Tuyển tập 41

28/11/201113:14(Xem: 19669)
Tuyển tập 41

TUYỂN TẬP THƠ MẶC GIANG

Tuyển tập 10 bài - thơ MặcGiang - 41

(Từ bài số 401 đến số 410)

[email protected]

01 Một vạch—Ba thế hệ ! 401

02 Tình núi nghĩa rừng ! 402

03 Tình biển nghĩa sông ! 403

04 Nắng—Mưa tranh biện ! 404

05 Ngày—Đêm tâm sự ! 405

06 Hữu không hữu, khác gì không diệu hữu !406

07 Tôi đi mãi trên hành trình bất diệt ! 407

08 Nghe rừng khua gió núi 408

09 Đôi vành khô ứ đọng ! 409

10 Mai nầy biết ru ! 410

Một vạch-ba thế hệ !

Tháng 06-2005

Tôi gặp anh lang thang trên đồinúi

Tôi gặp chị buồn buồn cạnhdòng sông

Tôi gặp em vọc đất giữa ruộngđồng

Xin ghi lại những điều khihan hỏi

Anh ở đó từ một thời lửa khói

Xương thịt tan vào lòng đấtven rừng

Hương hồn bay giữa đồi núichập chùng

Để thổn thức theo chiều dàilịch sử

Chị ở đó bên dòng sông bến cũ

Tình tơ vương theo nghĩa nướcđong đầy

Mở niềm chung khép lại nỗiniềm tây

Để ôm ấp nụ hồng trong giálạnh

Thế còn em làm gì trên đồngvắng

Cái tuổi thơ, em có làm gì đâu

Em đang chơi cùng bọn trẻ chăntrâu

Bỗng biến mất một chiều buồnquê mẹ

Anh, chị, em, mỗi người thầmnói khẽ

Và gặp nhau trong cửa ngõ tâmhồn

Tôi ngồi đây nghe lòng dạ bồnchồn

Xin thương tiếc cho những ngườiđã mất

Thấy thương anh như niềm đaucủa đất

Thấy thương chị như tình nướcnhớ sông

Thấy thương em như lúa mạ nhớđồng

Theo dòng chuyển mỗi một thờikinh dị

Thắp nén hương xin nguyện cầuhuyền bí

Anh, chị, em xin hòa quyệnhồn thiêng

Nối đường dài từ lịch sử tổtiên

Cho chúng tôi, và đàn em thếhệ.

Tình núi nghĩa rừng !

Tháng 06-2005

Rừng già gạn hỏi núi non

Đã bao nhiêu tuổi mà còn xuânxanh

Núi rằng lạ thật không anh

Nào đâu có tuổi mà xanh vớigià

Còn anh sao gọi rừng già

Vì trơ gốc cội mặn mà gió sương

Núi nghe cơ cảm xót thương

Nghiêng nghiêng bóng núi vươngvương cạnh rừng

Núi cao rừng thấp chập chùng

Lung linh kỳ bí điệp trùng xaxa

Núi non bên cạnh rừng già

Rừng reo gió hú la đà đầu non

Thời gian dù có hao mòn

Núi rừng muôn thuở vẫn cònthiên thu.

Tình biển nghĩa sông !

Tháng 06-2005

Nghĩa sông tình biển mênh mông

Sông đi ra biển, biển bồng rakhơi

Sông đi từ giữa núi đồi

Xuyên qua rừng nội trụt trồicao nguyên

Đi dần xuống tới trung nguyên

Băng qua ao lạch đến miền hạlưu

Ruộng cao đồng thấp, gò, u

Đi ra cho đến cửa ngù mớithôi

Sông đi cùng biển rong chơi

Năm châu bốn biển trong đờimấy ai

Mới hay biển rộng sông dài

Tình sông nghĩa biển nào phaisắc màu

Nước sông ra biển về đâu

Bốc thành hơi nước lại thâuvề nguồn

Mây ngàn đẫm hạt mưa tuông

Khi to khi nhỏ khi vuông khitròn

Thành con nước chảy dập dồn

Qua ghềnh qua thác qua cồn qua sông

Sông sâu cho cạn đáy lòng

Biển sâu cho cạn tình đong nghĩa đầy

Cho non cho nước cho mây

Cho mưa cho gió cho ngày cho đêm

Tình sông nghĩa biển êm đềm

Nghĩa sông tình biển càng thêm mặn mà

Hát lên khúc nhạc câu ca

Sông dài biển rộng tình ca muôn đời.

