Tuyển tập 48

28/11/201113:14(Xem: 18480)
Tuyển tập 48

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - Số 48

(Từ bài số 471 đến số 480)

[email protected]

Tôi muốn nói … 471

Cái đài danh vọng ô hô ! 472

Bức lụa ngân sương 473

Hòa bình nào có trong chiến tranh ! 474

Chiến tranh và thù hận ! 475

Cho tà tháng năm 476

Hãy đến với nhau con đường chân thực 477

Hòa bình ló dạng ! 478

Bão Katrina, đổ nát Hoa Kỳ 479

Người thương nước lại 2 lần thoát nước 480

Tôi muốn nói ...

Tháng 8 * 2005

Tôimuốn nói

Nỗikhổ đau của những con người trầm thống

Vốnsinh ra trên những vùng đất cơ cùng

Lựcvà tâm, hai cái chẳng tương dung

Nênlăn lóc phải trải dài thân phận

Tôimuốn nói

Nỗikhổ đau của những con người uất hận

Vốnthấp cổ, thanh quảng chẳng giương cao

Vốnbé miệng, lời nói gió đưa vèo

Đànhgiậm chân đếm dày vò ức hiếp

Tôimuốn nói

Nỗiđắng cay của những con người tội nghiệp

Luôn thiệt thòi trong mọi ngõ ngách trần gian

Vì thứ dân nên đón nhận bẽ bàng

Cái lọc lừa của thế nhân lợi dụng

Tôi muốn nói

Nỗi trầm kha của những con người nghèo túng

Trải truân chuyên vắt kiệt sức cần lao

Cái khổ nghèo vẫn đùn đống dâng cao

Bỡi vật chất đu dây không mực thước

Tôi muốn nói

Nỗi hẩm hiu của những con người bạc phước

“Cho thật nhiều nhưng nhận chẳng bao nhiêu”

Lại còn mang những ai oán đủ điều

Sự công tâm vẫn làm ngơ vỗ cánh

Tôi muốn nói

Sương sa xuống, thấm đêm dài lành lạnh

Động lòng ai thương cảm đến cho ai

Đường nhân gian khúc khuỷu hãy còn dài

Đừng đợi đến một ngày kia ân hận !!!

*****

Cáiđài danh vọng, ô hô !

Tháng9 * 2005

Cáiđài danh vọng chi chi

Ráng leo cho được, kéo, trì, là sao

Cáiđài danh vọng hư hao

Ráng leo cho được, đâm nhào là chi

Trămnăm ngẫm lại còn gì

Nương dâu bãi biển xanh rì xanh xanh

Lợidanh búng sẵn tròng trành

Phất phơ cát bụi, vướng cành tranh đua

Trèolên trên đỉnh hơn thua

Rớt vào hố thẳm gió lùa tan hoang

Cơnmê ru mộng bàng hoàng

Giật mình hớt hải tân toan suy lường

Rongrêu phủ kín bên đường

Xác xơ váng nhện vương vương điêu tàn

Trầngian đày ải nhân gian

Nhân gian đày ải bẽ bàng thế nhân

Phongtrần cho nát phong trần

Thương thân cho nát tấm thân rã rời

Cáiđài danh vọng lơi bơi

Biết rồi mà lại tơi bời mà chi

Cáiđài danh vọng kỳ kỳ

Nói không ham muốn, mà vì là sao

Mộtmai như giấc chiêm bao

Lơ thơ gió bụi, xạt xào hư vô

Cáiđài danh vọng, ô hô !!!

******

Bứclụa ngân sương !

Tháng9 * 2005

Cuộc đời tôi, một cuộc đời viễn mộng

Bước phiêu du, như khúc rẽ dòng sông

Đi đi mãi giữa đất trời lồng lộng

Đi cho cùng điểm cuối cũng như không

Cuộc đời tôi, một cuộc đời du thủ

Khắp trần gian đâu có chỗ là nhà

Mỗi một duyên gõ lên nhịp tan tụ

Hát không cùng nhưng không một lời ca

Cuộc đời tôi, không có đầu có cuối

Để rong chơi cùng hai chữ thỉ chung

Mở thời gian, không có đâu lằn mối

Mở không gian, không có chỗ tận cùng

Cuộc đời tôi, đi nhưng không cần đến

Mỗi không thời, chỉ là điểm dừng chân

Mỗi hoại thành, chỉ là cơn gió bụi

Như hư không trôi nổi áng phù vân

Trời đất rộng nên tôi đi cùng khắp

Góp rong rêu vẽ bức ảnh vô thường

Mỗi một nét kết đôi đường mở khép

Gom bọt bèo dệt bức lụa ngân sương.

