Tuyển tập 47

28/11/201113:14(Xem: 18022)
Tuyển tập 47

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - Số 47

(Từ bài số 461 đến số 470)

[email protected]

Thuyền về bến cũ 461

Nếukhông người thì cũng không ta462

Đường hầm bỏ lại ! 463

Thân phận người nghèo khổ ! 464

Những em bé cơ cùng ! 465

Hỏi những hương hồn đã chết ? 466

Ếch nằm đáy giếng ! 467

Trung Nguyên khấn nguyện 468

Bốn mùa quốc quốc gia gia 469

Vỡ toang một tiếng ô hô ! 470

Thuyềnvề bến cũ

Thơ nhạc * Tháng8—2005

Saongười cố tìm quên

Saongười lại vô tình

Đangcòn sống mà sao chối bỏ

Chuyệnquê hương chuyện nước non mình

Saongười nỡ buông trôi

Saongười nỡ dập vùi

Tráchhờn chi hương quê còn đó

Chonon sông thẹn mặt núi đồi

Thờigian nào đã qua

Thờigian nào chưa qua

Tiếpnối nhau qua từng thế hệ

Truyềntrao nhau chuyện nước non nhà

Ngườicòn nhớ bên sông

Cùngchia lúa ngô đồng

Nungcháy đen từ trong khói lửa

Taytrong tay nồng ấm bếp hồng

Hãythức dậy đi anh

Hãythức dậy đi em

Đã khổđau đêm dài quá đủ

Nắnglên rồi ngày mới tươi xanh

Cùngxua những đêm đông

Cùngkết lại tấm lòng

Cho ântình ngàn năm còn đó

Chocon tim chan chứa khơi dòng

Bắcnhịp cầu cảm thông

Tanghe ấm cõi lòng

Mắt Mẹgià Biển Đông ngóng đợi

MắtCha già Núi Thái chờ trông

Anhkhông cố tìm quên

Tôikhông cố vô tình

Anh vàtôi cùng nhau tiến bước

Cùngđắp xây trên nước non mình

Tôikhông cố quên người

Ngườiđừng cố quên tôi

Nướcsông Hồng rì rào sóng vỗ

NướcCửu Long nhô nhấp vơi đầy

NhớSài Gòn Hà Nội

NhớMiền Bắc Miền Nam

Cùngđưa nhau thuyền về bến cũ

Nonsông nào cũng của Việt Nam.

*****

Nếukhông người thì cũng không ta !

Thơ nhạc * Tháng8—2005

Mộttrăm năm quê hương nghiêng ngửa

Chínnăm trường máu nhuộm thành sông

Hămmốt năm xương chồng thành núi

Bamươi năm nát ruột tơ lòng

Nhớtrăm con một bọc năm xưa

Nămngàn năm lịch sử có thừa

Nướcmuôn sông ra khơi gặp biển

Chuyệncủa mình như thế, đủ chưa

Bọtsóng nào không có lao chao

Từtrùng dương cuồn cuộn đưa vào

Dùcuốn xoáy, lăn quay, đảo lộn

Đẩyvào bờ, sóng cũng hư hao

Đườngtrường xa dù nhiều ngõ, lối

Cũngdẫm qua từng một bước chân

Biếtbao đường khi đi chưa tới

Đã vỡtoang, đắp vá bao lần

Mộttrăm năm, điêu tàn đổ nát

Lạichín năm, từng mảnh xác xơ

Hămmốt năm, tơi bời khói lửa

Bamươi lăm, lại tấp đôi bờ

Đừngnói nữa, ngày mai lại sáng

Đừngnói hoài, đêm tối sẽ qua

Sôngnước kia, bao lần khô cạn

Núinon kia, biết mấy sơn hà

Mộttrăm năm nước chảy qua cầu

Chínnăm dài cũng đã chìm sâu

Hămmốt năm bụi tro tàn tích

Bamươi năm, tại người tại ta !!!

Bởitại người, hay bởi tại ta

Bởi vìai để nước non nhà

Kéotừng cơn xoay vần cuốn xoáy

Nếukhông người thì cũng không ta.

*****

Đườnghầm bỏ lại !