Nắng-Mưa tranh biện !

Tháng06-2005

Buồn buồn nắng hỏi thăm mưa

Đi đâu lâu lắm sao chưa trở về

Mưa rằng lạc lối sơn khê

Mây còn giăng mắc lê thê trên ngàn

Đất trời rộng quá thênhthang

Để ta chận lại bắt ngang đem về

Còn anh, sao nắng ủ ê

Nắng thiêu, nắng đốt mỏi mê điêu tàn

Nắng nồng, nắng cháy, chóichan

Nắng hực đổ lửa, nắng tàn bạo canh

Nắng nghe nổi trận tam bành

Liền phang một mạch, liền banh một lèo

Còn anh, khi tịt, hết xeo

Khi mưa mưa đổ, eo sèo còn mưa

Mưa sáng mưa tối mưa trưa

Mưa ngày chưa đã mưa bừa qua đêm

Mưa dầm, sỏi đá cũng mềm

Mưa dề lũ lụt chền ền ra kia

Mưa cho nước đổ đầm đìa

Mưa đi thúi đất, mưa « dìa » thúi cây

Hai anh đang gắt gỏng gây

Thôi đừng nói nữa, thế nầy được không

Nắng rằng, chẳng phải tạiông

Mưa rằng, không lẽ chẳng ông, tại bà

Này này, hãy bỏ chuyện qua

Sao cho chừng mực vậy mà nắng mưa

Nắng mưa biết đủ biết vừa

Đừng đem trút hết để chừa mai sau

Nắng mưa đừng có đâu mâu

Đừng đem trút hết trên đầu trần gian

Nắng sao cho đẹp nắng vàng

Mưa sao tí tách mưa mang nướcvề

Hai mùa mưa nắng đề huề

Đã không trách nắng nào hềtrách mưa

Nắng mưa hòa thuận nghe chưa

Cùng thương nhân thế cho vừalòng ai.

Ngày-Đêm tâm sự !

Tháng 06-2005

Buồn buồn ngày hỏi thăm đêm

Sao đêm u tối kèm nhem thếnày

Này này, nói thiệt anh hay

Tại anh sáng quắt cả ngàyphát rêm

Nên tôi mang lại êm đềm

Khép trong cánh tối ngủ êm cho đời

Chớ tôi sáng nữa thì thôi

Người trong nhân thế chịu đời sao yên

Còn bao sinh vật về đêm

Suốt ngày nằm ngủ chẳng thèm cựa đâu

Ngày đêm gối tựa kê đầu

Làm nhịp sáng tối bắt cầu lại qua

Đêm đêm thắp giãi ngân hà

Ngày ngày soi bóng bóng tà tà dương

Đêm ru giấc mộng nghê thường

Ngày ru giấc điệp trên đường về đâu

Có ngày chầm chậm qua mau

Có đêm chầm chậm canh thâu đợi chờ

Vầng đông mở cửa tinh mơ

Hết đêm ngày đến, thời giờ khắc ghi

Ngày ngày tuần tự qua đi

Đêm đêm lại đến có chi đâu nào

Cho đêm những giấc chiêm bao

Cho ngày dậy nắng đẹp bao nắng vàng

Đêm ngày mở cửa nhân gian

Cùng reo nhân thế trên đàng phù sinh

Sáng đi tối đến an bình

Cho đêm ngày trọn như mìnhvới ta.

Hữu không hữu, khác gì không diệu hữu !

