Dù anh hùng sống chết phớthồng mao

Dù người điên thần khí đã hưhao

Về bên Mẹ vẫn ngập ngừng khépnép

Bậc siêu phàm, triết gia haybác học

Người bình dân, lê thứ tậnthấp hèn

Hay những ai du thủ con dế mèn

Đối diện Mẹ, ta vẫn còn bé nhỏ

Mẹ là một con người, nhưng tuyệt siêu thế đó

Mẹ là một con người, nhưng mầu nhiệm vô cùng

Đổi vô thỉ và đổi cả vô chung

Vẫn chưa thể đền bù và so sánh.

Tháng 9 –2009

Quê hươngôm ấp trong lòng!

Quê hương ôm ấp trong lòng

Đi đâu cũng thấy khơi dòng nhớ thương

Quê hương từ độ mù sương

Đi đâu cũng thấy dặm trường xát xây

Quê hương ôm ấp vơi đầy

Đi đâu cũng thấy nỗi nầy tình kia

Xa trông cánh nhạn bay về

Biết đâu tổ ấm lê thê cuối trời

Biển sâu, cá lặn tăm hơi

Núi cao, mất hút giữa đồi mênh mông

Thoảng nghe hương lúa ngô đồng

Baybay trước gió ven sông lững lờ

Tìmtrong ký ức ươm mơ

Khixa mới thấy vật vờ hồn đau

Nóiquên, nào khác nương dâu

Nóinhớ, đành đoạn bờ lau cát vàng

Nhìntrên thân thể cưu mang

Cơchừng ẩn nét muôn ngàn năm xưa

Quêhương nhung nhớ dư thừa

Nhưcây nhớ cội bốn mùa lại qua

Quêhương biết mấy đậm đà

Nhưgia nhớ quốc canh gà kêu sương

Dùcho biền biệt dặm trường

Taluôn nương níu quê hương trong lòng

Dùcho vận nước long đong

Nướcđi đâu nữa chờ con nước về

Đổmưa ta gặp sơn khê

Quêhương ôm ấp mộng kề gối trăng.

Tháng10 – 2009

Mây Treo Đầu Núi

Đitrong mơ mà vẽ vời ru ngủ

Đitrong mộng mà sơn phết ảo huyền

Chốnta bà trào lộng cõi thần tiên

Chânlún đất tưởng cỡi mây cỡi gió

Mộtđàn con đẩy đưa nhau bỏ chợ

Cáccon cứ an vui, nhưng không phải ăn mày

Từcác con sẽ biến hóa đẹp thay

Thànhdấu ấn ly kỳ hơn cổ tích

Cáccon có những năng lượng siêu tuyệt

Cáccon là những nhân tố thần kỳ

Cáccon cứ vững tin, chịu đựng nhau đi

Từcác con đâu đâu cũng biến hiện

Đitrong mơ, đã huyễn, nên nói huyễn

Đitrong mộng, đã ảo, làm sao chơn

Aicó nghe trái đắng ngậm bồ hòn

HóaThành Dụ, biết rồi, còn phải nói

Hãynhìn kia rừng khuya mờ tỏa khói

Biểnnghìn trùng sóng vỗ đẩy bờ xa

Bọtbèo phơi sương gió ngỡ châu pha

Hoađom đóm ôm mây treo đầu núi.