Tháng8—2005

Đườngvào hầm, chỉ một đường độc đạo

Càngbước đi, càng tăm tối mịt mù

Muốnthoái lui thì cửa đã khép dù

Nêncuốn hút, lăn quay trong bóng tối

Nào làhang hóc, sình bùn, lầy lội

Nào làkhí độc, đá tảng, hòn chồng

Nênphải núp chui, tránh né, cúi lòn

Vậy,mà còn va chạm u đầu, sức trán

Ngườiđi trước đã muôn chiều khổ nạn

Kẻtheo sau, cũng lãnh đủ tứ bề

Cùngnhìn nhau, rầu nát ruột ê chề

Muốnthoát khỏi nhưng không tìm ra lối

Có tộikhông, trách ai tình ai tội

Có tộikhông, trách ai tội ai tình

Hết êmặt thì chịu đựng xẫu mình

Cùngdãy giụa trong đường hầm tàn tạ

Ai màchai lì gỗ đá

Ai màgạch sỏi trơ trơ

Thủthân, ù tạt, vật vờ

Ngộtngạt một hầm nghẹt thở

Đã quáđủ, chần chờ chi nữa

Đã quáthừa, lần lữa chi đau

Bụitro đen đúa sắc màu

Mặtmày lem luốt làm nau mấy lần

“Thươngngười như thể thương thân”

Biếtnhau đã lắm, phong trần chi nhau

Saobằng cuốn quách bờ lau

Đườnghầm bỏ lại mà mau ra ngoài

Mộtmai ai có đoái hoài

Cũngtàn tích cũ lở bồi mà thôi

Đườnghầm rêu phủ lên ngôi

Phongsương tuế nguyệt một thời xa xưa

Điêutàn, xơ xác, nắng mưa !!!

*****

Thânphận người nghèo khổ !

Tháng 8—2005

Khithiếu thốn mới hiểu người khốn khó

Khichật vật mới thương kẻ gian nan

Khilầm than mới thương cảnh cơ hàn

Khicùng đường mới thương người hết chạy

Đã kẹtcứng thì làm sao cựa quậy

Đã hếtphương thì đành phải bó tay

Đã mạtrệp thì ai dám cho vay

Giươngmắt ếch ngó khung trời đen tối

Ngườingoại cuộc thì lạm bàn dễ nói

Nóithì dễ nhưng có làm được gì

Nóicho nhiều rồi cũng chẳng có chi

Nóisuông đuộc thì ai không biết nói

Khôngcơ hội thì làm sao thoát khỏi

Cái côcùng nó nghiệt ngã lắm thay

Nótrống trơn, vậy mà lắm đọa đày

Biếtbao người, cả cuộc đời chịu trận

Khitúng quẫn, thì túng càng thêm quẫn

Khingặt nghèo thì nghèo lại ngặt thêm

Nênnhiều khi họ muốn cố lãng quên

Nhưnggiăng khắp bủa vây, thì làm sao quên được

Ngạnngữ người xưa, đã từng nói trước

Ngườingoài chăn, sao biết kẻ trong chăn

Ngườithong dong, sao hiểu kẻ nặng oằn

Chỉmay ra, là những người trong cuộc

Lửakhông có, nói làm chi thắp đuốc

Dầucạn khô, làm sao khơi ngọn đèn

Nên âmthầm, le lói tựa bóng đêm

Đờităm tối biết bao giờ được sáng

Leoghềnh qua ráng

Vượtdốc băng đèo

Chạyđi đâu nó cũng vẫn đeo theo

Aihiểu được những con người nghèo khổ !!!

*****

Nhữngem bé cơ cùng !

Tháng 8—2005

Cónhững em bé,

Khôngbao giờ được mặc quần áo mới

Cónhững em bé,

Khôngbao giờ, ngậm cục kẹo, cắn cà rem

Chỉđứng nhìn, rồi lấm lét phát thèm

Nuốtnước bọt, rồi quay đi chỗ khác

Thânxương xẩu, bọc làn da tái mét

Mũithò lò, thụt thịt, có tội không

Giươngmắt nhìn, chờ đợi những ngóng trông

Trôngnhững gì, hỡi những em khốn khổ ???

Học làcái gì ! Nói làm chi sách vở !

Chưara khỏi nhà, làm sao biết mái trường !

Chỉlâu lâu, mới có người mở rộng tình thương

Tẩmmột chút như sương sa mỏng mảnh

Emchưa từng biết, cái gì là quà bánh

Emchưa từng nhìn, đủ mọi thứ đồ chơi

Vọcđất, bụi bay, ruồi muỗi, bu đầy !!!

Thốngkhổ, cơ cùng, ai thương, ai xót !!!

Chỉmong sao, được ít nhiều chia sớt

Bớttiêu pha, bớt chi phí những dư thừa

Thìcác em, cũng sẽ được móc mưa

Đãchịu đựng quãng đường dài nắng hạn

Cákhông nước, thì làm sao không chết cạn

Cáituổi thơ, em biết khóc, không biết cười

Lòngvàng trang trải, ai người ?