Tháng 06-2005

Tôi là một con thuyền phiêu du viễn xứ

Mấy mươi năm chèo chống cõi trần gian

Những đi qua, đã bỏ lại bên đàng

Những chưa đến, còn xa mờ vời vợi

Chim rũ cánh giữa lưng trời đã mỏi

Chiều thấp dần mà tổ mãi tìm đâu

Trước mặt, chơi vơi, thăm thẳm một màu

Sau lưng, mất hút, không nơi điểm tựa

Cõi hữu thinh, mọi nẻo đường mở cửa

Cõi vô thinh, không một lối gợn hình

Sống như mơ còn mộng ảo lung linh

Thà mượn huyễn vẽ vời tranh gió bụi

Bám vào đó để phiêu du một cõi

Vẫn còn hơn buông thả chốn mịt mù

Dù bảo rằng trở về với thiên thu

Để sống với tánh linh không dấu vết

Hữu là giả, vô lại càng rỗng tuếch

Tôi không mơ để níu lấy thường hằng

Thà tôi làm cát bụi thả trôi lăn

Đi đi mãi trên hành trình bất tận

Tôi bám có dù cho rằng lẩn thẩn

Còn bám không, cho là có, lạ chưa

Hai danh từ, hai mệnh thể đẩy đưa

Tôi chọn có, rong chơi cho phỉ sức

Thuyền viễn xứ nổi khắp cùng đáy vực

Thuyền phiêu du trôi khắp chốn diêm phù

Tôi không về trong cõi tịnhthiên thu

Bám cái không, rồi nằm yên,nín thở

Tôi làm một con thuyền đimuôn thuở

Cỡi phong trần góp nhặt bụiphù sinh

Dù cho ai trong diệu hữu vôhình

Đừng có trách và nhìn tôitiếc rẻ

Giữa hữu-vô, khác nhau mộtlằn kẽ

Tôi nắm lằn để kẽ nét mà chơi

Nếu bỏ đi còn gì nữa trong đời

Hữu không hữu, khác gì khôngdiệu hữu!

Tôi đi mãi, trên hành trình bất diệt !

Tháng 06-2005

Nếu bảo chết là trở về cátbụi

Hỏi suối vàng còn có chỗ đểdung

Mà xưa nay nhào vô đó tớicùng

Nhét một đống thì làm sao thởnổi

Cõi trần gian dù gian trầnkhá đủ

Tôi vẫn rong cho nát mộng basinh

Giữa thênh thang sao không bướcđăng trình

Tội tình chi phải nằm imthiêm thiếp

Mượn cát bụi tôi đi trongmuôn kiếp

Để nhìn chơi cùng cát bụi phùdu

Đứng yên chi cho rong phủ mịtmù

Hình không nhận vẽ chi trongvô tướng

Nói cõi nào cũng chỉ là huyễntượng

Đứng cõi này, nói cõi khác,lạ không

Tôi đứng đây, cho cõi hữu làkhông

Thì cõi vô, lấy gì mà làm có

Còn nếu bảo, vào trần gianchi khổ

Tránh trần gian, như thế cókhổ không

Bám vào vô, nói chi nữa lôngbông

Thà bám hữu, muôn hình baothú vị

Hai nguyên tác vẽ lên đườngbất nhị

Bỏ cái nầy, tìm cái khác,cũng vậy thôi

Cho nên tôi vẫn tự tại riêngtôi

Rong cho phỉ, cõi nào tôicũng mặc

Sao trời vụt tắt

Vẽ ánh thiều quang

Tôi có đây, cả một cõi trầngian

Đi đi mãi, trên hành trìnhbất diệt !