*****

Hòabình nào có trong chiến tranh !

Tháng9 * 2005

Từ khi ra đời

Lúc nào, tôi cũng nghe chiến tranh và khói lửa

Nào bom, nào đạn đì đùng khạt mửa

Nào người, nào vật chết chóc triền miên

Tan hoang, đổ nát, xơ xác, ngửa nghiêng

Khắp thế giới, không nơi nầy thì nơi nọ

Mấy mươi năm, mà tôi vẫn chưa rõ

Giết chóc nhau như thế, để làm gì

Chủ nghĩa nầy, chủ nghĩa kia, như thế, để làmchi

Họ đâu phải dân thường, mà là những người lỗilạc

Tôi vô cùng kinh ngạc

Họ dùng khôn ngoan, để thanh toán lẫn nhau

Họ dùng con người, để dãy chết thương đau

Rồi lại bảo kiến tạo hòa bình cho nhân loại

Thù hận nào điêu tàn theo lửa khói !

Hòa bình nào xây dựng trong chiến tranh !

Tình con người, như sợi chỉ treo mành !

Chữ tình thương, ngàn cân treo sợi tóc !

Hỡi những con người dọc ngang ngang dọc

Hỡi những con người xoay thế chuyển thời

Sự sống thật bình thường, nhưng quí nhất trongđời

Lại đánh đổ đi đâu, mà sao không làm được ???

*****

Chiếntranh và thù hận !

Tháng9 * 2005

Tiền bạc đổ ra, xây lò, và chế bom nguyên tử

Tiền bạc đổ ra, nghiên tầm vũ khí hạch tâm

Máy bay, mìn bẩy, súng đạn, xe tăng

Tân trang, bảo trì …

Tổn hao biết bao nhiêu nhân, tài, vật, lực

Nước giàu có, cũng như nước nghèo nhứt

Dù tự do, cộng sản, quân phiệt, bạo tàn

Dù nước nhỏ, nước lớn, khép kín, mở toang

Cũng đều đổ khối lượng khổng lồ ngân sách

Nào là quân đội, tình báo, an ninh, tuyển ngạch

Nào là thanh niên, thanh nữ, hiện dịch, đôn quân

Nào là quân nhu, quân dụng, đủ hết thứ quân

Tất cả để gườm nhau :

Chiến tranh và thử lửa !!!

Tự cổ kim, và thời nào cũng rứa

Đâu phải thường dân

Mà là những con người thượng thặng, có lạ không

Nay thì thuyết khách, ngoại giao, quan hệ, cảmthông

Mai thì cuốn hút chiến chinh, hận thù, thắng bại

Lao chết chóc, không nương tay, ái ngại

Người với người, mà cứ thế giết nhau

Rồi chiến thắng, huân chương, lon lá, rực màu

Hỡi nhân loại, biết bao giờ chấm dứt

Hòa bình chỉ nằm trên bàn cân, không mức !

Lòng dạ con người lại đủ thứ lằn ranh

Thế cho nên, giải quyết nhau bằng chiến tranh???

Và, nói chuyện với nhau bằng thù hận ???

