Tuyển tập 43

28/11/201113:14(Xem: 18573)
Tuyển tập 43

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - Số 43

(Từ bài số 421 đến số 430)

[email protected]

21 Hãy nói dùm cho 421

22 Giọt nước mắt ! 422

23 Đường vào khổ ải ! 423

24 Nẻo đến thiên thai ! 424

25 Trời mưa làm ngập không gian 425

26 Thương cho kiếp lạc đà ! 426

27 Tái tạo thuở hồng hoang ! 427

28 Tuổi thơ em học đánh vần 428

29 Nhớ thương ngày về . . . 429

30 Tiễn biệt lối đi về ! 430

Hãy nói dùm cho

Tháng 07-2005

Hãy nói dùm cho, những con người thầm lặng

Sống bình thường trong mọi chốn trần gian

Dù đủ ăn hay vất vả lầm than

Vẫn chịu đựng trước thế thời muôn ngả

Hãy nói dùm cho, những con người dân giả

Mới sinh ra đã thua thiệt đầu đời

Khi lớn lên bương chải khắp nơi nơi

Vẫn thấp thỏi trước gò cao, đồi núi

Hãy nói dùm cho, những con người lầm lũi

Hiến cho đời bằng sức lực cần lao

Việc khó khăn cũng chẳng nệ chút nào

Ai có biết cảm ơn, chứ không đòi phải nhớ

Hãy nói dùm cho, những con người bé nhỏ

Sống hiền hòa dù khổ ải trần ai

Đổ gian lao trong cố gắngmiệt mài

Vì cuộc đời và miếng cơm manháo

Hãy nói dùm cho, những con ngườikhông gian xảo

Chỉ mong sao cuộc sống đượcan lành

Không hơn thua đòi hỏi nhữnglợi danh

Không đếm xỉa đến quyền uy tranhđoạt

Hãy nói dùm cho, những con ngườikhông ton hót

Sống thật chân nên ăn nóithật thà

Không biết dùng đến miệng lưỡichua ngoa

Trước mặt, sau lưng đãi bôi,rẻ rúng

Dụng nhân như dụng mộc, chứ đừngnên lợi dụng

Trọng thể như trọng thân, chứđừng trọng riêng mình

Đừng chỉ vì những cặn bã nhụcvinh

Vì danh vọng mà lương tâm coinhẹ

Nói và làm được cho nhau đinhé

Thì cuộc đời sẽ an ổn biếtbao

Người với người sẽ quí trọngthanh cao

Cho nhân loại mỗi ngày thêmtốt đẹp.

Giọt nước mắt !

Tháng 07-2005

Giọt nước mắt cho lệ đầy nhẹbớt

Đừng để chi nỗi u uẩn dângtràn

Đừng để chi nỗi ấm ức căngngang

Sẽ đột phá những đắp be loanglổ

Giọt nước mắt cho sầu bi sụp đổ

Để cuộc đời còn lối thoátthảnh thơi

Cho nụ cười còn gắn trên lànmôi

Sẽ đâm thủng sức ép dồn ứ đọng

Giọt nước mắt cho bờ mi mềmmỏng

Vãi thương đau sẽ tan biến ưuphiền

Gieo cảm thông sẽ nhẹ bớt oankhiên

Không biết rung thì tình ngườikhô cứng

Giọt nước mắt xoi thành trìchịu đựng

Sẽ xói mòn những ngõ ngách thươngđau

Sẽ vơi đi những cảnh luống ưusầu

Là con người đừng đọa đày quálắm

Giọt nước mắt, cõi cằn nàokhông thấm

Lệ lưng tròng sỏi đá nhũn trothan

Nước mắt kia là cay đắng ngậptràn

Là niềm đau của nguồn cơnthống thiết

Đừng bó rọ trong cùm gôngthua thiệt

Đừng dửng dưng đến vô cảm vôtình

Ai cứ khổ, miễn không độngtới mình

Là con người, chứ phải nào bănggiá

Và cho dẫu có phải là bănggiá

Sức nóng lên băng giá cũngchảy tan

Dù có mang chiếc áo giáp bẽbàng

Giọt nước mắt sẽ làm tiêu tấtcả.

Đường vào khổ ải !

