Tuyển tập 34

26/11/201102:45(Xem: 19712)
Tuyển tập 34

Tuyển tập 10 bài – Tình Tự Quê Hương 34

Thơ Mặc Giang

01. Tuyên ngôn của Nước Việt Nam

02. Trời quê bỏ ngỏ

03.Có bao giờ em hỏi

04.Cha kể con nghe

05.Cha theo tiếng gọi sơn hà

06.Người Cha Việt Nam

07.Ông Cha của ta

08. Bức ảnh vẹn toàn

09.Chim bay cuối trời

10.Đổi cả trần gian

Tuyên Ngôn của Nước Việt Nam

Dõng dạc tuyên ngôn thuở dựng cờ

Cha Long Quân với mẹ Âu Cơ

Đồng bào trăm trứng dòng Hồng Lạc

Của giống Rồng Tiên đẹp ước mơ

Dõng dạc tuyên ngôn thật đích đang

Hùng Vương Quốc Tổ dựng Văn Lang

Phong Châu dấy nghiệp yên bờ cõi

Văn hiến ngàn năm, sống vững vàng

Dõng dạc tuyên ngôn thật rõ ràng

Trời Nam là của đất dân Nam

Báo cho cùng khắp trong thiên hạ

Mộng bá đồ vương, đập nát tan

Dõng dạc tuyên ngôn của Việt Nam

Đội trời, đạp đất, sống hiên ngang

Bang giao, kết nối trong bình đẳng

Cương quyết không tha bọn bá quyền

Tuyên ngôn dõng dạc của Dân Nam

Đã nói quyết tâm, quyết sẽ làm

Tứ mã nan truy, đinh đóng cột

Đừng mong tha thứ bọn tham tàn

Tuyên ngôn dõng dạc thật đường đường

Khí Việt Nam là khí quật cường

Chất Việt Nam là chất quật khởi

Đụng vào, không chết cũng tan xương

Tuyên ngôn dõng dạc thật tinh tường

Nam Bắc Đông Tây khắp bốn phương

Nhân loại năm Châu trên thế giới

Việt Nam chỉ trọng nghĩa giao tương

Nói thế cho hay dân tộc này

Hiền thì, quả thật hiền lành thay

Dữ thì, cũng nhất trong thiên hạ

Đã nói là làm, trị thẳng tay

Hiền, với những ai biết kết giao

Hổ tương, không có thấp hay cao

Công bằng, bình đẳng cùng trân trọng

Như nghĩa Vườn Đào đẹp biết bao

Dữ, với những ai không biết điều

Ngang tàng, hống hách, nghểnh kiêu kiêu

Giương giương, tự đắc, kênh kênh kiệu

Quật sụm bà chè, hồn phách tiêu

Dõng dạc tuyên ngôn nước Việt Nam

Hùng anh lẫm liệt giống da vàng

Hiên ngang bất khuất không hề khiếp

Quật khởi quật cường chống ngoại xâm

Dõng dạc tuyên ngôn nước Việt Nam

Ngàn xưa trang sử lộng huy hoàng

Ngàn sau trang sử tô son sắt

Kiên quyết trung trinh thập vẹn toàn

Dõng dạc tuyên ngôn nước Việt Nam

Cơ đồ lịch sử của dân Nam

Giang sơn gấm vóc non sông Việt

Sắt lộng pha lê, son thiếp vàng

Dõng dạc tuyên ngôn nước Việt Nam

Đất ta ta sống, không ai xâm

Trời ta ta sống, không ai phạm

Vũ trụ càn khôn đã định ban.

Tháng 10 – 2008

Mặc Giang

Trời quê bỏ ngỏ

Nhìn trông từ hạt bụi

Đâu có gì hư hao

Ngày qua như thế nào

Ngày mai đâu biến mất

Nhìn trông trong hạt cát

Thấy biển rộng sông dài

Đầu ghềnh hoa cỏ cài

Cuối bờ reo gió nắng

Nhìn trông hạt gạo trắng

Mở rộng cánh đồng vàng

Xa xa mấy thôn làng

Ven mé rừng cây thấp

Nhìn trông từ hạt bắp

Thấy nương rẫy ngô khoai

Nghiêng thoai thoải bên đồi

Dưới đêm trăng nhảy lửa

Nhìn trông ra đầu ngõ

Thấp thoáng bóng ai về

Con đò đứng bên đê

Cây sào khua đáy nước

Con đường xưa ai bước

Lối cũ dáng ai đi

Hai hàng cây thầm thì

Khung trời quê bỏ ngỏ.

