Tuyển tập 101

28/11/201113:14(Xem: 18606)
Tuyển tập 101

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài Số 101 - thơMặc Giang

(Từ bài số 1001 đến số 1010)

[email protected]; [email protected]

01.HoaNgũ Giới 1001

02.HoaBát Chánh Đạo 1002

03.HoaTứ Diệu Đế 1003

04.HoaDiệu Liên 1004

05.HoaThanh Tịnh 1005

06.HoaThập Nhị Nhân Duyên 1006

07.HoaThập Thiện 1007

08.HoaLục Độ 1008

09.HoaNiệm Phật 1009

10.HoaSám Hối 1010

Hoa Ngũ Giới

Tháng 5 – 2008

Hoa Ngũ Giới, nở năm màu sắcthắm

Cho mọi người trên khắp cõitrần gian

Đi đến đâu đều tỏa ánh đạo vàng

Thương cuộc đời, hòa tin yêu,sự sống

Hoa Ngũ Giới, thuở ban sơ quingưỡng

Bước đầu tiên, và là nấc saucùng

Dù vào ra muôn kiếp đến vôchung

Vẫn không ngại chốn tam đồ bátnạn

Được thân người, tuy rằng thậtrất khó

Chỉ cần mang Hoa Ngũ Giới, làđược thân người

Mười lần một là mười, trăm lầnmột hay mười mươi

Hơn đinh đóng cột, không trậtmảy may tơ tóc

Hoa Ngũ Giới, quyết nâng niuem nhé

Dễ như chơi, ăn ớt vẫn còncay

Em biết không, hoa ngũ giới đâynày

Em gìn giữ cho trọn đời tươi đẹp

Không sát sanh, là không giết,không tán đồng sự giết

Đã có thân, có mạng, sao khôngđau

Dù con người, con vật, cũngthế thôi

Lớn hay nhỏ, vẫn mang danh mộtkiếp

Không trộm cắp, vật chất có gìmà trộm cắp

Ai không nghe, vật chất củangoài thân

Ngay cái thân, còn gìn giữ khôngxong

Thì vật chất chỉ là phương tiệnsống

Không tà dâm, để làm đẹp chánhhạnh

Sống trong đời, hạnh phúc, aikhông mong

Thì tà dâm như bèo bọt trôi sông

Tội tình chi mà nổi chìm sónggió

Không nói dối, thật dễ, đâu cókhó

Đời có sao nói vậy, chẳng bahoa

Chẳng nói thêm, nói bớt, thêudệt, chua ngoa

Hoa ái ngữ, nằm trên đầu môichót lưỡi

Không uống rượu, là không saysưa lúy túy

Không tạc thù lựa nhựa sớm tốilê thê

Gục ngã trong nhà, mà lè nhèkhông biết đường về

Bất cứ chất men gì, cũng làmmờ trí tuệ

Hoa Ngũ Giới, tức : sát, đạo,dâm, vọng, tửu

Một rằng không, mà hai cũng rằngkhông

Ba rằng không, mà bốn cũng chẳngmong

Năm biến mất, hũ chìm không mởnắp

Hoa Ngũ Giới tặng cuộc đời tươiđẹp

Chuyển con người thành mẫu mựcnoi gương

Giàu lòng nhân, mở từ ái yêuthương

Mang hạnh phúc, trao tin yêunhân thế.

Hoa Bát Chánh Đạo

Tháng 5 – 2008

Hoa Bát Chánh Đạo, nở trên đườngbát chánh

Toát thanh hương, vượt ba thế,tam đồ

Cỡi chơn không vờn vũ trụ hưvô

Có nghĩa gì Dục giới - Sắc giới- Vô Sắc giới

Chánh kiến, là thấy không hưdối

Chánh tư duy, một nghĩ chẳngsai lầm

Chánh ngữ, một lời nặng ngàncân

Chánh nghiệp, thân này khôngtác phạm

Kiến, tư, ngữ, nghiệp : làm nềntảng tiến tới

Chánh mạng, một đời này quyếtlàm nên

Chánh tinh tấn, đi đi mãi vôcùng

Niệm và Định, không mông lungthất tán

Có khó không, mà chần chừ hứahẹn

Hèn chi, từ vô thỉ đã trầm luân

Đến hôm nay, còn lần lữa bângkhuâng

Con đường đạo, tuy bằng, songkhó dắt

Là chánh đạo, không có con đườngtắt

Không nói xuôi, không nói ngược,dọc ngang

Giữa thanh thiên bạch nhựt,thật rõ ràng

Không mê hoặc ỡm ờ ru bóng tối

Hoa Bát Chánh Đạo, muôn đờidiệu vợi

Đức từ bi, muôn thuở, ngát thơmhương

Cứu chúng sanh trên sáu nẻoba đường

Khi tới đích, đều dung thôngquy nhất

Hoa Bát Chánh Đạo, em gắn lênmái tóc

Sen tám cánh, chị gắn trên nụcười

Đường chánh đạo, xin hiến tặngmọi người

Cho đến lúc không còn ai thốngkhổ.