Viết bởi nghe chuyện thần kỳ

Viết bởi mây treo đầu núi

Tháng10 – 2009

MặcGiang

Hình bóng quê nhà

Tôivốn dĩ người quê mùa dân dã

Đượcsinh ra nơi mái khói nhà tranh

Lớnlên với những con đường đất loanh quanh

Bênruộng lúa ngô khoai thơm mùi gốc rạ

Chânlấm tay bùn, trầy trụa sỏi đá

Mưanắng hai mùa, vá nhuộm tấm thân

Cáituổi thơ đã tắm gội phong trần

Thờibé bỏng sớm dập vùi gió bụi

Đồng cao đồng thấp, cày sâucuốc bẫm

Tát nước vét mương, chai đáchân tay

Cái tuổi thơ phơi nắng cháykhô gầy

Da thịt chắc đen huyền nhưbánh ít

Mái nhà tranh không đủ chemưa dột

Nên ngày đêm chừa lỗ ngó ôngtrời

Gió phập phù lồng lộng dễthông hơi

Quần áo rách phất phơ baytrước gió

Cái tuổi thơ đã quen mùi bôngcỏ

Mùi mạ non, mùi lúa chín, simđồng

Mùi «chim chim»,mùi «dủ dẻ», mùi trâm

Mùi gian khổ năm từng năm lũlụt

Mùi khoai nướng, khoai lùi,bột nhì, bột nhứt

Mùi cơm nguội, cơm cháy, chanhúp ngon lành

Vậy mà quây quần, nào cha mẹ,nào anh em

Còn hơn cục muối chia đôi,cục đường chia bốn

Khi ra đi, nghĩa là chốn quênhà mất hút

Phố thị, châu thành không tìmđược cõi trời quê

Cao ốc, cao tầng, không lấpnổi mái tranh che

Sống vẫn sống nhưng lòng chôngốc rạ

Khi ra đi, nghĩa là đường dàikhua sỏi đá

Vọng âm vang tê tỉ mái quênghèo

Cái thuở đầu đời gắn bó đẳngđeo

Luôn lay động trong chiều sâuký ức

Ấy thế, mà chốn quê nhà là nhất

Cái phồn vinh không che lấpquê mùa

Khi ra đi, không phải bán phảimua

Nhưng tìm lại, như mò kim đáybiển

Cái màu xanh biến thành màu vàng,màu tím

Một năm, mười năm, lần lữa mấymươi năm

Nhưng tôi vẫn ngửi được mùi lúamới, mạ non

Mùi đất, mùi bùn, mùi khổ nghèochơn chất

Đường trường xa dù chùn chânmỏi gối

Bước phong trần đãi bạc nhuộmsương pha

Nắm đôi tay ôm hình bóng quênhà

Như hương lúa ôm ruộngđồng mưa nắng.

Tháng 10 – 2009

Mặc Giang

Ai có nghe !

Thế thời núi đá lưng đèo

Chim bay dưới nước thuyềnchèo trên non

Giày vò cay xé tâm hồn

Tóc tơ đay nghiến lòng soncực hình

Tưởng ai, nào ngỡ lại mình

Càng xa xót nỗi, càng tìnhtình tang

Thế thời nghiệt ngã Đèo Ngang

Cá khô đáy vực nước tràn sơnkhê

Trượng phu cạn kiệt ước thề

Tiểu nhân ngất ngưởng kết bèđeo ngai

Dẫu cho con nước còn dài

Khúc sông lạnh ngắt tuyền đàigiá băng

Thế thời đảo lộn chịt chằng

Tre già chết gốc, non măngphủ đầu

Nước non gãy mấy nhịp cầu

Quan san cách trở vũng nâu tưlường

Đèo bòng nát cõi quê hương

Đa mang cát đá phơi đường xácxơ

Thế thời ác mộng ru mơ

Ma trơi dẫn lối quỷ chờ bóngđêm

Ba mươi không có ánh đèn

Vật vờ nghĩa địa hỏi thềm hưvô

Đan tay vá víu cơ đồ

Đan tâm ôm ấp mịt mờ nước non

Tâm đâu mà hỏi nát hồn

Lòng đâu mà hỏi vết son nhũntàn

Thương không, Thế Lữ - NhớRừng

Buồn không, Công Trứ - vẫyvùng nam nhi

Bạch Đằng róc rách Ba Vì

Hát Giang sóng vỗ thầm thìNhị Trưng

Thế thời núi ngã nghiêng rừng

Ai nghe trống giục, ai đừngcó nghe !