Tháng 10 – 2008

Có bao giờ em hỏi ?

Khi nhìn lên đầu Cha

Có bao giờ em hỏi

Sao tóc Cha trắng hếu

Khi nhìn vào mắt Mẹ

Có bao giờ em hỏi

Sao mắt Mẹ quá sâu

Qua bao sông, em biết mấy cây cầu

Qua bao đường, em biết bao ngõ ngách

Khi nhìn vầng trán Cha

Em hình dung đỉnh núi

Khi ôm vòng tay Mẹ

Em mường tượng biển khơi

Cõi trần ai đập giũa cả một đời

Triều sóng bạc và núi rừng sương trắng

Khi sờ đôi chân Cha

Em thấy gì chai cứng

Khi sờ hai má Mẹ

Em thấy gì nhăn nheo

Chốn ba sinh, bao đồi thẳm dốc đèo

Cát đá còn xát xây, huống gì thân thể

Một đời Cha như thế

Một đời Mẹ như thế

Để làm gì, em có biết không em

Công Cha, ngàn đời, không thể quên

Nghĩa Mẹ, ngàn đời, luôn ghi nhớ

Chữ Hiếu kia, em không làm sao trả nổi

Chữ Ân kia, em không làm sao đáp đền

Cân tiểu ly, cũng không thể lượng phân

Xin nhắc em, một đôi lời, em nhé

Ngồi bên Cha, em ân cần khẽ nói

Cha có biết rằng, con thương Cha lắm không

Ngồi bên Mẹ, em mân mê, khẽ hỏi

Mẹ có biết rằng, con thương Mẹ lắm không

Không những nói “Công Cha như núi Thái Sơn”

Mà em nói, công Cha hơn muôn ngàn đỉnh núi

Không những nói “Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra”

Mà em nói, nghĩa Mẹ hơn muôn ngàn sông nước bao la

Bài hát nào, cũng kết thúc câu ca

Bài Cha Mẹ, vẫn còn vang mãi mãi.

Tháng 10 – 2008

Cha kể con nghe

Cha kể con nghe chuyện nước nhà

Từ thời lập quốc của ông cha

Đến nay dấu ngọc dày trang sử

Rạng rỡ huy hoàng lộng sắc pha

Cha kể con nghe non nước mình

Năm ngàn năm, sáng tỏa trung trinh

Dựng cờ mở nước cùng gìn giữ

Thế thế truyền trao vẹn nghĩa tình

Bao nhiêu tất đất của quê hương

Là bấy nhiêu chồng chất máu xương

Trên khắp mọi miền non nước Việt

Không sao kể hết, khó tư lường

Đất mẹ quê cha được sống còn

Anh linh tử sĩ cao hơn non

Cho nên mới gọi hồn thiêng vậy

Đừng có ơ hờ nghe cháu con

Mỗi một bước đi mỗi dặm đường

Là da là thịt lấp đau thương

Là xương là máu xây tan vỡ

Thành bức dư đồ của núi sông

Cha kể con nghe chuyện nước non

Con nghe rúng động cả tâm hồn

Quê hương nguồn cội ngàn xưa ấy

Là giống là dòng của Tổ Tông

Cha kể con nghe chuyện núi sông

Con nghe từ thuở dựng khơi dòng

Đến nay, tiếp nối ngàn sau nữa

Tuyệt thế hùng ca của Lạc Hồng.

Tháng 10 – 2008

Cha theo Tiếng Gọi Sơn Hà

Cha tôi đội đá vá trời

Dù cho vật đổi sao dời không lay

Cha tôi chỉ có đôi tay

Gian truân gánh vác, đắng cay không màng

Cha tôi lên núi bắt còng

Xuống sông tát biển nước bồng lên non

Cha tôi kéo lại sao hôm

Chờ sao mai mọc, rợn hồn bóng đêm

Cha tôi vỗ sóng đầu ghềnh

Suối reo nước chảy mông mênh sông dài

Cha tôi sỏi đá khô cày

Đồng xanh gội nắng, lúa cài trĩu bông

Cha tôi nhặt lá diêu bông

Kết đài hoa mộng ước mong cho đời

Cha tôi chuyển thế lay thời

Quê hương quốc thái lên ngôi an bình

Cha tôi cỡi gió ba sinh

Thiều quang chói sáng bình minh hiện về

Cha tôi lên ải sơn khê

Chận đầu ngoại thực, đẽo tề mộng xâm

Mẹ tôi ươm mái tơ tằm

Nhà tranh đón bóng trăng ngàn dặm soi

Em tôi ít tiếng nói cười

Nhớ tình phụ tử thương người trầm kha

Cha theo tiếng gọi sơn hà

Cho em với Mẹ canh gà đẫm sương

Cha theo tiếng gọi quê hương

Cho em với Mẹ hậu phương ngóng chờ

Lên hòn Phụ Tử ươm mơ

Vọng Phu sương lạnh trăng mờ ngàn sao

Niềm riêng gởi giấc mộng đào

Niềm chung sông núi rạt rào mênh mông.