Hoa Tứ Diệu Đế

Tháng 5 – 2008

Hoa Tứ Diệu Đế bắt đầu vườn LộcUyển

Xoay bánh xe chánh pháp, chuyểnpháp luân

Độ năm anh em Ông Kiều TrầnNhư

Dần lan rộng thành Ba rừng GiáoLý

Đây là khổ, đây là khổ đế

Đó là tập, đó là tập đế

Đây là diệt, đây là diệt đế

Đó là đạo, đó là đạo đế

Khổ là gì, cuộc đời tại sao là biển khổ

Bởi nhiễm ô, huân tập tự xưa nay

Tập càng huân, thì khổ lại càng dày

Như bóng theo hình, như vangtheo tiếng

Diệt là gì, cái gì là diệt đế

Đạo là đường, do kẻ quyết lòng đi

Khi đã đi, đừng có móng cầu chi

Đi đến chỗ không đi, sẽ không còn hỏi nữa

Mười phương tam thế, Ba đời Chư Phật, cũng thế

Lục phàm, Tứ Thánh, vốn chẳng khác chi nhau

Khi bắt đầu tu, thì có trước có sau

Nhưng khi chứng ngộ, thì không sau không trước

Hoa Tứ Diệu Đế, không tìm cầu, vướng mắc

Không tam đồ, bát nạn khổ cu ly

Biết nhận chân trước mắt, cứ như thế mà đi

Hoa Tứ Diệu Đế thơm hương đường giải thoát.

Hoa Diệu Liên

Tháng 5 –2008

Hoa Diệu Liên giữa hằng sa pháp giới

Không nơi nào, không hiện hữu pháp thân

Không nơi nào, không tánh thể toàn chân

Bất luận thượng hạ, đông tây, nam bắc

Hoa Diệu Liên nở giữa đầm lầy nước đọng

Giữa sông sâu, biển cả, ao hồ

Giữa núi rừng, sa mạc, đồng khô

Xuân hạ thu đông, bốn mùa thơm ngát

Hoa Diệu Liên, không giàu nghèo tiểu tiết

Không sang hèn, học vị, quan dân

Diện mục xưa nay, ai cũng có phần

Không thưởng phạt, xin cho,ban phát

Hoa Diệu Liên, chứng đạo ca,gió hát

Ngát hương lành vi diệu bóngtừ quang

Thoát lằn ranh giới tuyến, phủba ngàn

Ao báu hay Liên Trì, chỉ làngôn từ tùy thế

Em vốn có một bông hoa chơnthể

Anh vốn có một bông hoa chơnthường

Chị vốn có một bông hoa ngáthương

Đó chính là Hoa Diệu Liên hằnghữu

Đừng tìm kiếm nơi thâm sơn cùngcốc

Đừng kiếm tìm giữa phố thị giàusang

Chỉ cần trụ tâm, phản kỷ hồiquan

Là đã ngự Đài Diệu Liên vônhiễm.

Hoa Thanh Tịnh

Tháng 5 – 2008

Hoa Thanh Tịnh mọc trên đầm lầytam thế

Không nhiễm ô triền phược nhữngvô thường

Không phiêu trầm hôn ám nhữngtang thương

Vẫn an nhiên tỏa thanh hươngbát ngát

Hoa Thanh Tịnh vào tam đồ bátnạn

Làm tấm gương vạn hữu rọi chânnhư

Dẫm phù sinh, lộ chân tướngthật – hư

Trang trải hạnh độ tha reo phápgiới

Hoa Thanh Tịnh vượt không thờiba cõi

Không giảm tăng, cũ mới,trong ngoài

Không biển sông, cát đá, núi đồi

Vô nhiễm trước nhân ngã, kệchthô, vi tế

Hoa Thanh Tịnh hằng châu viêntánh thể

Vốn chơn thường miên viễn tựxưa nay

Bởi phù sinh quên bẵng mất mặtmày

Nên lặn lội tìm bản tâm vô trụ

Hoa Thanh Tịnh ngát hương tòađiều ngự

Tỏa thường lạc ngã tịnh tánhNhư Lai

Trùm pháp giới, vốn tịch tịnh,không hai

Không bỉ thử giữa mất còn,sinh diệt

Hoa Thanh Tịnh, rộ Liên Trì, aobáu

Mỗi hành giả đều có sẵn diệuliên

Tùy căn cơ, tạm gọi vàng, đỏ,trắng, xanh

Đưa tất cả chúng sanh, về LạcBang pháp giới.