*****

Cho tàtháng năm

Tháng 9 * 2005

Miệng nói mở, mà đường đi khép lại

Vườn muốn thông, mà rào, dậu, ngăn che

Nói bình quyền, mà chụp, phủ, răn, đe

Nói tự nhiên, mà sắt, cùm, thòng lọng

Bếp tro tàn còn sặc mùibồ hóng

Cửa đóng khung còn mạngnhện giăng giăng

Đêm tối tăm vì khuấtdạng ánh trăng

Ngày ảm đạm vì mây mùche nắng

Bỡi vì đâu mà tìnhngười quá ngắn

Bỡi vì đâu mà chia cắtquá dài

Hay sao Hôm đưa đẩy vớisao Mai

Hai vì sao chẳng baogiờ gặp được

Hay ngân hà không cócầu ô thước

Nhưng con người thì cókhác kia mà

Tội tình chi những oannghiệt can qua

Đường đi tới là conđường trước mặt

Hãy bước đi dõng dạc

Bỏ lại ở sau lưng

Quá khứ đã đóng khung

Của một thời dĩ vãng

Được như thế mới may raxứng đáng

Những con người trongthời đại hôm nay

Đôi tay, rướm máu đôitay

Đôi chân, rướm máu đọađày đôi chân

Hay chưa, nay lựa mailần

Biết chưa, nhũng nhẵng,tần ngần lo toan

Núi cao nhắm đỉnh núinon

Rừng sâu nhắm bước lốimòn đi qua

Trăng treo đã mỏi trăngngà

Còn reo tuế nguyệt chotà tháng năm.

Hãyđến với nhau : con đường chân thực

Tháng 9 * 2005

Hỡi những quốc gianghèo khổ !

Hỡi những dân tộc nghèokhổ !

Tôi đã thấy rồi, tội nghiệpquá đi thôi

Cái đồng tiền từ thiện,cứu đói, thật quá hời

Mà tài nguyên phải đổcho chiến tranh, hàng đống

Người ta nói, nào lànước nghèo, chậm tiến

Nào là những siêucường, vượt tốc văn minh

Nếu không chạy đua vũkhí

mà dùng vào mục đíchnhân sinh

Thì thế giới sẽ an bìnhbiết mấy

Là con người, hãy dùngtiếng con người mà nói

Là con người, hãy bằngniềm tình tự thương nhau

Tiền bạc kia, sẽ muađứt khổ đau

Lòng chân thiện sẽ phátan thù hận

Hỡi những quốc giacường tấn !

Hỡi những đầu óc tài ba!

Hãy đến với nhau, bốnbiển là nhà

Hãy nhìn với nhau, đềucon người cả

Hãy dắt nhau, mở ra conđường mới lạ

Chứ chiến tranh chếtchóc, đã quá cũ rồi

Chỉ khi nào bao dung,thánh đức lên ngôi

Thì không có gì sanbằng chẳng được

Tình thương, không cầnqui ước

Tình người, không cầngiết nhau

Cuộc sống, không cầnkhổ đau

Đó là con đường chânthực.

*****

Hòabình ló dạng !

Tháng 9 * 2005

Sao lại thi đua : triểnkhai vũ khí ?

Sao lại thi đua : thủthế quốc phòng ?

Người với người, mà nóichuyện không xong !

Phải dùng tới chiếntranh và bạo lực !

Chiến tranh nào làchiến tranh qui ước ?

Hòa bình nào có mặt chỗtang thương ?

Phải đánh nhau cho tơitả thê lương

Rồi mới chịu nhìn nhau,thật là lạ !!!

Những thứ giết người,mà chế ra đủ cả

Nào đạn, nào bom, tầmngắn, tầm dài

Nguyên tử, địa không,loại xới, loại cày

Nhân, tài, vật, lực,tốn hao không thể tưởng

Người với người màkhông nương nhau, hướng thượng

Người với người, mà naybạn mai thù

Những đầu óc thượngthừa, vùi vào tăm tối, âm u

Rồi cút bắt bằng nhữngtrò chơi chết chóc

Khi đã đẩy đến tận cùngtang tóc

Mới bắt tay và nóichuyện hòa bình

Rồi nai lưng xây lạinhững điêu linh

Nhưng vũ khí, quốcphòng vẫn lườm nhau, chưa chấm dứt

Hỡi thế giới, đâu làhòa bình chân thực ?

Hỡi nhân loại, đâu làtiếng nói tình người ?

Hãy đến với nhau bằngcảm thông, thân thiện, nụ cười

Không cần giải quyếtbằng hận thù, chiến tranh và vũ khí !

*****

Bão Katrina, đổ nát Hoa Kỳ

Bãokhởi động và hoành hành cuối tháng 8 đầu tháng 9 năm 2005,

tànphá nhiều thành phố ven biển trên nhiều tiểu bang tại Hoa Kỳ.

Mặc Giang, ngày 01-9-05.