Tháng 10 – 2008

Người Cha Việt Nam

Người Cha nước Việt thật đường đường

Luyện sử đan thanh vẹn sắt son

Đánh trống khua chiêng khi quốc biến

Kinh bang tế thế lúc bình mông

Người Cha nước Việt thật kiên cường

Vị quốc vị gia nhuộm máu xương

Bao thưở can qua tàn khói lửa

Chiến bào rũ áo tóc pha sương

Người Cha nước Việt thật kiên trinh

Vị nước vị non trọn nghĩa tình

Quan ải biên thùy yên giới tuyến

Hương thơm đồng nội ổn quê mình

Người Cha nước Việt thật tinh kỳ

Phớt gió lông hồng vó ngựa phi

Ngang dọc tung hoành trong bốn biển

Tư nghì tâm lực chẳng hề chi

Người Cha nước Việt của Vua Hùng

Quốc Tổ dựng cờ mở nước chung

Kế thế truyền lưu trang sử ngọc

Muôn đời con cháu chẳng lao lung

Giang sơn gấm vóc nước non nhà

Chữ « S » dư đồ lộng sắc pha

Sông núi hồn thiêng an ngự trị

Ba miền đất nước sử hùng ca

Việt Nam một cõi vững như thần

Sông núi này là của nước Nam

Thuở trước đời sau truyền mãi mãi

Tấm lòng không thẹn với tiền nhân

Ta hát ca vang Cha Việt Nam

Người Cha kỳ vĩ giống da vàng

Sản sinh dân tộc kiên trinh nhất

Tự thuở đất trời đã định ban

Nói thế, cho hay dân tộc này

Trời không thể chuyển, đất không lay

Sao dời vật đổi, ra sao nữa

Vũ trụ càn khôn nể mặt thay

Huống chi nhân loại trên trần gian

Đừng có dễ ngươi lửa thử vàng

Dạ sói lòng lang un tro bụi

Bao thời rồi đó, nhớ thì kham

Trổi khúc nhịp nhàng ca hát vang

Đông Tây Nam Bắc khắp trần gian

Cổ kim xuyên suốt ngàn sau nữa

Con cháu Vua Hùng nước Việt Nam.

Tháng 10 – 2008

Ông Cha của ta

Ông Cha khai quốc dựng gia

Khai sơn phá thạch đắp nhà Việt Nam

Ông Cha miệng nói tay làm

Lòng son dạ sắt tâm đan không sờn

Ông Cha lên núi đỡ non

Xuống sông tát biển xây hòn đảo xa

Ông Cha xuống móng dựng đà

Lên ruôi đỡ nóc lợp nhà quê hương

Ông Cha xẻ núi mở đường

Xây cầu lấp hố thông thương ba miền

Ông Cha gốc cội Rồng Tiên

Kết tinh sông núi hồn thiêng muôn đời

Dù cho vật đổi sao dời

Kinh qua lịch sử giống nòi kiên trinh

Dù cho dâu biển điêu linh

Lạc Hồng muôn thuở tự tình thủy chung

Ông Cha lẫm liệt oai hùng

Chữ hoành hết mức chữ tung tột đường

Ông Cha kiệt xuất phi thường

Giữ yên bờ cõi đuổi phường xâm lăng

Tre già che chở nụ măng

Lúa vàng ươm mộng mạ non xanh đồng

Sông dài biển rộng mênh mông

Muôn người như một chung lòng hòa vang

Kể từ mở nước Văn Lang

Năm ngàn năm đã vững vàng giang sơn

Kể từ một Mẹ trăm con

Gần chín mươi triệu vuông tròn tinh anh

Da vàng máu đỏ thiên thanh

Muôn ngàn năm nữa trong lành Việt Nam.