Tháng 10 – 2009

Tiếng nói Mùa Đông

Talắng nghe tiếng nói mùa đông

Đểsẻ chia những mảnh đời giá lạnh

Đếmcô đơn âm thầm trong ngõ vắng

Khihoàng hôn buông xuống mỗi đêm về

Talắng nghe tiếng nói mùa đông

Đểủi an những mảnh đời bất hạnh

Điđến đâu, thềm hoang đeo tuyết trắng

Đắpmền nhung không đủ ấm tâm hồn

Talắng nghe cái buốt mùa đông

Khôngcòn ai lạnh lùng khi đông đến

Hỏimùa thu, sao thu vàng thu tím

Thìđông ơi, ta sưởi ấm đông về

Bốnmùa, chỉ một mùa đông

Thươngcho ai đó lại đông bốn mùa

Lạnhlùng, không bán không mua

Màsao trả giá gió lùa đêm đông

Nhớ xưa thi bá Nguyễn Du

Ba trăm năm nữa, mịt mờ bao lâu

« Cảnh nào, cảnh chẳng đeo sầu

Người buồn, cảnh có vui đâu bao giờ »

Thì ta chia sẻ mùa đông

Vườn cây khép lá, bông hồng trơ vơ

Thì ta nhặt bóng ru mơ

Cho đời bớt lạnh, hững hờ đêm đông.

Tháng 11 – 2009

MG

Mắt ướt Đông Về

Nếu không đông, rừng cây khô tuyết trắng

Thì còn đâu rừng núi tuyết giá băng

Đêm còn gì, nếu không có ánh trăng

Hỡi ngàn sao mập mờ trong đêm tối

Nếu không đông, còn ai biết giá lạnh

Đời ấm êm thái quá sẽ dư thừa

Không hạn hán, nào có nghĩa chi mưa

Cho ngàn mây bồng bềnh thêm thống khổ

Nếu không có mùa đông

Còn gì nữa bốn mùa

Còn đâu ngọn gió lùa

Lạnh lùng hong giọt nắng

Nếu không có mùa đông

Còn gì nữa đất trời

Còn gì nữa cuộc đời

Bập bùng khơi bếp lửa

Đời, phải thế không anh

Đời, phải thế không em

Biển sóng vỗ gập ghềnh

Rong rêu phơi bờ cát

Ta xin mang hết những mùa đông

Cho mùa xuân, hoa cười xanh lá

Cho mùa thu, tím lòng nắng hạ

Và bờ cây vọng tiếng ve sầu

Ta xin mang hết cả mùa đông

Cho đất trời bảo hòa sự sống

Cho tin yêu ươm mầm hy vọng

Và mắt ai, thôi ướt mỗiđông về.

Tháng 11 – 2009

MG

Quê nhà ta đó

Cuộc đời này, xin dành cho dân tộc

Tấm lòng này, xin dành cho quê hương

Dù có ở đâu, trên muôn hướng ngàn phương

Ta vẫn gặp nhau, giữa hồn thiêng sông núi

Em lắng nghe, tiếng lâng lâng tình tự

Chị se lòng, lời Mẹ dặn xa xưa

Anh thấm đau, lời Cha thuở dựng cờ

Máu Văn Lang nối dòng đan thanh sử

Thành Cổ Loa, bóng cờ bay hùng cứ

Đất Thăng Long, nền văn vật một thời

Huế Kinh Đô trầm mặc mãi không nguôi

Phố Sài Gòn lớn hơn ba trăm tuổi

Này anh hỡi, Trường Sơn mờ bóng núi

Này em ơi, Biển Đông khóc bờ xa

Chị thì sao mà mắt lệ không nhòa

Bởi vận nước lênh đênh, sơn hà nguy biến

Ta còn nhau, lửa hồn thiêng khói quyện

Ta còn nhau, máu đỏ với da vàng

Năm ngàn năm, dòng lịch sử thênh thang

Càng ôm ấp, càng tình sâu nghĩa nặng

Nước chảy mãi, mới sông dài biển rộng

Núi lên cao, mới thấm vị sơn khê

Anh em ta, nung nấu vẹn câu thề

Hồn dân tộc, mái quê nhà ta đó.