Tháng 07-2005

Mỗi cảm nghĩ là tương duyênnối kết

Mỗi nỗi buồn là một vũng đauthương

Mỗi bâng khuâng là một hốcthê lương

Mỗi sân hận là một rừng laokhổ

Mỗi lầm lỗi là khoảng sâuchống đỡ

Mỗi dại khờ là bài học chếtthân

Mỗi ngu ngơ là trả giá mấylần

Mỗi si mê là sụp hầm mấy bậc

Mỗi ích kỷ là buột đời chật vật

Mỗi tỵ hiềm là giăng lưới bủa vây

Mỗi hơn thua là lặn lội bùn lầy

Mỗi ganh ghét là tình thân đánh mất

Mỗi buông thả là lao đầu phóng dật

Mỗi hờn căm là dẫm nát từ tâm

Mỗi thất nhân là đóng cửa ngậm câm

Mỗi thất đức là giam cầm cô độc

Mỗi thối chí là mở đường gai góc

Mỗi lừng khừng là vắt vảnh lưng đèo

Mỗi ngang ngược là giồng dốc kéo theo

Mỗi tật đố là chúi đầu hố thẳm

Đường tuy dài nhưng khởi từng điểm chấm

Nẻo xuống lên do kẻ quyết lòng đi

Đã phóng lao đừng có khócthan chi

Chỉ thoát khỏi khi hồi tâmtỉnh ngộ !

Nẻo đến thiên thai !

Tháng 07-2005

Mỗi nụ cười là một liều thuốcbổ

Mỗi niềm vui là thoát khỏi thươngđau

Mỗi hân hoan là quẳng gánh loâu

Mỗi hỷ lạc là đốt rừng phiềnnộ

Mỗi từ tâm là lên đường cứukhổ

Mỗi thong dong là về bếnthanh lương

Mỗi thân thiện là mở cửa tìnhthương

Mỗi xoa dịu là gắn hàn đổ vỡ

Mỗi tán thán là rừng hoa chớmnở

Mỗi thứ tha là dứt sạch gôngxiềng

Mỗi không cầu là chận đứng oankhiên

Mỗi không vọng là hết đườngràng buột

Mỗi học hỏi là mở trang sángsuốt

Mỗi khiêm cung là tâm lượngthánh nhân

Mỗi bao dung là trượng phu dựphần

Mỗi soi xét là đốt đèn quân tử

Mỗi không tham là lợi danh chế ngự

Mỗi không sân là thù hận đóng khung

Mỗi không si là tăm tối cáo chung

Dẹp tiểu lộ bước lên đường đại lộ

Hãy cứu khổ cho đời thôi đau khổ

Hãy ban vui cho nhân thế mỉm cười

Góp tin yêu cho sáng tỏa tình người

Mang chân thiện cho trần giantươi đẹp.

Trời mưa làm ngập không gian

Tháng 07-2005

Trời mưa làm ngập không gian

Vì lâu nước đọng trên ngànrụng rơi

Mưa to gió lớn tơi bời

Làm cho ngập cả sông ngòivũng nông

Mưa cho ngập ruộng ngập đồng

Ngập tràn lên phố ngập chồnglên cao

Mưa cho đổ nát hư hao

Đá tuông đất lở dâng trào bùnnhơ

Khi mưa trút nước tĩnh bơ

Khi im thin thít, trời trơ đấttrồng

Dù cho nhân thế cầu mong

Vẫn năng nắng gắt, vẫn ngongngóng chờ

Dù cho nhân thế ước mơ

Vẫn han hạn hán, vẫn khô cháychày

Làm cho chết cỏ chết cây

Mùa màn chết cháy, mộng gầychết non

Khi mưa, mưa dập mưa dồn

Mưa xối mưa xả mưa còn đổ mưa

Mưa sáng mưa tối mưa trưa

Mưa dây não ruột mưa dưa nãolòng

Mưa gầm mưa thét mưa giông

Mưa bay mưa bụi mưa ròng cònmưa

Mưa ơi mưa hỡi là mưa !!!

Thương cho kiếp lạc đà !