Tháng 10 – 2008

Bức ảnh vẹn toàn

Nào em nào chị nào anh

Cùng tôi trang trải hương lành Việt Nam

Chia nhau miệng nói tay làm

Đói no ấm lạnh cơ hàn có nhau

Nghĩa nhân có trước có sau

Tự tình cho cạn con tàu mới thôi

Cục đường cũng xẻ làm đôi

Cục muối cũng thắm mặn mòi cả hai

Một chục trọn vẹn mười hai

Một trăm chẳng thiếu kèo nài nửa ly

Vô tư không nệ so bì

Bánh ít đi lại, bánh quy trở về

Dở ngon không tiếng khen chê

Thiệt hơn không tiếng tỉ tê trong lòng

Hương lành là thế nghe anh

Phải không nghe chị, và em nghe cùng

Thấp cao, chừa chỗ tương dung

Rộng hẹp, chừa chỗ tóe tung sao đành

Nhớ câu bầu bí một giàn

Một con ngựa bịnh cả đàn không ăn

Nhớ câu ruột kéo tơ tằm

Trăm năm chẳng mất ngàn năm chẳng sờn

Mỗi người thêm một điểm son

Vẽ nên bức ảnh vẹn toàn Việt Nam.

Tháng 9 – 2008

Chim bay cuối trời

Nhìn trông núi thẳm non xa

Lòng nghe man mác quê nhà biệt khơi

Nhìn trông biển vỗ sóng nhồi

Nỗi niềm cố quận nổi trôi vô bờ

Nhìn trông xác lá tàn khô

Phất phơ gió bụi xác xơ cội cành

Nhìn trông hun hút đầu gành

Bờ lau tơi tả treo nhành tà dương

Nhìn trông cát đá bên đường

Canh thâu xuống lạnh ngấn sương đêm dài

Đường xưa lối cũ cỏ hài

Trăng tàn nguyệt khuyết gởi đài xa xôi

Một mùa thu tím lên ngôi

Bao mùa thu tím da mồi tóc sương

Một mùa đông lạnh thê lương

Bao mùa đông lạnh tư lường hồn ai

Một mùa xuân héo hoa cài

Bao mùa xuân rụng nhạt phai mấy lần

Một mùa hạ trắng điêu tàn

Bao mùa hạ trắng bẽ bàng ve kêu

Bèo trôi bến lở lều bều

Lục bình chìm nổi lêu nghêu giữa dòng

Tình quê lượm nhớ ra đong

Chất vào một đống hành trang xa nhà

Tìm quên gởi chốn phôi pha

Kết thành một khối nào ta với mình

Chim bay vỗ cánh lao linh

Biết đâu tổ ấm nặng tình hỡ chim

Hoàng hôn đổ bóng im lìm

Chim bay mất hút buồn tênh cuối trời.