Tháng 11 – 2009

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
19/12/2020(Xem: 15849)
Tình thâm mẫu tử Con biết nói chi Giọt lệ phân kỳ Mẹ đi con ở Nhân duyên cách trở
18/12/2020(Xem: 9550)
Dừng lại để hiểu thêm Tác giả: Tường Vân Không biết từ bao giờ Chúng ta luôn bận rộn Nay được nghỉ tình cờ Dọn đi những bề bộn Nếu biết rộng hiểu sâu Ngồi yên nghiệm nhân quả Đâu có gì phải rầu Tĩnh lặng đời thong thả Chấp nhận mọi khổ đau Nhân quả thêm thẩm thấu Chân thật đối xử nhau Dừng lại các nghiệp xấu
10/12/2020(Xem: 11919)
Con kính dâng Thầy bài thơ nói lên tâm trạng con khi nghe pháp thoại trong những tháng có đại dịch Kính đa tạ Thầy , HH Nhờ đại dịch, qua livestream nghe Thầy giảng pháp, Hành trạng, giáo hoá chúng sanh ... Tổ Sư Thiền Thấy ra ...Thầy ẩn tàng ...Trí Vô Sư của túc duyên Đạo hiệu Thầy mang quả thật là NGUYÊN TẠNG !! Đâu cần thượng đường pháp chiến...khắp nơi xưng tán, Nội điển làu thông, trí nhớ tuyệt luân, Liễu nghĩa đại thừa, giới luật giữ tuân . Hành Bồ Tát Đạo, ngũ minh làm phương tiện !!!
10/12/2020(Xem: 11404)
Một lòng chuyên niệm Di Đà, Kết duyên Tịnh độ Ta bà bình yên. Nhất tâm từng niệm an nhiên Tây Phương hé nở hoàng liên đợi chờ
07/12/2020(Xem: 10189)
Có cánh rừng xưa mùa rợp bóng Mây ngàn về trắng nẽo trời xa. Thâm sơn hun hút hồn u tịch, Tiếng vọng vang cùng khắp cỏ hoa.
04/12/2020(Xem: 21978)
Lớn lao thay Bài Ca Chứng Đạo! Ngài Huyền Giác đã nói lên được những gì ngài thật tu thật chứng trong bài ca này. Nói là bài ca là vì mỗi lời mỗi chữ đều là Trí Tuệ Bát Nhã xuất phát từ Chân Tâm của ngài, nên thông suốt vô ngại và an vui tự tại. Vui trong cảnh giải thoát, vui trong cảnh Niết Bàn, hân hoan mà thốt lên những lời này, không biết gọi nó là gì, nên tạm gọi nó là Bài Ca Chứng Đạo vậy! Ngài Huyền Giác đã bài trừ tất cả sự chấp có, không, cũng có cũng không, không có không không (tứ cú), để nêu ra cái Bản Thể Tuyệt Đối Chân Tâm. Người giác ngộ được Bản Thể Chân Tâm này là người “tuyệt học, vô vi, an nhàn vô sự”. Xưa nay nó vốn không một vật mà lại thường đầy đủ muôn pháp không thiếu sót. Khi chưa giác ngộ thì thấy biết bằng vọng thức nên mới có muôn ngàn sai biệt. Khi giác ngộ được Bản Tâm thì thấy biết bằng trí tuệ Bát Nhã nên tất cả là Bất Nhị, Như Thị, và Không.
04/12/2020(Xem: 13050)
Kính chúc mừng sinh nhật Thượng Toạ Thích Nguyên Tạng, Bảy tháng phong tỏa, lạ thay Thầy phát ... hào quang? Tướng tự tâm sanh, không do mặc áo vua ban! Chắc hẳn Thầy tìm thấy minh châu trân bảo ? Giảng pháp, công phu khuya, thỉnh chuông ...Phật sự đều hoàn hảo !!! Tự tại ung dung như đang sống giữa rừng xanh, Khiêm cung, đức độ hội tụ các duyên lành Kính chia sẻ niềm vui cùng đạo tràng Quảng Đức !