Tháng 07-2005

Bầy lạc đà trầm mình trên samạc

Dẫm bước đi thở khói giữa mịtmù

Cát bụi bay cuồn cuộn cuốn âmu

Trời hực lửa mênh mông lồnglộng nắng

Bầy lạc đà bước lù lù yênlặng

Trông xa mờ vẫn bước tới, về đâu

Ngày tàn dần rồi lại đến đêmthâu

Dáng mệt mỏi dừng chân bờ cátlạnh

Mặt trời lên, cát vàng loangóng ánh

Bầy lạc đà tiếp tục kéo nhau đi

Bụng tong teo đâu còn có đượcgì

Miệng nhả khói thân hong khôcách thủy

Cũng một đời nhưng sao nhiềukhổ lụy

Bỡi vì mang thân phận kiếplạc đà

Lại đeo mang vượt sa mạc ngàn xa

Không uống ăn nhiều ngày dù nắng cháy

Vốn sinh ra làm một loài như vậy

Biết làm sao một kiếp sẽ phải sinh

Phải đeo mang và trả giá thân mình

Dưới thế gian nên thế trần phải chịu

Bầy lạc đà vẫn kéo đi tiu nghỉu

Sa mạc ơi, có nhìn thấy cho không

Sức nóng ơi, nóng chi nữa nực nồng

Dù thú vật nhưng đày chi quá nỗi

Vài lời nhắn gởi

Lạc đà mình ơi

Cứ ráng lên, cho hết một cuộc đời

Chỉ mong sao đất trời đừng rộng quá

Nóng ít hơn cho mát dạ

Nước gần hơn cho đẹp lòng

Cây cỏ xanh đỡ hoài mong

Mang vác nhẹ đời bớt khổ.

Bảo vệ trái đất, hay tái tạo thuở hồng hoang ?

Tháng07-2005

Ngày 4 tháng 7 năm hai ngàn lẻ năm

Phi thuyền thám hiểm của cơ quan không gian NASA

Nhân kỷ niệm Quốc khánh của hiệp chủng quốc Hoa Kỳ

Đã thực hiện một công việc lịch sử ly kỳ

Là bắn một tiểu phi lao vào sao chổi

Sức va chạm nổ tung mấy lần vang dội

Tiếng nổ hơn bốn ngàn ký thuốc nổ TNT

Ánh sáng lóe lên sáu lần hơn ánh sao chổi chớp lòe

Cát bụi bay phát một luồng mù mịt

Các nhà khoa học vô cùng tha thiết

Báo tin mừng cho nhân loại hôm nay

Sức con người với khối óc và bàn tay

Bắn sao chổi, để tìm sự phát sinh của thái dương và sự sống

Sự thành công này dẫn tới sự đề phòng và dự chống

Một thiên thạch nào đó, rớt và lao vào trái đất chúng ta

Dù tỷ lệ rất thấp, nhưng đã nhiều lần diễn ra

Vài chục triệu năm

Vài trăm triệu năm

Theo khoa học và thiên văn

Đã từng gây cho địa cầu nhiều lần hủy diệt

Thiên thạch lao vào bất cứ lúc nào không biết

Sức công phá và tàn hại sẽ vô ngần

Sẽ gấp trăm lần

Sẽ gấp ngàn lần

Trận động đất sóng thần năm hai ngàn lẻ tư

Làm mười hai quốc gia Nam Á ngất ngư

Hai trăm ngàn người vùi thây, sự sống đâu còn ý nghĩa

Nếu thiên thạch rớt trên vành đại địa

Gấp triệu lần bom nguyên tử tại Nhật Bản vào thế chiến thứ hai

Nếu thiên thạch rớt trên năm đại dương nối dài

Ngọn sóng phát cao hàng ngàn mét,

Hàng vài trăm mét,

Và còn cả trăm mét

Sẽ băng băng cho tới tận cùng trái đất

Vạn vật, sự sống, con người :

tìm ra đâu gọi là còn, mất

Biển cả, đồi núi, đất liền :

còn gì đâu gọi là một hành tinh sống của thái dương

Mà tất cả sẽ tan biến không lường

Nát bấy, và cuồn cuộn như máy quay sinh tố

Rồi hàng tỷ năm sau

Rồi hàng triệu năm sau

Mầm sống và phôi sinh mới có cơ phát căn

Phôi thai và hình thành như thời hồng hoang tiền sử

Biến cố bắn vào sao chổi,

Khoa học, thiên văn có thể chế ngự

Đưa con thuyền vũ trụ vào không gian

Làm con mắt dõi soi hằng hà thiên thể ngút ngàn

Và hằng hà thiên thạch theo quĩ đạo vòng quanh trái đất

Nếu một thiên thạch đi vào gần nhất

Thì phi thuyền sẽ phóng những nguyên tử, phi tiêu

Làm nổ tung, hay làm cho quĩ đạo lệch chiều

Đi vào vũ trụ uyên nguyên

Bảo vệ trái đất bình yên

Chứ không bị hủy diệt

Và bắt đầu thời kỳ hồng hoang tái tạo !!!