Tháng 10 – 2008

Đổi cả trần gian

Đổi cả đất trời lấy chữ quê

Chữ hương bên cạnh đẹp câu thề

Núi sông ấp ủ tình non nước

Bến cũ đò ngang sóng vễ về

Đổi cả đường đi lấy lối về

Phong sương tuế nguyệt trải nhiêu khê

Tha phương năm tháng dài ly khách

Xin hỏi thời gian đã đủ chưa

Đổi cả trần gian chọn nghĩa tình

Ngã nhân bào ảnh nổi lênh đênh

Nhục vinh bèo bọt trôi tan tác

Đừng phủ rong rêu non nước mình

Đổi cả phong ba bắc nhịp cầu

Dòng sông hai ngả ngập nương dâu

Đôi bờ xơ xác mờ lau lách

Bãi cát tiêu sơ bạc trắng màu

Đổi cả thác ghềnh mở lối đi

Băng qua thế kỷ vượt kinh kỳ

Sau lưng gác lại thềm hoang lạnh

Dĩ vãng trôi về chốn biệt ly

Đổi cả não phiền giữ mến thương

Trần lao rũ sạch nước cành dương

An bình thiện mỹ thăng hoa sống

Trang trải hương quê vạn nẻo đường

Đổi cả thế trần giữ nước non

Lăn quay con tạo dẫu hao mòn

Lở bồi cát đá phù sa nhuận

Đem lửa thử vàng, sắt mới son.
Gửi ý kiến của bạn
Tắt
Telex
VNI
Tên của bạn
Email của bạn
13/05/2024(Xem: 7536)
Mười năm mẫu tử cách chia Con về xếp chữ nhà khuya nhớ người Chữ 🅲 nhớ tiếng mẹ cười Chữ 🆃 nhớ mẹ một đời thương con Chữ 🅼 nhớ mẹ mỏi mòn Gánh gồng máu lệ nuôi con nên người Chữ 🆂 là sao trên trời Nhiều như tình mẹ cả đời cho con
12/05/2024(Xem: 9589)
Thế là ngày lễ mẹ lại về, thế nhân rộn ràng với bao lời chúc, với hoa tươi và những món quà… Những người con lại có phút giây xao lòng hay chạnh lòng nghĩ về mẹ, tưởng nhớ mẹ. Những nghệ sĩ lại viết thêm bài nhạc, bài văn hay bài thơ mới về chủ đề mẹ. Đời sống hiện đại hôm nay vô cùng hối hả và bận rộn, nhiều khi con người ta vô tình lơ đễnh quên đi ơn nghĩa mẹ cha. Ngày lễ mẹ là một ngày lễ đầy tính nhân văn cao cả, giúp đánh động tâm mọi người, nhắc nhở mọi người nhớ về mẹ ( về đấng sinh thành nói chung).
10/05/2024(Xem: 8831)
Con cúi đầu đảnh lễ Quán Âm Đại từ đại bi Bồ Tát tâm Thế gian thị hiện muôn hình tướng Độ chúng sanh tầm ứng thanh âm. Biển động sóng dữ thuyền bấp bênh Gió cuồng nộ thổi thuyền lênh đênh Nhớ Phẩm Phổ Môn thường trì tụng Vững tay chèo lái cầu Quán Âm.
09/05/2024(Xem: 15323)
Hằng năm cứ vào chủ Nhật tuần thứ hai của tháng năm dương lịch trùng hợp vào mùa Vesak của người con Phật( tháng tư âm lịch) là ngày lễ Hiền Mẫu ( nói chung cho đa số quốc gia trên thế giới trong đó có Mỹ, Úc, Anh , Đức , Canada, Ấn Độ , Miến Điện , Tân Tây Lan , Nhật Bản, Miến Điện, Thụy Sĩ, Hoà Lan, Phần Lan, Việt Nam và còn nhiều nữa ….) để biểu dương sự tri ân về triết lý sống và tình thương của Mẹ đã trở thành nguồn khởi hứng và hành trang cho những người con của Mẹ tiếp tục bước đi trên đường đời. Quả thật vậy, hình bóng người mẹ cao quý , thiêng liêng, cao cả, sự hy sinh vô bờ bến của tình mẫu tử, trái tim đầy nhân ái ….từ nghìn xưa cho tới nay, từ Đông sang Tây của bất cứ quốc gia nào trên thế giới đều đã in sâu trong lòng người con từ lúc sinh ra cho đến khi lìa đời.
04/05/2024(Xem: 5315)
Thôi tạm quên đi - chuyện trộm chùa Về đây trà đạo - hưởng hương lùa Việc đời được mất - cơn sóng dạt Thế sự thăng trầm - trái đắng -chua Tỉnh lặng - hồi quang - tâm tĩnh lặng Xôn xao hướng ngoại ý hơn - thua Lợi danh - - nhân quả - ai người tỉnh ?? Được mất - thịnh suy - giấc mộng đùa
04/05/2024(Xem: 7739)
Phật về sen nở vườn xanh Chim kêu ríu rít trên cành vô ưu Thiên thượng thiên hạ nhất như Độc tôn duy ngã, giác từ chính ta Thương chúng sanh cõi Ta bà Thị hiện truyền dạy Phật là chân tâm Sinh tử do bởi mê lầm Chấp thân này thật, chấp tâm vô thường
30/04/2024(Xem: 5668)
Đọc nhiều tác phẩm, rất đồng cảm người đã mượn văn thơ nói hộ giùm thực trạng! Mênh mông biển đời có những con đường chẳng ai muốn đi qua Vì mọi thứ cần có thời gian nhất định để đơm hoa Thực tế chỉ nhận ra khi trải nghiệm thành bại ! Và quy luật cơ bản : không có gì tồn tại mãi mãi.!
30/04/2024(Xem: 5959)
Chiều qua chiều qua mau Lá thu vàng xôn xao Nghe trong niềm thương nhớ Có nỗi sầu đớn đau. Người đi chưa lần về Nên lòng mãi ê chề Quê hương nghìn xa cách Tìm thấy đâu trăng thề.
30/04/2024(Xem: 8562)
Tiểu đình nương nhất trụ Cầu nối nhịp bước lên Viết bao nhiêu cho đủ Ngữ văn đậm ý thiền Bùn sình nuôi ướp lá Hồ sâu, cạn ai hay? Chữ mềm trợt bia đá Bốn mùa pháp đọng, bay... Súng ngoi mình tươi tắn Đón nắng quái mưa hờn Gọi Sen về vui hát Khúc nhạc thiền ngát thơm