02/12/2020(Xem: 14757)
Làm thinh không phải mình sai Làm thinh là để tương lai cuộc đời Làm thinh không phải dại khờ Làm thinh là để lu mờ thị phi Làm thinh không phải khinh khi Làm thinh là để biết đi biết về Làm thinh không phải u mê Làm thinh là để nghĩ về đường tu Làm thinh không phải gật gù Làm thinh là để Văn Thù hiện ra Làm thinh không phải thứ tha Làm thinh là để biết ta làm gì Làm thinh không phải nhu mì Làm thinh là để mỗi khi thực hành Làm thinh không phải tranh giành Làm thinh là để trung thành hạnh tu
02/12/2020(Xem: 15821)
¨ THƯ TÒA SOẠN, trang 2 ¨ TIN TỨC PHẬT GIÁO THẾ GIỚI (Diệu Âm lược dịch), trang 3 ¨ LŨ LỤT MIỀN TRUNG VIỆT NAM (thơ ĐNT Tín Nghĩa), trang 8 ¨ BIỆN TRUNG BIÊN LUẬN TỤNG THÍCH, t.t. (HT. Thích Thắng Hoan), trang 9 ¨ QUÊ HƯƠNG MÙA BÃO LŨ (thơ Mặc Phương Tử), trang 11 ¨ QUẢ BÁO VỀ VIỆC GÂY TẠO CHIẾN TRANH (Quảng Tánh), trang 12 ¨ CÁI THIỆN VÀ HẠNH PHÚC (Quảng Tánh), trang 13 ¨ CHỈ LÀ LỜI HỎI THĂM (thơ Thy An), trang 15 ¨ KHỔ THÁNH ĐẾ (Chân Hiền Tâm), trang 16 ¨ SAU LỤT LÀM BÀI THƠ VỀ CỎ (thơ Lê Vĩnh Tài), trang 20 ¨ ĐẠO ĐỨC VƯỢT KHỎI TÔN GIÁO (Tuệ Uyển dịch), trang 21 ¨ MÙA LŨ (thơ Tiểu Lục Thần Phong), trang 25 ¨ LÀM THẾ NÀO ĐOẠN TRỪ CÁC LẬU HOẶC? (TN Hằng Như), trang 27 ¨ AI ƠI, MAU DỪNG LẠI (thơ Huệ Trân), trang 32 ¨ CHÙA LINH QUANG VÀ CHÙA TỪ ĐÀM Ở TRUNG VIỆT, VNPG Sử Luận, Chương 33 (Nguyễn Lang), trang 33 ¨ LOAY HOAY GIỮA CON ĐƯỜNG (thơ Du Tâm Lãng Tử), trang 36 ¨ CHẤP THỦ LÀ ĐÁNG SỢ (Lâm Thanh Huyền), trang 37 ¨ TRUYỀN THỐNG GĐPT
01/12/2020(Xem: 14183)
Từ Nguyễn Du đến Bùi Giáng, lục bát Việt Nam đã tạo nên một bước đi tân kỳ, một bước nhảy ngoạn mục, rung lên những tiếng thơ tự tình giữa trường mộng nhân sinh, nỗi ngậm ngùi nhân thế với niềm xao xuyến, bồi hồi. Rồi tiếp nối trên những bước đi song hành cùng lục bát, rạt rào bao sóng vỗ ngân nga, hòa âm thâm thiết với những tâm hồn quá đỗi tiêu sái như Hoài Khanh, Nguyễn Đức Sơn, Hồ Dzếnh, Phạm Thiên Thư, Huy Cận, Trần Xuân Kiêm, Huy Tưởng, Vũ Hoàng Chương… Đặc biệt Huy Tưởng, riêng một cõi trời thơ Mười Phương Tố Vọng phiêu diêu giữa Phương Chiều: Trũng hai mắt vọng bia đời Cổng tồn sinh mở mù khơi nắng tà Lòng tay nát mộng châu sa Phương chiều bãi quạnh mưa qua bến mình Nghiêng tầm con mắt soi kinh Vẳng nghe tâm lặng hồn chênh chếch về Phôi thu rụng lá mây đè Phiền ban sơ dậy đất se sắt lòng Im nghe thác máu loạn dòng Trôi phiêu lạc giữa vô cùng mộ Không