Tìnhthương che chở, ai người thương em

Aingười thao thức từng đêm

Làmsao cứu hết những em cơ cùng

Xinngười mở rộng bao dung

Xinngười giải cứu cơ cùng cho em !!!

*****

Hỏinhững hương hồn đã chết !

Tháng 8—2005

Nơinghĩa trang, những con người nằm xuống

Nơitháp miếu, những hũ cốt tro tàn

Trôngim lìm, không một chút âm vang

Đi đâuhết, hỡi những linh hồn quá vãng

Nếusuối vàng, là hồn bay thất tán

Saolại nghe, có một cõi đi về

Hay mùmờ huyễn ảo tựa cơn mê

Thếtại sao có một lần sinh tử

Hay,chết là cắt đứt, không còn do dự

Đi, làđi luôn, về với vĩnh hằng

Nhữngvấn vương, rơi rớt có còn chăng

Làtiếc nuối của những người ở lại

Tự xưanay, đi là đi mãi mãi

Đi làđi, cho trọn cõi đi về

Nhưnúi sông đã giã biệt sơn khê

Nhữngphưởng phất như lam chiều vợn khói

Trầmhương quyện, hỡi hồn ai có đoái

Hãyhiện hình, chỉ điểm người trần gian

Chứnếu chết, là trả lại mênh mang

Sao bithiết, phũ phàng, thê lương quá

Sốngmột kiếp, để rồi tiêu tan cả

Sốngmột đời, để vĩnh biệt ngàn thu

Thàđừng mang, để không trả mịt mù

Cònnếu có, đâu là nơi sẽ đến

Mớingày nào, những ân tình trìu mến

Mớingày nào, những bịn rịn chia xa

Vậy màkhi bước đến cõi tha ma

Quêntất cả, như hoang tàn nghĩa địa

Hỡinhững hương hồn, nhạt màu sắc tía

Tôiđang đứng đây, hãy hiện mau về

Sao cứlặng thinh, chìm lắng lê thê

Xinhãy chỉ cho người sau được biết

Rồimột mai, dòng tử sinh oan nghiệt

Khilìa đời, tôi sẽ biết đi đâu

Khônglẽ mênh mang, im bặt, nhạt màu

Mờ dấutích và phai tàn giá lạnh !!!

Ếchnằm đáy giếng !

Tháng 8—2005

Khingồi yên một mình trong phòng nhỏ

Đưamắt nhìn vào vũ trụ bao la

Bỗng tôinghe những cảm giác xót xa

Chợtnhớ câu “con ếch nằm đáy giếng”

Vớiđáy giếng, con ếch đã lắm chuyện

Chưachắc gì đã biết hết phải không

Nênlại rên những tiếng nói hồng hênh

Thậtbé nhỏ, hèn chi kêu uệch uệch

Ếchchỉ kêu những tiếng kêu rỗng tuếch

Chứdám đâu “coi trời đất bằng vung”

Bỡitrời tròn làm lọt xuống một khung

Chứếch nào đã ví von như thế

Chỉ cótôi mới ngu ngơ quá tệ

Thậtkhù khờ mà cứ nghĩ tài hoa

Rồidửng dưng tự đắc chỉ riêng ta

Ta lànhất, một ông trời nho nhỏ

Dẹp đinghe, đừng khùng điên thế đó

Ngẫmlại mình, mới thấy đủ thứ ngu

Cũnggiống như cái câu chuyện người mù

Cùngrờ voi, mà tranh nhau ỏm tỏi

Nhưcon đóm lập lòe trong đêm tối

Nhưcon ếch nằm đáy giếng nhỏ nhoi

Rồiđem so với những cái của tôi

Còn bénhỏ hơn những gì bé nhỏ

Hãyđập cho tan vỡ

Cái vỏbọc tháp ngà

Mớithấy cái bao la

Củamênh mông vũ trụ

Tỉnhgiấc chưa, hay vẫn còn say ngủ

Hỡicon người khờ khạo của tôi ơi !

*****

TrungNguyên khấn nguyện !