Hoa Thập Nhị Nhân Duyên

Tháng 5 – 2008

Nhân duyên, thập nhị, mườihai

Nhân sinh, vũ trụ, kéo dài vôbiên

Mười hai móc xích oan khiên

Đã từ vô thỉ, nối liền vôchung

Vô minh, tự thuở vô cùng

Hành, vi tác tạo, điệp trùngtrầm kha

Thức, như tâm ý là nhà

Danh sắc, tên gọi vào ra luân hồi

Lục nhập, cứ thế lên ngôi

Xúc, khơi mộng mị tô bồi lợi danh

Thọ, nhận, thụ hưởng tranh giành

Ái, yêu, nhân ảnh, treo cành tầm không

Thủ, thừa bèo bọt trôi sông

Hữu, không với có, bềnh bồng trôi đi

Sanh, dù bất cứ thân gì

Lão tử, cát bụi, tư nghì hồn ai

Nhân duyên, thập nhị, mười hai

Trầm luân biển khổ miệt mài xưa nay

Chỉ cần một móc, lìa ngay

Mười hai đứt đoạn, tỏ bày nào hơn

Cánh hoa Thập Nhị điểm son

Như trăng mười sáu vuông tròn nhân duyên

Tinh anh nét ngọc tay tiên

Phiêu du cỡi hạc khắp miền tửsinh

Kìa ai đứng đó vương hình

Nhân duyên thập nhị như mìnhvới ta.

Hoa Thập Thiện

Tháng 5 – 2008

Hoa Thập Thiện nở trên đườngthiên giới

Hưởng thanh nhàn tiên cảnh chốnthiên thai

Sống lạc an thượng thặng cõiphương đài

Kiếp kiếp thọ cho đến khi phướctận

Hoa Thập Thiện phát sinh từ cộigốc

Thân có ba, miệng bốn, ý cũngba

Mười nấc thang, ôi là lá là hoa

Ai thực hiện, được người người thương mến

Thân có ba, đi tới bờ tới bến

Không sát đạo dâm, làm cây hạnh tu thân

Mang tin yêu hòa ái cho thế nhân

Không còn những tương tàn, thương đau, đổ nát

Miệng có bốn, là cung đàn ca hát

Vút cao ngần, bốn âm hưởng triệt tiêu

Nói dối, nói ác, thêu dệt, hai chiều

Không động tới, là thanh âm vi diệu

Ý có ba, chính là nguồn căn đồng điệu

Tham sân si, cội gốc để phát sanh

Chặt đứt rồi, không còn một tơ mành

Cả nhơn thiên đều xưng dương tán thán

Hoa Thập Thiện, anh vẫy vùng bốn biển

Chị cưu mang, đem trang trải cho đời

Em tươi cười tô thắm khắp nơi nơi

Cõi trần gian sẽ an lành muônthuở

Hoa Thập Thiện, xin người ngườighi nhớ

Thân có ba, miệng bốn, ý cũngba

Thì thế nhân không còn thốngnỗi ta bà

Nẻo thiên thai vén khung rèmmở cửa.