Cơn bão Katrina

Xuất phát Florida

Lan tới Louisiana

Tràn ngập Alabama

Kéo tới Mississippi

Làm cho Hiệp chủng quốcHoa Kỳ

Chấn động, kinh hoàng,nát tan, nghiêng ngửa

Những cao tầng, cao ốc,còn đổ tuông, huống gì nhà cửa

Những phố sá, côngviên, còn cuốn sóng, huống chi con người

Nhìn nhau, tiếng khóchết cười

Ngó nhau, ngậm ngùinước mắt

Hỡi trời đất, đòi hỏichi quá đắt !

Sức con người, phải trảnhững tang thương

Chỉ còn đây, tan nátnhững thê lương

Biển trào lộng vẫn ầmầm dậy sóng

Bãovẫn càn, vẫn quét. Ôi cuồng phong khởi động !

Nướcvẫn xoáy, vẫn trôi. Ôi chìm nổi, điêu linh !

Cuộcsống và khổ đau, phải hứng chịu tuyệt tình !

Ngườisống và người chết, phải lặng câm, nín thở !

Biển hỡi biển, vẫn thìthầm muôn thuở

Bão hỡi bão, vẫn tràolộng phong ba

Hết Ấn ĐộDương—Tsunami, lại đến Đại Tây Dương—Katrina

Đông và Tây, năm nàocũng tan nát

Hàng trăm người, chônvào lòng biển, chết ngạt

Hàng ngàn người, sốngtrên đổ nát, chết tươi

Cònđâu câu nói tiếng cười

Mộtcơn bão táp, trả mười tang thương

Cònđâu nào phố nào phường

Mộtcơn biển động, hết phương, kêu trời

Cònđâu sống giữa cuộc đời

Mộtcơn sóng vỗ, hết lời nỉ non

Nhìntrông, kinh ngạc, bàng hoàng

Bãoơi, ngưng lại có còn hơn không

Nhìntrông, nát ruột, tan lòng

Biểnơi ngưng động, khơi dòng kêu thương

Đôngphương rồi lại Tây phương

Đừnggieo tang tóc thê lương nữa trời

Trần gian khổ lắm người ơi !!!

*****

Ngườithương nước, lại hai lần thoát nước !

Cảm tác, để chia xẻ vớiĐồng bào bị trận bão Katrina

tại 3 tiểu bangLouisiana, Alabama, Mississippi, nhất là

thành phố New Orleans,quốc gia Hoa Kỳ.

Ngày 04-9-2005

Bamươi năm trước, khi nước biến, tôi làm người bỏ nước

Bamươi năm sau, khi nước trào, tôi bỏ nước ra đi

Nướcmắt nào, làm nghẹn hai bờ mi !

Niềmđau nào, làm tràn hai khóe mắt !

Mộtcuộc đời, chạy hai lần tan nát

Mộttấm thân, chống đỡ hai bàn tay

Mộtquãng đời, mất tất cả từ đây

Nướchỡi nước, thêm mấy lần nghiêng ngửa ???

Bamươi năm trước, ôi niềm đau muôn thuở !

Kẻ lyhương, người ở lại, ngục tù

Bamươi năm sau, cuộc sống phủ âm u

Khinhìn lại, biết bao người đã mất ???

Nhớngày nào vượt tuyến, thập tử nhất sinh, tan tim nát mật

Mượnđất khách dung thân, lưu đày tự nguyện, đánh đổi tự do

Quãngđời qua, bao khắc khoải dày vò

Nayđón nhận, thêm một lần tan nát

Hỡinhững ai trên ba tiểu bang san sát

Chiađắng cay, chia trắng cả cuộc đời

Chiabồ hòn, chia cả những đầy vơi

Maymột chút, còn đồng bào hải ngoại

Tôimuốn nói, những điều không muốn nói

Sốngquê người, ngửa úp đôi bàn tay

Bamươi năm, phủi sạch trong phút giây

Đời tỵnạn, thêm một lần tỵ nạn !!!

Đượcsống hai lần, trên đường di tản

Đượcnhận hai lần, từ thiện ban cho

Hỏilàm sao không ray rứt, dày vò

Người thương nước,lại hai lần thoát nước !!!