Tháng 8—2005

ThángBảy Trung Nguyên

Xinthắp nén hương, bái tạ cửu huyền

Và báitạ, tất cả những bậc tiền nhân Tiên Tổ

Trướcđàn tràng, đã trang nghiêm thiết lễ

Xinlinh thiêng, hãy chứng giám lai lâm

Khóihương bay quyền quyện khói hương trầm

Hồnthiêng hưởng, linh linh, hồn thiêng hưởng

Trước,bái tạ những bậc đường đường dẫn thượng

Sau,vọng cầu những chiến sĩ trận vong

Cùngđồng bào tử nạn khuất theo dòng

Cùngtất cả những oan hồn, uổng tử

Từthủy lục, đến thiên tai, nạn dữ

Từrừng thiêng, đến nước độc, mỏ hầm

Từ vựcsâu, đến tận mọi không trung

Đếntất cả những đỏ đen, khủng bố

Khicòn sống, cõi trần gian đã khổ

Khichết đi, cõi hư huyễn có đau

Hay rasao mà man mác rầu rầu

Vờnvợn khói, mà không hề lên tiếng

Xinchắp tay, và chân thành khấn nguyện

Từ CaoTằng, Tổ Phụ đến hồn thiêng

Từ lụcthân, quyến thuộc, đến cửu huyền

Từ tửsĩ, đến cô hồn thất tán

Xinvượt thoát khỏi tam đồ, bát nạn

Xin mởtoang mọi cửa ngục âm u

Xinxóa tan mọi vất vưởng mịt mù

Đểthánh thoát cõi cao vời diệu vợi

Rồisoi xuống cõi trần gian khắc khoải

Gia hộcho thế giới khỏi điêu linh

Gia hộcho nhân loại được an bình

Cùngchung sống trong tình người cao đẹp

Dùngthánh đức dẹp tan bao sắt thép

Dùngtình thương xóa sạch mọi oán thù

Khôngcòn những trầm luân, khổ ải, mịt mù

Chânthiện mỹ hãy cùng nhau chuyển hóa

Xin chắptay cho Hoa Đàm nở rộ

Xinchắp tay cho kết tụ đài sen

Xinchắp tay cho sáng tỏa trước đèn

Cùngphủ phục Mùa Trung Nguyên khấn nguyện.

*****

Bài thơ 36 :Bốnmùa quốc quốc gia gia

Tháng 8 * 2005

Tiếng kêu con quốcnhững đêm đông

Tuế nguyệt phong sươngvẫn lạnh lùng

Năm tháng bọt bèo trêusóng nước

Đêm ngày lau sậy cợtnon sông

Tiếng kêu con quốcnhững đêm hè

Rỉ rả canh trường ai cónghe

Khuya khoắc tàn hơi cònréo gọi

Suối nguồn ủ dột độnglòng khe

Con quốc buồn trông hỏitiếng thu

Lam chiều mờ khói tỏaâm u

Im lìm cây cỏ buồn manmác

Trải mấy mùa thu vẫnmịt mù

Chạnh lòng con quốc gọisang xuân

Xuân khứ xuân lai đãmấy tuần

Hoa lá khô tàn khemkhép nụ

Sắc màu gờn gợn nétbâng khuâng

Những trải một năm đếnbốn mùa

Nhiều năm đếm thử biếthay chưa

Thời gian kéo mãi mònrơ cốt

Cỗ máy rịch tang chậmquá rùa

Cho nên con quốc nặngcan qua

Hết tiếng nhưng lòngvẫn xót xa

Còn nước là còn conquốc quốc

Còn nhà còn gọi cái gia gia.

*****

Vỡtoang một tiếng ô hô !

Tháng8 * 2005

Mỗingười có một góc riêng

Chia nhau mọi chỗ khắpmiền trần gian

Còn tôi không góc lang thang

Nên đi thơ thẩn trênđàng phù sinh

Núi đêm gió lộng lung linh

Rừng khuya thức giấchỏi mình là ai

Nhìn trông hải giác thiên nhai

Rong rêu vẽ lối trênđài thiên thư

Một đời, nửa kiếp đã dư

Còn thêm nửa kiếp, thậtư, thế à

Trăng treo năm tháng chưa già

Hoàng hôn khép núi chưatà đầu non

Mỗi người có một điểm son

Còn tôi không dấu nênmòn dặm băng

Đường đi im bặt vết hằn

Đường về không gợn lăngtăng sóng cồn

Đầu ghềnh, thác đổ gập ghềnh

Cuối sông nước chảymông mênh vô bờ

Thuyền du xơ mạn xác xơ

Phù sinh phiêu bạt bơphờ phiêu du

Tôi về gõ cửa thiên thu

Diễm huyền khép cánhmịt mù hư vô

Vỡtoang một tiếng ô hô !