Tuổi thơ em học đánh vần

Tháng 07-2005

Tuổi thơ em học đánh vần

Tấm gương kim cổ lựa lần mà soi

Đánh vần hai chữ đầu đời

Đã mang huyết thống giống nòi Rồng Tiên

Đánh vần hai chữ Ba Miền

Bắc Nam, Trung giữa, nối liền non sông

Đánh vần hai chữ Lạc Hồng

Trường Sơn cha nhớ, Biển Đông mẹ chờ

Một năm bia đá cũng mờ

Ngàn năm bia miệng trơ trơ không mòn

Dặn lòng luôn giữ sắc son

Làm gì, đừng để nước non ố màu

Tình sâu nghĩa nặng mới đau

Một con ngựa bịnh cả tàu không ăn

Sai lầm, tội lỗi : ăn năn

Đừng quăng ra biển, cũng lăn vô bờ

Ai mà không có tuổi thơ

Sao trong trắng quá, như tờ trinh nguyên

Cái bè danh lợi đảo điên

Bọt trôi sông biển, bèo miền tào khê

Chắp tay, xin cúi đầu về

Lỗi thẹn sông núi, lỗi thề Tổ Tông

Trở về với nước Biển Đông

Trở về với núi cao ngần Trường Sơn

Ao nhà dù đục vẫn hơn

Cội nguồn đâu có dỗi hờn nghe em !!!

Nhớ thương Ngày về ...

Thơ nhạc * Tháng 07-2005

Ngày về, cho lúa đồng xanh

Cho bông lúa chín thơm lành tình quê

Ngày về, cho bến bên đê

Cho thuyền xuôi mái vỗ về bên sông

Ngày về, cho ước chờ mong

Bao năm xa xứ nhớ trông vơi đầy

Xóm làng in bóng còn đây

Đường quê in dấu, bờ cây inmàu

Quê nghèo cắt rốn chôn nhau

Đất cằn sỏi đá bên bàu ruộngnương

Bao năm xa cách đoạn trường

Tình vương vương vấn nghĩa vươngvương sầu

Quê nghèo, trắng mấy mùa cau ?

Nhà tranh mưa nắng, mấy màuphong sương ?

Ngày về, nhặt bóng tơ vương

Tơ tằm rút mãi, tư lường hồnai

Ngày về, góp nhặt phôi phai

Đem hong nhung nhớ, phơi đàixa xôi

Ngày về, thăm thẳm lên ngôi

Tình quê héo hắt, gởi đồi thêlương

Ngày về, cho thắm tình thương

Cho người lữ thứ, nhớ thươngngày về !!!

Tiễn biệt lối đi về !

Tháng 07-2005

Càn khôn vạn đại

Trời đất mênh mông

Ta mới quanh đi quẩn lại mấyvòng

Chưa thõa mãn đã tiêu ma mộtkiếp

Mau lên đi, chứ nếu không,chẳng kịp

Thời gian trôi, không kéo lạiđược đâu

Thế cho nên mới có câu

Cái gì qua là sẽ mất

Không nên ngại được, thất

Không nên e bại, thành

Vững sống an lành

Suy tư chín chắn

Khi mưa khi nắng

Khi gió khi sương

Đó là những đổi thay, biếnhoại, bình thường

Ta nhận rõ tận tường, đừng sợsệt

Chỉ một việc đầu tiên, vàchấm hết

Đời ngắn dài, nhưng có nghĩa,biết không

Không nên bàn, lý luận nhữnglông bông

Sống lây lất, lêu bêu, vôtích sự

Đến cửa sinh, thì đi bằng cửatử

Lẽ tự nhiên trong mộng huyễndiêm phù

Đánh điểm son thả vào cõithiên thu

Vạch một nét trên hành trìnhrêu phủ

Đem chưng vào trong tủ

Của băng giá ngàn năm

Rúng động đống tro tàn

Đã từ lâu rũ mục

Thời gian đến có lúc

Thời gian đi có chừng

Dù trăm năm cũng bỏ lại sau lưng

Dù một thoáng, chỉ con đườngbước tới

Ta chào mi đứng vẫy

Tiễn biệt lối đi về !