Nghe rừng khua gió núi

Tháng 06-2005

Đừng đánh đổ, quãng đường dàiquá lắm

Đánh đổ ai, đánh đổ cả chínhmình

Mười năm rồi, khi trông lạithất kinh

Hai mươi năm nữa, còn chi đểnói

Có buồn không, con nai vàngbên bờ suối

Có buồn không, con vượn húgiữa rừng khuya

Trong âm u, còn hậm hực phânchia

Trăng đã gát cuối đầu non hócnúi

Người đã đi vào thiên thubuồn tủi

Người cội cằn ngồi trơ gốcrung cây

Người phất cờ khi đã nắmtrong tay

Cùng cố thủ leo lên đồi chítử

Lưỡng hổ tranh hùng, nhứtsanh nhứt tử

Đa cáo tranh phong, đại náo đạithương

Anh nào cũng tranh, khí thế đườngđường

Mang bào ảnh, phết phù du vâncẩu

Rồi bỏ nhau đi, ai tình aitội

Rồi bỏ nhau đi, ai tội aitình

Đày biển dâu cho nát bã nhụcvinh

Đọa thương hải cho tang điềnứ đọng

Đã mười năm, đến cuối đồi hyvọng

Hai mươi năm, chưa ra khỏi đườnghầm

Khi buông tay, mang ân hậnngậm câm

Gốc nhìn cội, trông đầu trơtóc bạc

Vô tình nghe tiếng vạc

Cất tiếng hót kêu đêm

Nhắm mắt ngó xuống thềm

Tàn một đời ê ẩm

Anh hùng tận khi anh hùng đãthấm

Chỉ trượng phu mới biết chỗdừng chân

Gát lại mái phong trần

Thả vèo cơn gió bụi

Ta đứng lại nghe rừng khuagió núi

Tiếng đêm khuya vẫn gào thétcanh trường

Tiếng tự tình reo trên khắpquê hương

Giọt nước mắt đọng đôi bờ thămthẳm !

Đôi vành khô ứ đọng !

Tháng 6 – 2005

Tôi vẫn nhớ những bàn tay vẫyvẫy

Tiễn tôi đi từ ngày đó lâu rồi

Bóng nhỏ dần rồi mất hút xa xôi

Còn đọng lại chưa nhòa trongký ức

Chiếc xe chạy bon bon về phía trước

Tôi đứng yên nhìn ngược lại phía sau

Cho đến khi biên biếc chỉ một màu

Khép nhỏ lại cuối khung trời thăm thẳm

Tôi ngồi yên nghe tâm tư trĩu nặng

Hình dung nơi khi đến sẽ ra sao

Mang từ ly trong nhung nhớ rạcrào

Từ ngày đó, xa dần, xa mãi mãi

Tôi vẫn nhớ những bàn tay vẫyvẫy

Của ngày nào tiễn biệt bước tôiđi

Theo thời gian gõ những nhịpchia ly

Của từng nốt trên cung đàn cònmất

Biết bao người đã đi vào lòngđất

Biết bao người tắm gội bụi trầngian

Nợ nhân sinh mỗi kẻ bước lên đàng

Mang nghiệp dĩ vào đời cùngduyên số

Tôi vẫn nhớ chuyến ra đi ngàyđó

Đến hôm nay đã một quãng đườngdài

Còn nằm yên trong ký ức chưaphai

Nhưng trụ diệt cỡi vô thườngbiến hoại

Cánh cửa tử khép chân trời vờivợi

Cánh cửa sinh mở mặt mới tinhmơ

Những bàn tay vẫy vẫy thật xamờ

Và ngày đó vẫn còn đây thăm thẳm

Ngồi một mình ở một nơi thanhvắng

Tôi lục ra trong gói cũ hànhtrang

Một chuyến đi đã biền biệt muônngàn

Bỗng ươn ướt đôi vành khô ứ đọng!!!

Mai nầy biết ru !

Tháng 06-2005

Mai nầy cất bước ra đi

Thời gian còn nhớ những gì đãqua

Mai nầy cất bước đi xa

Không gian còn dính dấu nhòa đãvương

Phù sinh gối mộng nghê thường

Bụi mờ đan kín trên đường thếnhân

Còn chăng đôi nét phong trần

Mờ mờ nhân ảnh phù vân cuốitrời

Cuộc đời dù có trong đời

Biển khơi dù có trùng khơimấy bờ

Rồi ra như một cơn mơ

Bừng con mắt dậy vật vờ đêmkhuya

Dòng sông mấy khúc chia lìa

Nhịp cầu mấy nhịp đi-về vôthinh

Còn đâu chiếc bóng vương hình

Thuyền du mấy bến phù sinhmấy lần

Mai nầy gởi lại phù vân

Gió sương nhòa nhạt phongtrần bụi bay

Mai nầy gởi gió heo may

Phất phơ chiếc lá tỏ bày bèomây

Khi chưa đến lúc mai nầy

Đến khi tới lúc mai nầy biết ru !!!