*****

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
15/06/2015(Xem: 12686)
Con yêu Cha rất nồng nàn Yêu vì những thứ Cha làm con vui. Khi con cảm thấy buồn đời Cha làm con nở nụ cười được ngay. Khi con làm kẹt nút dây Cha luôn gỡ nút, khéo tay vô cùng.
13/06/2015(Xem: 14304)
Có nhân thì có quả. Đó là luật của Trời. Cũng là luật của Phật, Ứng nghiệm với mọi người Một lần, khi giảng pháp, Với tôn giả, sư thầy, Phật Thích Ca đã kể Một câu chuyện thế này. Có một con bò nọ, Nhân khi vắng người chăn, Đã xuống ăn ruộng lúa Của một người nông dân.
13/06/2015(Xem: 18809)
Đầu tiên học “nhận lỗi mình” Chúng sinh thường chẳng có thành thật đâu Cho rằng mình đúng trước sau Lỗi lầm nếu có đổ mau cho người Khi ta chối lỗi, than ôi! Chính là lỗi lớn nhất đời của ta!
13/06/2015(Xem: 12898)
Một người hỏi Đức Phật: “Bạch Như Lai từ bi, Tôi muốn có hạnh phúc. Vậy thì phải làm gì?” Đức Phật đáp: “Trước hết Anh phải bỏ chữ “Tôi”. Tiếp đến bỏ chữ “Muốn”. Chỉ hai chữ đó thôi. Vì “Tôi” là ích kỷ. “Muốn” là mong, là tham. Bỏ nó, anh hạnh phúc, Trong ý nghĩ, việc làm.”
05/06/2015(Xem: 13339)
Thiền sư Vô Căn trong một lần nhập định 3 ngày, thần thức của ông xuất khỏi thân thể. Các đệ tử của ông tưởng lầm ông đã tịch diệt nên mang nhục thân ông đi hỏa táng. Sau 3 ngày thần thức của ông trở về nhưng không tìm được nhục thân. Tìm không được nhục thân nên thần thức thiền sư Vô Căn quanh quẩn nơi căn phòng ông ở, liên tiếp than thở tìm kiếm nhục thân của ông nhiều ngày đêm thống thiết: Tôi ơi, Tôi ở đâu?… Tôi ơi, Tôi ở đâu?… Điều này làm cho các đệ tử của ông rất ư kinh sợ. Một người bạn của thiền sư Vô Căn tên thiền sư Diệu Không nghe tin liền đến ngay thiền viện bảo các đệ tử của thiền sư Vô Căn là đêm đó thiền sư sẽ nghĩ lại trong phòng của thiền sư Vô Căn rồi bảo các đệ tử hãy mang cho ông một thau nước, một bồn lửa, một bồn bùn đất.Đêm đến, thiền sư thiền sư Vô Căn lại nghe tiếng than thống thiết của thần thức thiền sư Vô Căn:
04/06/2015(Xem: 14774)
Thích cho đi ngày càng nhiều phước báu Thích cảm ơn điều thuận lợi nhiều hơn Thích giúp người ta thường gặp quý nhơn Thích oán trách ngày thêm nhiều phiền não Thích mãn nguyện niềm vui hay lai đáo Trốn tránh thời thất bại rất chua cay Thích sẻ chia bè bạn đến hằng ngày Thường giận dữ ngày càng nhiều bệnh tật Thích chiếm dụng sau nầy thành hành khất Bố thí thường ngày càng được giàu sang Thích hưởng thụ nợ khổ lắm đeo mang Thích học hỏi ngày càng tăng trí tuệ
01/06/2015(Xem: 13158)
Có một khoảng cách tìm đến Có một khoảng trống tìm về Nỗi đau trái tim đan bện Chập chùng ảo ảnh hôn mê. Phật thương chúng sanh như mẹ Cưu mang chín tháng mười ngày Bao nhiêu lá răm lá hẹ Ngậm cười nuốt trọn đắng cay.
01/06/2015(Xem: 11915)
Làm con đức Phật được nhiều điều quý Vì học theo Ngài nên rất bình an Thân tâm không vướng bận chuyện thế gian Thật diễm phúc trong đạo mầu tỏa sáng
01/06/2015(Xem: 13320)
Bồ Tát Đản sanh xuống cõi đời Niềm vui lan tỏa khắp nơi nơi Trời người cảnh vật đều hoan hỷ Trang sử vàng ghi rất rạng ngời
27/05/2015(Xem: 13345)
Thảng thốt, bàng hoàng tin Népal địa chấn Gần 8 độ Richter lật ngược Kathmandu Quật đổ điện đài đền miếu tín ngưỡng Hindu Và cả cổ tự cũng tan hoang đổ nát Ôi! Đất Phật của tôi Hơn hai ngàn năm bảo sát Ngài vẫn ngồi kia Trầm mặc, an nhiên! Ngài vẫn như như bất động toạ thiền Gạch, đá, cát... không dám sờ đụng chân dung bất tử