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
10/05/2025(Xem: 5254)
Mẹ không là giáo sư hay nhà tư tưởng lỗi lạc ! Thế nhưng trong việc rèn nhân cách, lại hàm chứa nghệ thuật lặng thầm Từ sức mạnh lòng nhẫn nại, sự tử tế mang triết lý nhân sinh quan Để gieo nên một tâm hồn phi thường từ ba viên ngọc! (1)
08/05/2025(Xem: 5353)
Con ơi mẹ chẳng cần chi Mong con ứng xử những khi mẹ còn Cho đúng bổn phận làm con Là gương sáng để con soi con vào Cho dù sức khỏe thế nào Tuổi già, tất phải dựa vào con thôi
08/05/2025(Xem: 4360)
Ngày xưa, vua nước Vệ Rất yêu Di Tử Hà, Luôn hào phóng ban thưởng Cả lời khen, cả quà. Có luật, ai ăn trộm Xe quan hay xe dân, Sẽ bị đánh, sau đó Bị chặt một bàn chân. Một hôm, mẹ ốm nặng, Đêm khuya, Di Tử Hà Không còn kịp bẩm báo,
04/05/2025(Xem: 3103)
Nắng ấm mây lành đón bước ai Gửi trao chân thật ý đơm cài Nhà tranh một góc tình không cạn Cửa rộng bốn mùa nghĩa chẳng phai Uống bát trà xanh ôn kỷ niệm Lưu hương đạo vị suốt canh dài Nâng ly quên hết đời đen bạc Gió cuốn ưu phiền nhẹ lướt bay.
30/04/2025(Xem: 8189)
Sáng mai tĩnh giữa mây bay, Tâm như gương sáng đón ngày nhẹ trôi. Không mong ngộ đạo cao vời, Chỉ xin tỉnh thức giữa đời lặng yên. Bồ Tát đâu cõi xa miền? Mà trong ánh mắt dịu hiền buổi mai. Không cần bước đến thiên thai, Chỉ cần bước vững, nhẹ hoài từng hơi. 🙏🙏🙏🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️🌼🍁🌺🍀🌹🥀🌷🌸🏵️
26/04/2025(Xem: 4120)
Như một vần thơ Viết từ xi măng, cát đá Như một bài hát Với toàn nốt tròn trắng, viên dung Như những đóa bạch liên Vươn lên nền trời xanh Texas Giữa những con đường nhỏ và những cánh rừng thưa Cảnh vật còn hoang sơ Bao tấm lòng rộng mở Khai phát Bồ Đề tâm Cúng dường Tam Bảo
26/04/2025(Xem: 5641)
Cuộc đời là một chuỗi những sự lựa chọn. Mỗi người có một hướng đi cho riêng mình, Học tập suốt đời với mọi hoàn cảnh mưu sinh Dễ biến thành thói quen khi trải nghiệm phong phú ! Vì kiến thức mọi lãnh vực biết sao cho đủ? Nên mục tiêu cần phải “rèn luyện không mệt mỏi để tự nâng cao bản thân” Vì công việc của một người đã thể hiện thái độ từng cá nhân Đồng thời cũng thể hiện lý tưởng, chí hướng về cuộc sống! (1)
26/04/2025(Xem: 6244)
Con đường Tỉnh Thức được vinh danh Nhất Hạnh Thiền Sư nhiếp lợi hành Tu Viện Làng Mai truyền tĩnh lự Đường xưa mây trắng ngát trời xanh Bốn phương con Bụt tâm quy ngưỡng Giây phút nhận chân nghiệp ác lành Chánh niệm thường hằng tâm chế tác Giồi giàu năng lượng kết tinh anh
22/04/2025(Xem: 5153)
Con ơi mẹ chẳng cần chi Mong con ứng xử những khi mẹ còn Cho đúng bổn phận làm con Là gương sáng để con soi con vào Cho dù sức khỏe thế nào Tuổi già, tất phải dựa vào con thôi
22/04/2025(Xem: 4474)
Một định nghĩa đúng đắn đầy đủ về Chánh niệm (1) Khiến giật mình sao đôi lúc cứ mãi nghĩ vẩn vơ Khó dập tắt nhiều ý nghĩ chợt đến chợt đi một cách bất ngờ Thì ra phải tu tập hoài … từ những thực tế khiếm khuyết !