Hoa Lục Độ

Tháng 5 – 2008

Hoa Lục Độ nở trên đường Bồ Tát

Kết tinh hoa vạn hạnh cứu muônloài

Dong thuyền từ trên vạn lý trùngkhơi

Đưa tất cả chúng sanh về bờgiác

Hoa Lục Độ, trên thượng cầuPhật đạo

Mang hạnh nguyền, dưới hạ hóachúng sinh

Càng giác tha, càng tự độ chínhmình

Hai công hạnh, duyên tròn đầyviên mãn

Bố thí độ, không còn người nhậnngười cho, mới là bố thí

Trì giới độ, nhiếp luật nghi,thiện pháp, nhiêu ích hữu tình

Nhẫn nhục độ, lửa càng nung,vàng càng sáng lung linh

Ba độ tựu, chuyển thành senba cánh

Ba độ nữa, thành lục độ vạn hạnh

Tinh tấn đi, không còn đíchsau cùng

Thiền định chuyên, không còn điểmmông lung

Trí tuệ chiếu khắp ba ngàn thếgiới

Hoa Lục Độ kết đài sen sáu nẻo

Ngát hương thơm, tỏa diệu lýba đường

Phủ đức từ, ban pháp nhủthanh lương

Chúng sanh vô số lượng đều bạnlữ

Hoa Lục Độ gắn châu thân kỳ tú

Trụ tâm như, tròn thể tánh châuviên

Ta bước đi trong diệu hữu vôbiên

Reo tiếng hát vô ưu Bồ Tát đạo.

Hoa Niệm Phật

Tháng 5 – 2008

Hoa Niệm Phật nở vườn tâm emnhé

Nở ngày đêm, sáng tối, đủ sáuthời

Nở mọi nơi, dù đi đứng nằm ngồi

Bỏ chữ quên, chỉ còn một chữnhớ

A Di Đà, gắn liền theo hơi thở

Phật A Di, niệm niệm trên lànmôi

Nhớ trong tâm, trong lời nóitiếng cười

Niệm vô niệm, đó là tâm thấttán

Anh niệm tiếng Di Đà trên ghềnhráng

Chị niệm tiếng Di Đà giữa bờdâu

Em niệm tiếng Di Đà buổi kinhcầu

Là kết tạo duyên lành sen chínphẩm

Hoa Niệm Phật nở một đời tinhtấn

Một kiếp này xin gìn giữ nângniu

Thật trong lành và tròn vẹntin yêu

Ta bà khổ biến thành Tây Phươngcảnh

Hoa Niệm Phật ươm trong vườnthể tánh

Chỉ một câu : lục tự Di Đà

Là xa lìa phiền não trần sa

Thoát sinh tử, liễu sanh bờ bỉ ngạn

Hoa Niệm Phật tựu liên trì ao báu

Cùng Bồ Tát bạn hữu kết đài sen

Hởi chúng sanh trên khắp nẻo mọi miền

Hoa Niệm Phật, chắp tay hoa đồng niệm

Nam Mô A Di Đà Phật

Nam Mô A Di Đà Phật

A Di Đà Phật

A Di Đà Phật, NamMô …

Hoa Sám Hối

Tháng 5 – 2008

Hoa Sám Hối, nở trên cây nghiệpchướng

Ba gốc phần căn cội tự xưanay

Không sám năng, hối quá, tộicàng dày

Sâu thăm thẳm khởi từ thân miệngý

Hoa Sám Hối, tỏa hương thơm tàmquý

Đời, không biết tàm biết quý,khổ lắm thay

Người, không biết tàm biết quý,oan nghiệt thay

Lương tâm đã dày vò, nghiệp báotránh đâu thoát

Sao không biết gieo nhân là gặtquả

Sao không lường nghiệp dĩ vốnđeo mang

Khói theo lửa, bóng theo hình,tiếng theo vang

Đã gây tạo, chạy trời, sao khỏinắng

Mình gây ra thì tự mình phảigánh

Không ai mang, ai gánh thế, đượcđâu

Dù thân sơ, cũng không thểmong cầu

Đến khi trả, đành khoanh tay đứngngó

Đừng cho rằng tội lỗi mình khôngcó

Từ xưa nay vốn chồng chất hằngsa

Lại còn gây bao thống nỗi tabà

“Thiện ác, đáo đầu, chung hữubáo”

Xin chắp tay, nâng đóa Hoa SámHối

Tội tâm làm, xin sám hối từ tâm

Sám hối miệng, rồi sám hối đếnthân

Ba cửa ngõ sáng ngần trăng mườisáu

Hoa Sám Hối kết liên trì ao báu

Tâm tịnh rồi. tội chướng tấtliền tiêu

Một đài sen vút trên đỉnhnguyên siêu

Cao đẹp quá, ôi đài sen mầu nhiệm.