01. Tiếng lòng nức nở quêhương 01

02. Thầm lặng 02

03. Việt Nam, quê hương cònđó 03

04. Quê hương còn đó, đợi chờ04

05. Từ đó xa mờ 05

06. Tiếng kêu cứu quê hương 06

07. Thương Thầy An Thiên 07

08. Chùa tôi 08

Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
11/10/2014(Xem: 21748)
Vấn vương, vương vấn làm chi Hợp tan, tan hợp chẳng gì bận tâm Con về thăm mẹ lần này Trọng trách con gánh từ rày nghe con Lời xưa con gắng giữ tròn Gieo duyên tạo phước, lái thuyền từ bi.
10/10/2014(Xem: 15222)
Ngồi trong vườn nguyệt lộ Hôn một màu trăng non Nghe lòng mình cười rộ Chạy băng đồi vô ngôn Ồ. Hồn tràn mộng trắng Tôi ôm trăng không màu Tôi ngút xuống biển dạng Tôi dại khờ mắt nâu
09/10/2014(Xem: 21705)
Nói thiệt, tôi chẳng biết ông Lê Hựu Hà nghĩ gì khi viết bảy chữ này. Nhưng tôi đã xem đó như một đề nghị rất Phật giáo. Tôi chưa hề là một thiền sinh nghiêm túc, nói gì là thiền sư. Tôi chỉ là kẻ lãng du trong cõi Phật pháp và thỉnh thoảng ghé chơi dăm khu vườn văn nghệ như một cách nghỉ chân. Và chính bảy chữ đó của người nhạc sĩ họ Lê từ lâu đã là một khẩu quyết cho tôi những khi nghe, đọc, ngắm nhìn cái gì đó tình cờ bắt gặp. Chẳng hạn tôi đã yêu ca dao Việt Nam từ những lời rất lạ.
08/10/2014(Xem: 14665)
Chiều nay nắng ghé sân chùa Đậu lung linh đủ để vừa đề thơ Nắng vờn vạt áo thiền sư Hình như nắng thích phù du đường trần
07/10/2014(Xem: 13729)
Hạnh phúc thay khi Tăng già hòa hợp Cùng “Về nguồn” để “Hiệp Kỵ” vinh danh Bảy kỳ qua tố chức được viên thành Nay Pháp Bảo Úc châu kỳ thứ tám Chư Tôn Đức Tăng Ni đều đồng cảm Trông mong ngày hội ngộ để sẻ chia Những mưu toan áp lực muốn cắt lìa
07/10/2014(Xem: 15151)
Năm xưa ở nơi này, Đại chúng hội về đây, Lạc thành và Đại hội, Bốn chúng thật đủ đầy. Rồi cũng hai năm trước, Ghé thăm trước khi về, Mọi chuyện còn dang dỡ, Tuy nhiên cũng Ô-kê.
07/10/2014(Xem: 13244)
Tuyệt trần hoa nở chào đêm Vườn sau ứ rác nhũn mềm nhớp nhơ Trăng soi ma mị mập mờ Triêu dương tôi đón vần thơ nắng hiền.
06/10/2014(Xem: 17572)
Đêm mơ tôi hái được trăng Cài lên ngực áo lam vầng vàng hoe Mang trăng trên áo tôi về Ghim nơi áo trắng miền quê học trò Chập chờn bừng mắt giữa mơ Mẹ ngồi bên ánh đèn mờ cắt may
06/10/2014(Xem: 20926)
Thông thường, trong một tác phẩm văn học nghệ thuật, lời Tựa mở đầu bao giờ cũng được tác giả tự bộc bạch, thổ lộ, diễn bày rất cẩn trọng dài dòng, để người đọc dễ lãnh hội sâu vào nội dung tác phẩm đó, nhưng với Triều Nguyên thì lại hoàn toàn khác hẳn, khi viết Tựa cho tập thơ đầu tay Bay Đi Hạt Cát của mình, thi sĩ chỉ có một câu duy nhất, thật vô cùng giản dị : “Sa mạc buồn thương hạt cát bay đi…” Giản dị đơn sơ mà độc đáo, thể hiện một cốt cách đặc thù riêng biệt trên con đường sáng tạo, ngao du qua những phương trời ngôn ngữ thi ca quá mộng dập dìu.
04/10/2014(Xem: 12773)
Chân Tăng giảng lý Đạo suốt thông Đáp ân Phật Tổ trọn tấm lòng Khiến người hiểu thấu hành cách sống Hướng đường Giải Thoát bước thong dong.