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
05/10/2025(Xem: 2795)
Một lần học được những danh ngôn tuyệt phẩm (1) Nhủ thầm muốn tìm ra ánh sáng cho chính mình Hãy tự mình đầy nắng , thắp lên ngọn lửa trong tim Là vai diễn thầm lặng trong hành trình nhưng kiên cường và luôn có tình thương rộng mở Dù không phải ban đầu “ngậm thìa vàng”, một kịch bản rực rỡ !
04/10/2025(Xem: 4642)
Cư sĩ Như Ninh Nguyễn Hồng Dũng, pháp danh Như Ninh, sinh năm 1956 tại Quảng Ngãi, sớm có duyên lành với Phật pháp. Năm lên sáu tuổi (1962), Cư sĩ được quy y với Hòa thượng Thích Trí Hưng tại chùa Từ Lâm, Quảng Ngãi, và chính thức bước vào con đường tu học. Thuở thiếu thời, Cư sĩ là một trong số ít Pháp tử của “Nhóm Thập Thiện”, được đào tạo nghiêm mật về nội điển và ngoại điển, rèn luyện cả trí lực, thể lực và khả năng hùng biện, với sự hướng dẫn tận tình của chư Tôn đức.
03/10/2025(Xem: 2399)
Phước lành con đã tạo ra Các đời quá khứ hay là đời nay Nghiệp chưa cho quả phước nào Nguyện thành pháp độ để vào thiện căn . Sau này dù tạo mấy lần Từ đây cho đến vô sanh Niết Bàn Hễ làm chuyện tốt sẵn sàng Mỗi điều lợi ích thành đoàn nhân duyên Giúp cho phiền não sớm yên Trợ mau giải thoát kế liền kiếp sau Nếu trễ chẳng gặp Phật nào Nhằm kỳ Độc Giác làm sao cũng thành .
30/09/2025(Xem: 3369)
một chốn về, mang ý nghĩa truyền thống Kết nối “lễ hiệp kỵ “ và “về nguồn “ thể hiện lòng biết ơn Góp phần duy trì , phát huy, kế thừa di sản hơn Bằng cách ghi nhận, tôn vinh công hạnh sự đóng góp Thông qua hành trạng dấn thân từ văn hóa , giáo dục, hoằng pháp
21/09/2025(Xem: 2961)
Tín thành tâm phát nguyện Đốt thân dâng cúng dường Khiêm cung nhận giới pháp Nhiệt đảnh hoà tấn hương
21/09/2025(Xem: 2952)
Ngày xưa mượn cánh tay người Hỏi đường, nhờ lửa, chẳng lười đêm thâu Giờ đây vượt thắng bước đầu Vững vàng tự lập, ân sâu dâng Thầy Chân thành tình cảm còn đây Đi trong tỉnh lặng, sẹo nay đã lành Xin thưa có chút trưởng thành Vẫn xem tri kỷ , nguyện hành thiện lương
20/09/2025(Xem: 3061)
Năm mươi năm rồi hử? Tưởng chết hoá ra còn Hữu vẫn còn hiện hữu Không thì cứ như không Năm mươi năm thoáng chốc Thất học tuổi mười lăm Thiếu ăn mà phách dóc Tuổi mười bảy xung phong
16/09/2025(Xem: 3790)
Đừng sợ bị đánh giá cô độc hay yếu đuối ! Thoát ra khỏi vai diễn, tự mình tìm lấy con đường Khi bước vào tu tập, dù sống trong đời thường Hãy nhắc nhở mỗi người đều mang một ẩn sĩ !
14/09/2025(Xem: 3438)
Đường gập ghềnh sỏi đá Lên đồi vắng đìu hiu Năm mươi năm chuyển hoá Đón rằm đã phẳng phiu Ô hay, Đồi Trại Thuỷ… Góc phế tích điêu tàn Bóng nâu sồng lầm lũi Pháp đăng vẫn sáng vàng
11/09/2025(Xem: 3718)
Auckland, Trí Đức thiền môn Đạo Nguyên Thượng Tọa sớm hôm kinh cầu Ý kinh Phật đạo thâm sâu Truyền trao Phật tử ngõ hầu phát huy Người người thương mến kính vì Cùng nhau Tam Bảo hộ trì kính dâng Nhiều năm Phật tử đông dần Thiền môn nhỏ hẹp phải cần khuếch trương