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
15/06/2015(Xem: 12672)
Con yêu Cha rất nồng nàn Yêu vì những thứ Cha làm con vui. Khi con cảm thấy buồn đời Cha làm con nở nụ cười được ngay. Khi con làm kẹt nút dây Cha luôn gỡ nút, khéo tay vô cùng.
13/06/2015(Xem: 14280)
Có nhân thì có quả. Đó là luật của Trời. Cũng là luật của Phật, Ứng nghiệm với mọi người Một lần, khi giảng pháp, Với tôn giả, sư thầy, Phật Thích Ca đã kể Một câu chuyện thế này. Có một con bò nọ, Nhân khi vắng người chăn, Đã xuống ăn ruộng lúa Của một người nông dân.
13/06/2015(Xem: 18807)
Đầu tiên học “nhận lỗi mình” Chúng sinh thường chẳng có thành thật đâu Cho rằng mình đúng trước sau Lỗi lầm nếu có đổ mau cho người Khi ta chối lỗi, than ôi! Chính là lỗi lớn nhất đời của ta!
13/06/2015(Xem: 12898)
Một người hỏi Đức Phật: “Bạch Như Lai từ bi, Tôi muốn có hạnh phúc. Vậy thì phải làm gì?” Đức Phật đáp: “Trước hết Anh phải bỏ chữ “Tôi”. Tiếp đến bỏ chữ “Muốn”. Chỉ hai chữ đó thôi. Vì “Tôi” là ích kỷ. “Muốn” là mong, là tham. Bỏ nó, anh hạnh phúc, Trong ý nghĩ, việc làm.”
05/06/2015(Xem: 13320)
Thiền sư Vô Căn trong một lần nhập định 3 ngày, thần thức của ông xuất khỏi thân thể. Các đệ tử của ông tưởng lầm ông đã tịch diệt nên mang nhục thân ông đi hỏa táng. Sau 3 ngày thần thức của ông trở về nhưng không tìm được nhục thân. Tìm không được nhục thân nên thần thức thiền sư Vô Căn quanh quẩn nơi căn phòng ông ở, liên tiếp than thở tìm kiếm nhục thân của ông nhiều ngày đêm thống thiết: Tôi ơi, Tôi ở đâu?… Tôi ơi, Tôi ở đâu?… Điều này làm cho các đệ tử của ông rất ư kinh sợ. Một người bạn của thiền sư Vô Căn tên thiền sư Diệu Không nghe tin liền đến ngay thiền viện bảo các đệ tử của thiền sư Vô Căn là đêm đó thiền sư sẽ nghĩ lại trong phòng của thiền sư Vô Căn rồi bảo các đệ tử hãy mang cho ông một thau nước, một bồn lửa, một bồn bùn đất.Đêm đến, thiền sư thiền sư Vô Căn lại nghe tiếng than thống thiết của thần thức thiền sư Vô Căn:
04/06/2015(Xem: 14772)
Thích cho đi ngày càng nhiều phước báu Thích cảm ơn điều thuận lợi nhiều hơn Thích giúp người ta thường gặp quý nhơn Thích oán trách ngày thêm nhiều phiền não Thích mãn nguyện niềm vui hay lai đáo Trốn tránh thời thất bại rất chua cay Thích sẻ chia bè bạn đến hằng ngày Thường giận dữ ngày càng nhiều bệnh tật Thích chiếm dụng sau nầy thành hành khất Bố thí thường ngày càng được giàu sang Thích hưởng thụ nợ khổ lắm đeo mang Thích học hỏi ngày càng tăng trí tuệ
01/06/2015(Xem: 13141)
Có một khoảng cách tìm đến Có một khoảng trống tìm về Nỗi đau trái tim đan bện Chập chùng ảo ảnh hôn mê. Phật thương chúng sanh như mẹ Cưu mang chín tháng mười ngày Bao nhiêu lá răm lá hẹ Ngậm cười nuốt trọn đắng cay.
01/06/2015(Xem: 11880)
Làm con đức Phật được nhiều điều quý Vì học theo Ngài nên rất bình an Thân tâm không vướng bận chuyện thế gian Thật diễm phúc trong đạo mầu tỏa sáng
01/06/2015(Xem: 13289)
Bồ Tát Đản sanh xuống cõi đời Niềm vui lan tỏa khắp nơi nơi Trời người cảnh vật đều hoan hỷ Trang sử vàng ghi rất rạng ngời
27/05/2015(Xem: 13317)
Thảng thốt, bàng hoàng tin Népal địa chấn Gần 8 độ Richter lật ngược Kathmandu Quật đổ điện đài đền miếu tín ngưỡng Hindu Và cả cổ tự cũng tan hoang đổ nát Ôi! Đất Phật của tôi Hơn hai ngàn năm bảo sát Ngài vẫn ngồi kia Trầm mặc, an nhiên! Ngài vẫn như như bất động toạ thiền Gạch, đá, cát... không dám sờ đụng chân dung bất tử